09 January 2018

Nguyễn Trung Sơn - Hiệu trưởng trường CĐKT-KTTM trốn tránh trách nhiệm

Để rộng đường dư luận, tôi xin công khai Thông báo trái với đạo lý, pháp lý, tâm lý của ông Tiến sỉ Nguyễn Trung Sơn Hiệu trưởng trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại và việc trốn tránh trách nhiệm về.kiến nghị (khiếu nại) của tôi.

                                             ĐƠN KIẾN NGHỊ

Kính gửi : Ông TS Nguyễn Trung Sơn Hiệu trưởng trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại.

Tôi là : Vũ Mạnh Hùng – Nguyên giảng viên khoa quản trị kinh doanh, hiện thuộc con số phòng hành chính quản trị.

Chiều 19/9, tôi nhận được thông báo ngừng trả lương từ tháng 9/2017 của ông đối với tôi ghi ngày 14/9 (dấu BC Phú Lãm 18/9/2017) với lý do “vi phạm kỷ luật lao động” và còn đe dọa “vẫn tiếp tục vi phạm kỷ luật lao động, Nhà trường sẽ đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động theo Điều 29 khoản 1 Luật Viên chức số 58/2010/QH12 của Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việ Nam ”.
Tôi có ý kiến như sau :

1. Xin Hiệu trưởng cho biết, tôi vi phạm kỷ luật lao động cụ thể như thế nào ? Hiệu trưởng giao cho tôi việc gì mà tôi không hoàn thành kế hoạch ?

2. Tôi không thuộc diện viên chức hợp đồng lao động. Sau khi tốt nghiệp đại học chuyên ngành thống kê được nhà nước phân công về trường giảng dạy chuyên môn, chứ tôi không phải là người đi xin việc và ký hợp đồng giảng dạy với nhà trường. Lương được hưởng từ ngân sách Nhà nước, hưởng theo bậc gạch công chức.

3. Tôi đã ra khỏi tổ chức công đoàn trường từ nhiều năm nay. Bởi lý do công đoàn không bảo vệ được quyền lợi chính đáng của đoàn viên công đoàn. Nên trong thông báo của Hiệu trưởng thì vai trò của công đoàn đối với tôi không có ý nghĩa.

Trong quá trình giảng dạy tôi đã liên tục tố cáo về nhiều hành vi tiêu cực tham nhũng, trả thù trù dập người tố cáo một cách trái pháp luật của ông Hiệu trưởng Bùi Đình Bá, và những vụ việc tham nhũng có liên quan đến Hiệu trưởng Nguyễn Quang Thư người kế vị ông Bá.

Mọi việc tôi khiếu tố đã được Thanh tra chính phủ kiểm tra trong thời gian hơn 4 tháng (Thanh tra Chính phủ còn yêu cầu tôi báo cáo cả những vụ việc khiếu tố ở trường Trung cấp Thương nghiệp Sơn tây từ thập niên 80 của thế kỷ 20) và đã thừa nhận những nội dung khiếu tố của tôi là đúng.

Sau thời gian kế vị ông Nguyễn Quang Thư, sáng ngày 22/3/2016 Hiệu trưởng mời tôi làm việc mang tính chất tình cảm với sự có mặt của Hiệu phó Đặng Văn Tung và Trưởng phòng tổ chức Nguyễn Thị Thùy Linh. Hiệu trưởng đã hỏi về yêu cầu công tác của tôi. Trước hết, tôi có hai yêu cầu (theo chế độ và theo quy định của pháp luật) : Một là, Hiệu trưởng trả tôi về làm công tác giảng dạy chuyên môn. Hai là, tính thâm niên giảng dạy cho tôi (vì tôi đã 17 năm trực tiếp giảng dạy, việc nhà trường không tính thâm niên giảng dạy của tôi vào lương là sai, chưa tính thời gian bị trù dập từ tháng 8/2002). Hiệu trưởng trả lời “việc đó đơn giản thôi”. Sau đó Hiệu trưởng khuyên tôi về hưu, theo hồ sơ thì tôi chưa đến tuổi phải nghỉ hưu. Tôi có ý kiến, sẽ sẵn sàng về hưu nếu nhà trường có văn bản xin lỗi việc trù dập tôi (chưa nói đến việc giải quyết những kết luận của Thanh tra Chính phủ về những hành vi tham nhũng tôi tố cáo). Đến sáng 28/8/2017, Hiệu trưởng mời tôi gặp cũng mang tính chất tình cảm, tôi có nhắc đến lời hứa của Hiệu trưởng hôm 22/3/2016 về những yêu cầu của tôi và quan điểm không thay đổi.

Ở đây tôi xin có kiến nghị như sau :

1. Hiệu trưởng với tư cách là người đứng đầu cơ quan hãy thực hiện trách nhiệm của mình giải quyết đúng pháp luật, theo thẩm quyền hoặc kiến nghị cơ quan có thẩm quyền những vấn đề tôi khiếu tố đã được Thanh tra Chính phủ Thông báo kết quả số 1365/TB-TTCP ngày 19/7/2006, do Phó Tổng thanh tra Chính Phủ Mai Quốc Bình đã ký, đến nay vẫn trên giấy.

2. Như đã trình bày trên, tôi nhận thấy Thông báo số 232/TB-CĐTM ngày 14/9/2017 của Hiệu trưởng là trái với tâm lý, đạo lý và pháp lý.

Vậy tôi viết kiến nghị này mong Hiệu trưởng xem xét, sớm có văn bản trả lời.

Hà Nội, ngày 21/9/2017
Người kiến nghị.
Vũ Mạnh Hùng

Thông báo của TS.Hiệu Trưởng (ở phần hình ảnh).




Hình ảnh trốn tránh trách nhiệm của TS Nguyễn Trung Sơn Hiệu trưởng (kiêm bí thư đảng ủy) trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại (trưa qua ngày 2/1/2018), khi tôi đến yêu cầu trả lời đơn kiến nghị của tôi bằng văn bản. Ông Sơn nói cùn không trả lời, không làm việc với tôi. Tôi thấy thật nực cười, ông ra văn bản Thông báo đối với tôi, và sau hai ngày phó phòng của tôi đã nhận kiến nghị của tôi gửi tới tận tay ông, hơn 3 tháng nay ông im lặng. Nay tôi đến hỏi, ông trả lời "không làm việc" với tôi thì làm việc với ai ?! Tôi lấy ĐT ra ghi. Ông ngồi im như tượng rồi bỏ chạy ra ngoài. Còn gọi ĐT vu cáo tôi là "đến gây sự". Thử hỏi cái chất tiến sĩ và tư cách của một ông thầy Hiệu trưởng trường cao đẳng như thế thì đào tạo ra ai ?


Nguồn : https://www.facebook.com/manhhung.vu.566790/posts/811909002349009?pnref=story

02 January 2018

Vài suy ngẫm về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.


                                     Nhà giáo : Nguyễn Tiến Dân


1-Đối với Nhân dân Việt nam, Trịnh Xuân Thanh và đồng bọn, tội lỗi ngập đầu.

-Thứ nhất, băng đảng của y, luôn dùng dùi cui – súng đạn và nhà tù, để cưỡng bức Nhân dân phải chịu sự “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” của chúng. Nguyên tắc ấy, không có ngoại lệ. Ngay cả đồng đảng, cũng không được miễn trừ. Bởi thế, mọi việc y làm, đều phải nhất nhất tuân theo “đúng quy trình” của băng đảng. Làm theo đúng những gì mà cái Đảng “quang vinh và sáng suốt” của y chỉ bảo: Tập đoàn Dầu khí Việt nam, đã thua lỗ và mất trắng hàng tỷ USD của Ngân khố Quốc gia. Sự thật tồi tệ ấy, nếu được bạch hóa: Huyền thoại “đỉnh cao trí tuệ của loài người”, sẽ tan như bong bóng xà phòng. Vì thế, Đảng phải chạy làng và Đảng cần một “con dê, để tế thần”. Đảng đã chấm y, để “chọn mặt – gửi vàng”. Đen cho Đảng, y không chịu và nhanh chân, chuồn mất. Y ra đi, để lại bao nỗi nhục nhã – ê chề, cho Đảng trưởng.

-Thứ nhì, y tham nhũng và bướng bỉnh.

Đã đành, số tiền tham nhũng của y, không là cái gì so với mớ tài sản bất minh của cái thằng tiều phu có đôi hố mắt đen ngòm. Khốn nỗi, cái thằng lâm tặc đó, người dân tộc. Cụ tổ nhà nó, có truyền lại cho nó, bài “thuốc liều và trơ trẽn” gia truyền. Uống vào rồi, nó coi Luân thường – Đạo lý, chẳng ra cái quái gì. Đất đai của Tổ quốc, nó còn chẳng ngại, để nhắm mắt sang nhượng cho ngoại bang. Nói chi đến cái chuyện cỏn con: Lập 1 con mụ, mà thiên hạ đã truyền tay nhau, để chơi đến mức nhàu nhĩ, lên làm Hoàng hậu. Nghe nói, nó còn trắng trợn tuyên bố: Nếu ngăn cản, dù là con đẻ, nó cũng sẽ từ ngay. Khỏi cần, Pháp luật. Bức bách quá, nó từ nốt cả Đảng. Miễn sao, được lũn cũn đi theo gái già và chơi nó. Cái loại dại gái như thằng dâm dê này, đáng bị lăng trì. Nhưng, Đảng không thể xử nó. Đảng cần Trịnh Xuân Thanh, để làm “hình nhân, thế mạng”. Thế mà, Thanh Giới to gan, dám “nói và làm, không theo nghị quyết”.

-Thứ ba, y cố ý vạch áo cho người xem lưng: Bao nhiêu thâm cung, bí sử – bao nhiêu những thủ đoạn đê tiện nhất, trong việc ăn cướp và ăn cắp của cái Đảng CS, ở cung đoạn bán dầu thô, đã được y phơi bày. Không dừng lại ở đó, y công khai bóc mẽ đảng trưởng. Coi tay này, chẳng ra cái thể thống cống rãnh gì. Đảng quang vinh, là thế. Bao kẻ u mê, nguyện làm tôi tớ và lẽo đẽo đi theo Đảng, mãi còn chẳng được kết nạp. Đằng này, y tuyên bố, từ Đảng. Dễ, như khi y xin vào.

Cứ tà tà như thế, mỗi ngày, y lại lòi ra một câu chuyện và gửi Gió, mang đi khắp bốn phương trời. Văn của Gió, hay – chuyện của y, hấp dẫn. Thiên hạ, bị bỏ bùa. Ai cũng phải phát sốt – phát rét, về y. Mỗi bước y đi – mỗi nhời y nói, đều được săn lùng. Kèm theo với nó, cơ man nào là thời gian – tiền bạc và giấy mực. Khi biết sự thực, thiên hạ bàng hoàng. Còn băng đảng của y, bất kể ở phe này hay ở nhóm kia, đều hoảng sợ. Mỗi ngày, y còn nhởn nhơ bên trời Tây, là một ngày, họ ăn không ngon – ngủ không yên. Chẳng ai dám chắc, ngày mai, “đồng chí nào còn đang nằm ở trong đống rơm”, sẽ bị khui ra – Chẳng ai dám chắc, ngày mai, cái mặt nạ nào của Đảng CS, sẽ bị lột tiếp. Bởi thế, bắt y về quy án. Hoặc cùng lắm, là “giết người diệt khẩu”, đã buộc phải trở thành “chủ trương lớn” của Đảng. Tiền bạc, khỏi lo – thủ đoạn, khỏi cần. Miễn sao, đạt cho bằng được mục đích.

2-Muốn bắt họ Trịnh, theo cách “Quang – Minh – Chính – Đại”, đơn giản nhất, là tìm cách dẫn độ. Interpol, đã được gửi lời nhờ. Nhưng, chẳng thành. Nỉ non với bà Angela Merkel, cũng chưa được lời hứa đảm bảo. Cấn quá, hóa khùng. Tổng Bí nhà ta, bèn dùng hạ sách: “bắt cóc” – Một thủ đoạn hết sức bẩn thỉu, nhưng lại được các băng đảng Mafia ưa dùng. Khác chăng, ở tiểu tiết: Sau “bắt cóc”, bọn côn đồ thường “tống tiền”. Còn sau khi “bắt cóc” Thanh Giới, Tổng Bí sẽ dùng nó, để “tống quyền”. Nghĩa là, sẽ dùng họ Trịnh, để “báo ân – báo oán”. Qua đó, thâu tóm mọi quyền lực và quyền lợi còn lại của cái Tổ chức, mà ông ta là Đảng trưởng.

3-Hơn ai hết, Cả Trọng thừa biết: Dùng vũ lực, xông vào trong một nước có chủ quyền để bắt người, là một hành động, có tính chất xỉ nhục nước chủ nhà. Do đó, không ai có thể chấp nhận được. Nó sẽ kéo theo những hậu quả khôn lường, trên mọi phương diện: Kinh tế – Chính trị – Văn hóa – Ngoại giao – An ninh – Quốc phòng... Nhưng, Tổng Bí vẫn quyết: “Trả giá đối ngoại, để giải quyết đối nội”. Nghĩa là, hy sinh Danh dự và Quyền lợi của Nhà nước Việt nam, để thỏa mãn cái dục vọng cá nhân đê hèn của mình.

Nói ông ta bắt Thanh về, để phục vụ công cuộc chống tham nhũng, là nói láo. Tham nhũng ở Việt nam, đầy – Biệt phủ của quan lớn, ối. Tóm bọn ấy, dễ như ăn kẹo và chẳng có rắc rối gì. Nhắm mắt mà quơ, cũng được hàng rổ. Xử bọn ấy, thu được cả tiền lẫn lòng dân. “Hết nạc, rồi mới vạc đến xương”. Ranh mãnh như Tổng Bí, sao lại làm ngược lại? Hay là, Tổng Bí lú thật? Nhiều độc giả, đã đặt ra câu hỏi ấy, với mình và mình có thưa lại với các bác ấy: Chẳng phải thế đâu, y khôn ra trò. Khi đã ngồi lên được đến đỉnh cao của quyền lực, ông ta không hề nghĩ đến Quốc kế – Dân sinh. “Quanh quanh như chó chạy lụt”. Trước – sau, rồi cũng phải lòi ra cái mục đích thấp hèn: giữ vững ngôi quyền lực, cho đến hết nhiệm kì. Mưu hèn – kế bản, không ngán. Thủ đoạn bỉ ổi, chẳng từ. Những đối thủ nặng kí của ông, người thì bị soi tuổi tác – kẻ thì thình lình ngã bệnh ung thư. Thậm chí, có người bị đá đít về quê với bà vợ già. Để từ nay, đoạn tuyệt với quá khứ đê tiện và bắt đầu cuộc sống mới – Cuộc sống của những con người lương thiện và tử tế.

Nói gì thì nói, chứ bị Lú ép đến tận chân tường, cái đội kia, cú lắm. Bởi vì, họ đã bị rọ mồm và chỉ được “nói và làm, theo nghị quyết” của… chính ông Tổng. Chỉ những ai may mắn ở ngoài vòng kim cô của Lú, mới không bị nguyên tắc chết tiệt kia, chi phối. Thế là, Trịnh Xuân Thanh đã được chắp cánh và cho bay ra khỏi lãnh thổ Việt nam. Cùng đi với y, cơ man nào là tài liệu mật, liên quan đến ông Tổng. Ở nước ngoài, ngày nào, y cũng cười cợt và dội hàng thùng nước lạnh vào cái lò tôn của chú Lú thợ rèn. Củi khô, cũng sũng nước. Nói gì, đến củi tươi. “Nhóm lò”, thế quái nào được. Cho nên, bằng mọi giá, phải bắt được Thanh về. “Nhất tiễn – song điểu”. Vừa triệt được mầm hậu họa – vừa đem nó ra tra khảo, xem thằng nào, đã “ném đá – giấu tay” và có cớ, để gạt sạch chúng. Ây, mới là mục đích chính của Tổng Bí nhà ta.

4-Để phụ họa cho cái thói côn đồ – mất dậy này, cả một bộ máy Tuyên truyền của Đảng, đã được huy động. Chúng so sánh việc bắt cóc Thanh, với việc biệt kích Hoa kỳ, đã đổ bộ sâu vào lãnh thổ Pakistan, để tiêu diệt Osama bin Laden. Chúng cũng nại ra việc cơ quan tình báo Mossad của Israen, đã mò sang tận Argentina, bắt và đưa Eichmann (một tội phạm Chiến tranh của nước Đức Quốc xã) về Israel. Tất cả, để biện minh cho việc làm đốn mạt của chúng.

Trình lùn, nên lũ khốn kiếp này, quên mất một chi tiết hết sức cơ bản: Cả 2 tay kia, đều là tội phạm Quốc tế và đã bị truy nã toàn cầu. Pakistan thừa thông minh, để không làm lớn chuyện. Bởi họ biết, hậu quả sẽ khôn lường. Nếu Hoa kỳ, chưng ra bằng chứng, tố cáo họ đồng lõa và che giấu tội phạm. Còn Argentina, thoát khỏi của cái của nợ kia, nhẹ cả người.

Trường hợp của Trịnh Xuân Thanh, khác hẳn. Y mới đang ở dạng “nghi can”, trong một vụ án, nặng mùi Chính trị. Nước Đức, không ưa gì bọn ăn cắp CS – không ưa gì bọn dối trá CS và đối với họ, Trịnh Xuân Thanh chẳng phải là yếu nhân – chẳng phải là con bài, để có thể lợi dụng. Chính vì vậy, chắc chắn, họ chẳng ưa Trịnh Xuân Thanh. Nhưng nước Đức, ưu việt hơn hẳn các chế độ CS thối tha. Ít nhất, là ở khoản “thượng tôn Pháp luật”. Hồ sơ họ Trịnh, còn đang trong giai đoạn xem xét. Trong giai đoạn đó, Thanh được Luật pháp Đức bảo hộ. Dùng vũ lực với Thanh, ngay trên đất Đức, đồng nghĩa với việc: trắng trợn chà đạp lên Chủ quyền Quốc gia và Luật pháp của nước Cộng hòa Liên bang Đức. Danh dự của nước Đức, không cho phép họ bỏ qua. Hệ quả tất yếu: Việt nam, đang và sẽ phải trả giá đắt cho tính ngông cuồng của Cả Trọng.

Nhân đây, muốn nhắc cái đám DLV đầu bò của CS, một cố sự, trong cái gọi là “Tổng tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 68”. Việc này, xảy ra giữa thanh thiên – bạch nhật và ngay trên đường phố Sài gòn. Theo nhân chứng của phía Việt nam Cộng hòa: “Bảy Lốp dẫn theo một toán đặc công Việt công, tấn công và chiếm được trại Phù Đổng của binh chủng Thiết giáp ở Gò Vấp. Sau khi kiểm soát được trại lính, Bảy Lốp bắt giữ gia đình Trung tá Nguyễn Tuấn làm con tin và bắt ông này, phải chỉ dẫn cách xử dụng các xe tăng đang có ở trong trại. Trung tá Tuấn, từ chối. Hậu quả, toàn thể gia đình của ông ta, bị giết sạch. Trong đó, có một bà mẹ già, đã 80 tuổi. Duy nhất, một bé trai 10 tuổi, còn ngắc ngoải”. Nghe được hung tin này, ngay sau khi bắt được Bảy Lốp, Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan (giám đốc Tổng nha Cảnh sát Quốc gia VNCH), đã không ngần ngại, xử bắn anh ta ngay trên đường phố.



Hình ảnh nội tuyến 1




Bức ảnh nổi tiếng này, đã được phóng viên Neil Davis của đài ABC ghi lại. Ngay lập tức, nó đã lên trang nhất các báo Quốc tế – nó gây sốc và làm cho rất nhiều người phẫn nộ. Họ phẫn nộ, không phải vì Bảy Lốp có đáng bị trừng phạt hay không. Họ phẫn nộ, bởi họ nghĩ: Tướng Loan, đã lạm quyền. Theo họ, ngay cả Chiến tranh, cũng phải tuân theo những Luật của nó. Giá như, tướng Loan đưa Bảy Lốp ra Tòa án Binh. Tại đó, với những nhân chứng – vật chứng đã quá rõ ràng, Bảy Lốp, tránh sao khỏi cái kết cục không hay. Đằng này, tướng Loan quá nóng nảy. Sự nghiệp của ông, đi đứt và hình ảnh của ông, đã khiến dư luận hiểu không đúng về cuộc Chiến tranh Việt nam. Khi ông chết, chính tác giả bức ảnh, đã gửi vòng hoa đẫm nước mắt đến viếng ông, cùng với lời ăn năn – xin lỗi.

Thế mới biết, chuyện tuân thủ Luật pháp, chỉ có ở xứ sở Văn minh. Ở đó, một kẻ, dẫu có là tội phạm, cũng phải được bắt giữ và xét xử theo đúng trình tự của Pháp luật. Cơ quan bảo vệ Pháp luật, không thể tùy tiện “bùm – chéo” anh ta. Theo cái cách, mà các băng đảng Mafia vẫn thường dùng, Để, xử lý lẫn nhau.

Đảng CS, không quen làm như thế. Chúng quen thói hành xử vô pháp – vô luân với đồng bào của mình. Bà con trong nước, riết rồi, cũng buộc phải quen với cách hành xử đó của lũ vô lại. Chẳng ai lạ lẫm và nhầm lẫn với cái bộ mặt đen như đít chảo của chúng. Bọn đầu xỏ CS, cũng thế. Chúng luôn tự đắc, nghĩ mình là ông Trời con. Lần này, chúng xuất khẩu món lưu manh – côn đồ, sang nước Đức. Một quốc gia, giàu lòng Nhân ái – thừa thãi Nhân quyền và nổi tiếng với tính kỉ luật, trong việc thực thi Pháp luật. Đen cho Đảng CS, chúng đã húc đầu vào 1 bức tường đá. Bằng việc bắt cóc Thanh, chúng đã bôi gio – trát trấu lên mặt cả dân tộc Việt nam và chúng ta, sẽ ngày càng phải cô độc hơn, trên trường Thế giới.

5-Đảng CS, dĩ nhiên, chối đây đẩy chuyện họ bắt cóc Thanh và công luận, cũng không mấy ngạc nhiên, về cái chuyện đó. Ai cũng biết, vô liêm xỉ và dối trá, luôn là bản chất của những chế độ độc tài, nói chung và của bọn CS, nói riêng.

Cảnh sát Đức, chắc đã có đầy đủ bằng chứng, về việc bắt cóc Thanh. Họ, đang nắm quyền chủ động và sẽ tùy thuộc phản ứng của Nhà nước CS Việt nam, để tuần tự công bố chúng. CS Việt nam càng giãy dụa, thòng lọng, sẽ càng thít sâu vào cổ.

Về phía Trịnh Xuân Thanh, chắc ông đã có dự kiến về trường hợp này. Bởi thế, đã có sự đề phòng. Bản tự thú của ông ta, đầy lỗi chính tả. Chuyện đó, hết sức phi lí đối với những tay đã được học hành cẩn thận, như ông ta. Nhưng, cũng giống như những câu chuyện trinh thám: Đó là những tín hiệu báo động, đã được qui ước trước, để thông báo với Luật sư của ông rằng: Ông đang bị kẻ khác, khống chế. Một khi, luật sư của ông, mà giao nộp cho cảnh sát Đức, những văn bản và những quy ước ấy: Cả Trọng và lũ lâu la, “chạy đằng trời”. Cả Thế giới, sẽ phỉ nhổ và bôi vôi vào mồm chúng.

6-Trong cuộc đấu giữa ruồi và muỗi lần này, người ta dễ dàng nhận thấy: “So về bản lĩnh, họ Trịnh hơn Tổng Lú, ít nhất, một cái đầu”. Chứ lại không à: Y đi, không ai biết – Y về, đến Bộ trưởng Công an, cũng không hay. Thần thông – quảng đại như Tôn Ngộ Không, may ra, mới biết cách thăng thiên – độn thổ, như thế. Chửa biết chừng, mấy hôm nữa, người Đức lại thấy y lù lù một đống trước dinh Thủ tướng của họ, cũng nên. Việt nam, cần gì phải để cho phía Đức móc họng. Nghĩa là, phải muối mặt bay sang nước Đức và tận tay, bàn giao lại Thanh còi, cho họ.

7-Trong bộ Binh pháp của mình, ở thiên Dụng gián, Tôn tử có viết 1 dòng: 事未而先者,与所告者皆死。Gián sự vị phát, nhi tiên văn giả. Gián dữ sở cáo giả, giai tử. Đại khái: Điệp vụ chưa được tiến hành, mà công việc đã bị tiết lộ. Trong trường hợp đó, cả gián điệp, lẫn người biết chuyện, đều phải bị thủ tiêu.

“Lôi” được họ Trịnh về nước, là cả một điệp vụ muôn vàn khó khăn và phải được giữ bí mật tuyệt đối. Hiển nhiên, rất ít người biết. Lạ cái, có một anh chàng nhà báo nào đó, chẳng phải vô danh – cũng không hẳn là tiểu tốt, lại “tình cờ” mà biết được. Lạ nữa, là cái biệt danh Osin khá ngộ nghĩnh của chàng. Chỉ với 1 dòng hết sức ngắn ngủi: “Trịnh Xuân Thanh về, mà báo chí im ắng nhỉ”, chàng đã làm cho đám người, cả quan lẫn dân, đều sôi lên sùng sục. Trong đám quan chức, trước tiên, phải kể đến Bộ trưởng Bộ Công an – ngài thượng tướng Tô Lâm khả kính. Ngay lập tức, ông lên mặt báo, chiềng làng – chiềng chạ, thanh minh với cả nhà: “Hiện tôi chưa có thông tin gì”. Từ câu nói này, nhiều người đã nặng lời, khi bình luận rằng: hoặc ông nói điêu – hoặc ông gà mờ – hoặc ông có cả 2 thuộc tính đó.

Theo mình, điệp vụ này, ông ta không thể không biết. Nhưng trị Nước – an Dân, mới cần giữ chữ tín, chứ việc quân: 兵者,道也.Binh giả, ngụy đạo dã. Tào Tháo thường diễn giải câu này là: Phép cầm quân, tha hồ mà nói láo. Cho nên, đừng trách ông ta không thật thà. Câu nói của ông ta, có lẽ, muốn chuyển đến cho dân chúng, một thông điệp khác: “Trong chuyện này, người bắt – giữ Trịnh Xuân Thanh và đang ‘moi ruột’ y, không phải là Bộ Công an. Chính vì vậy, thuộc hạ của tôi, không thể báo cáo với tôi: Thanh đang ở đâu và đã khai báo những gì”. Bộ Công an không bắt – không giữ Thanh. Vậy, ai đã làm cái việc mất mặt đó? Cái này, phải hỏi Cả Trọng. Để xem, ông ta có dám trả lời hay không: Cái nhóm đặc nhiệm Adhoc này, ông đã lập ra nó tự bao giờ? Đảng CS, rặt 1 lũ ăn hại. Chúng làm gì có tiền. Vậy, ai đã trả lương và cấp kinh phí, cũng như phương tiện, để cho nó hoạt động?

Nói rộng ra, ở tầm cỡ Quốc gia, nhất thiết phải lôi Osin ra, quay tít thò lò. Truy xem, ai là người đã để thẩm lậu tin tức. Sau đó, “xử lý” triệt để, cả đôi. Trong cái cặp đôi này, ngoài Osin ra, đối tượng còn lại, theo logic, xác suất rơi vào ngài Tô Lâm, là rất cao.

Thiên, linh linh – Địa, linh linh. Mong các vị phù hộ – độ trì, để ngài Bộ trưởng khả kính, đừng có dính vào cái vụ này.

8-Ngay sau khi công bố tin Thanh bị bắt cóc (à quên, Thanh ra đầu thú) và trước khi nước Đức khôn ngoan, chưa lên tiếng: Cả Trọng phởn lên và triệu tập gấp, cái gọi là ban chống tham nhũng của ông ta lại. Không phởn, sao được: Quay họ Trịnh, ít nhất, sẽ lòi ra cặp đôi Đinh La Thăng và Vũ Huy Hoàng. Khi xưa, lúc treo thanh gươm trên đầu chúng, Cả Trọng, chẳng đã lấp lửng, mà nói rằng: “Xử lý về mặt Đảng, mới là chỉ những bước đi đầu tiên”, đó sao. Chửa biết chừng, “mèo mù lại vớ được cá rán”: Bình ruồi, cũng dính tiếp vào cái bẫy đó, cũng nên. Quay mấy tay này, thật lực. Lúc đó, sẽ lòi ra kẻ giật dây, là Ba X và bây giờ, mới đủ chứng cớ, để lôi nó lên thớt. Mục đích rửa hận, đã được hoàn thành.

Và, cánh cửa để thâu tóm quyền lực, đã mở toang trước mắt Trọng.

9-Nhắc với Cả Trọng, câu này: “Đừng sống trên mây và chớ vội tưởng bở”.

-Trình ông, ruồi. Do đó, rửa hận, không dễ như thế đâu. Ông chưa kịp rửa hận, những đối thủ của ông, họ đã tập hợp nhau lại rồi. Móng – vuốt của họ, đã đặt lên những tử huyệt trên người ông. Ông manh động, họ tha gì mà không triệt ông. Trước, cứu thân – sau, ghi danh với đời.

-Đừng ngộ Mác – Lê nữa. Muốn trị Nước – an Dân, hãy chịu khó đọc Lục thao – cuốn cổ thư viết về đề tài này. Ở thiên Quốc vụ, người ta khuyên Vua – Chúa, phải biết thương dân. Còn ông và cái Đảng của ông, xưa nay, chỉ coi dân chúng, chẳng khác gì bầy nô lệ. Thản nhiên, coi cái chuyện bóc lột họ một cách tàn bạo, chỉ giống như “vặt lông vịt” và không để tâm, đến chuyện sống – chết của họ. Ông không coi họ ra cái gì, liệu họ có điên đến mức, vẫn “đặt trọn niềm tin với Đảng”. Như, cái con mẹ ngáo đá Nguyễn Thị Quyết Tâm nào đó, đã từng mửa ra câu ấy, hay không? Ông ạ, dân chúng vẫn thủy chung, dành cho ông và cái Đảng đểu của ông, trọn vẹn một cái thứ tình cảm chân thành – Có điều, đó là thứ tình cảm, mà người nông dân, vẫn thường dành cho bầy sâu róm.

-Thư sinh như ông, sức trói gà không chặt. Dựa vào cái gì và thế lực nào, để làm càn: Trong, ông đánh Dân – đánh đồng đội. Ngoài, ông tuyên chiến với cả cộng đồng Quốc tế. Cho dù không muốn, họ cũng phải gộp sức nhau lại, để diệt ông. “Thời cơ ngàn năm có một”, cho việc để ông ra đi mãi mãi, đang lại rất gần. Vấn đề là, các đối thủ của ông, liệu có nắm được cái thời cơ đó, hay không.

-Tất cả những dữ kiện, đã trình bày ở trên, đều đồng quy tại 1 điểm: Cuộc khủng hoảng toàn diện của chế độ, đã được Cả Trọng, chính thức châm ngòi. Cái “lò lửa”, mà ông ta đã nhóm lên, đúng như ông nói, nó sẽ đốt hết cả củi khô lẫn củi tươi. Ông chỉ chừa lại, củi mục. Tức là, cái bọn hèn nhát như ông và cái bọn buôn Dân – bán Nước, đồng đảng của ông. Giáo điều và thiển cận như ông, sao có thể biết được rằng: Cái lò tôn của ông, khi cháy, nó sẽ thiêu trụi luôn cả cái căn nhà tranh rách nát, có tên là Đảng CS. Hậu thế, rồi sẽ vinh danh và rồi sẽ ghi công: Cả Trọng, hỗn danh Tổng Lú, là “nhân tố có tính chất quyết định, làm nên Chiến thắng rực rỡ nhất trong Lịch sử của Dân tộc Việt nam”. Đó là, làm tan rã và chấm dứt chế độ CS đểu ở Việt nam.

Số ông, đã đến hồi tận. Lo hậu sự đi, là vừa.

Trong trường hợp ấy, vẫn phải, chân thành cầu mong: Ông sẽ được ra đi, trong vòng tay của những người thân. Chứ ra đi, theo cái kiểu của vợ chồng nhà Ceaușescu ở Romania, kinh bỏ mẹ.

Chào ông.



Nguyễn Tiến Dân

Tel: 0168 – 50 – 56 – 430

Địa chỉ: Vì tin vào cái lũ CS đê hèn, nên bị chúng lừa đảo và cướp sạch của cải. Bởi thế, mất nhà và trở thành dân du mục. Nay đây – mai đó, chưa có nơi ở cố định.

P/S: Thông báo với cả nhà:

-Vào ngày 8-7-2017, minh có viết bài: “Võ Văn Thưởng và lời thách thức không ngại đối thoại”. Trong đó, có đề nghị Thưởng và cả bộ máy Tuyên truyền của ông ta, thi đấu với mình. Có lẽ, Thưởng biết rất rõ: Nếu thi đấu, sẽ bị lão Dân già bóp mũi từng thằng. Bởi vậy, ông ta lờ đi và coi cái lời thách thức thi đấu của chính mình, chỉ là “lời nói gió bay” của 1 cái thằng cha căng – chú kiết nào đó, mà thôi.

-Mình gợi ý tiếp cho họ: Gọi cả Công an – Viện Kiểm sát và Tòa án lại, để cùng với Tuyên giáo: Không phải “tam anh (Lưu – Quan – Trương), chiến Lã Bố” nữa, mà là, “tứ anh, chiến Dân già”. Ba thằng đầu, giở thói lưu manh – côn đồ, còn thằng Tuyên giáo, giở trò vu vạ. Bốn đánh một, làm gì mà không thắng. Chẳng hiểu sao, cả tháng nay rồi, không thấy ai động thủ. Mặc dù, lão Dân già, chỉ đơn… bàn phím và chỉ độc có mỗi một mình. Sao thế nhỉ? Thương lão Dân già, hay sợ bị mang tiếng. là “cướp của – hại người”?


-Nhân đây, gửi cho cả nhà thưởng lãm bài: “Sĩ phu Bắc Hà Nguyễn Phú Trọng”. Bài này của Đăng Phan – một DLV bưng bô thượng hạng của Cả Trọng. Lạ cái, nó lại có được số like – lượt chia xẻ và những dòng bình luận, lớn đến mức không ngờ. Trong đó, cốt tử nhất, nó không giấu được cái đuôi đang ve vảy của Trọng: Muốn giữ ngôi vị, cho đến hết nhiệm kì. Để… chống tham nhũng (!)

27 December 2017

Phiên tòa phúc thẩm Trần Thị Nga: Đàn áp gia tăng mức bạo ngược


 NGUYỄN TƯỜNG THỤY

   Việc đàn áp người ủng hộ bị cáo trong các phiên tòa xử tù nhân lương tâm là phi pháp nhưng không phiên tòa nào là không có. Nhưng trong phiên tòa phúc thẩm vụ án Trần Thị Nga thì việc đàn áp mang tính bạo ngược của công an là chưa từng thấy.

   Nếu phiên tòa sơ thẩm Trần Thị Nga họ chỉ xua đuổi và đánh một số người khi xảy ra biểu tình;

   Phiên tòa phúc thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nhiều người bị đánh và bị cướp đồ, cướp tiền khi nổ ra biểu tình;

   Phiên tòa sơ thẩm Phan Kim Khánh họ chỉ cho “quần chúng tự phát” sinh sự;

   Tại Cao Lãnh, khi xử Bùi Thị Minh Hằng, công an lùng sục bắt cả trăm người nhưng không có chủ trương đánh và cướp bóc (trừ trường hợp Trương Dũng bị đánh trộm khi anh đang chờ xe về Sài Gòn)

v.v…

   lần này, tại phiên tòa phúc thẩm Trần Thị Nga, công an chủ trương bắt bớ và khủng bố ngay từ đầu. Có ba người bị đánh đập hết sức dã man mang tính đòn thù.

   Một đoạn đường Trường Chinh, nơi có trụ sở tòa án bị chặn ở 2 đầu giao lộ, công an các loại dày đặc. Một nhóm vừa xuất hiện tại góc phố xế phiên tòa được mấy phút thì bị bắt gọn. Một số người thoát khỏi sự lùng sục hoạt động đưa tin về phiên tòa. Trong số những người bị bắt, công an lập tức phân loại tách ra 3 người mà chúng để ý từ trước đưa giam riêng ở đồn Minh Khai để đánh. Chuyện lập biên bản, thẩm vấn chẳng có ý nghĩa gì với chúng . Mục đích chính là đánh trả thù, cướp máy và các vật dụng khác.

   Anh Trương Văn Dũng kể, anh bị chúng đánh ngay từ đầu và bị đánh nhiều lần. Mỗi lần chúng tạo ra một lý do để đánh: Bắt đưa đồ ra, không đưa: đánh; bắt cởi đồ mặc trên người ra, không cởi: đánh; mặc dù đáng tuổi con anh nhưng chúng nói năng rất hỗn xược, anh nói lại: đánh. Tất nhiên không làm theo ý chúng thì chúng dùng bạo lực, vẫn cướp được đồ của anh, vẫn lột được áo anh đang mặc. Anh bị trấn lột 1 balo, 1 điện thoại iphone 5s, 1 cục sạc dự phòng, 1 chứng minh thư, 2 quyển kinh cứu khổ, 1 số thuốc chữa bệnh. Cả 2 cái bánh mì anh chưa kịp ăn cũng bị cướp nốt.

   Mai Phương Thảo về trong vòng tay đồng đội rồi vẫn còn nguyên đau đớn mệt mỏi, uất ức và căm phẫn. Trong chương trình phát trực tiếp tối hôm đó, Thảo kể vừa đứng được 2 phút thì một lũ đầu trâu mặt ngựa khoảng 50 tên ập đến lôi mọi người lên xe, trầy xước hết cả chân tay. Chúng đưa cô về đồn rồi đánh. Chúng kéo lê cô trên sàn nhà, đạp cô ngã ngửa, đạp vào gầm bàn, đánh vào mạng sườn. Chúng bắt khai đi với những ai, bắt mở mật khẩu, tất nhiên Thảo không bao giờ khuất phục. Thảo cho rằng, sự đau đớn của cô không thấm tháp gì so với Trần Thị Nga và những gì hai đứa trẻ con của Nga phải chịu.

   Đây là link chương trình đã phát trực tiếp tối 22/12/2017:

https://www.facebook.com/nkmh2011/videos/10155907091883808/

   Trịnh Đình Hòa có lẽ là người ôn hòa hơn cả nhưng cũng bị đánh và cướp 2 điện thoại Samsung và chứng minh nhân dân. Anh kể chúng rất đông và ăn nói thì sặc mùi đầu gấu. Anh bị đánh phủ đầu ngay khi “dám” hỏi danh tính tên thẩm vấn. Anh lại "mắc sai lầm" khi "tưởng" công an không bao giờ đánh dân nên hỏi: “Công an hay côn đồ mà lại đi đánh người?” và lại bị đánh tiếp với lý do: “Đã mang tiếng công an đánh người thì mang tiếng luôn một thể”. Rồi chúng dọa giết: “Dao cũng có sẵn rồi nhé".

   Trịnh Đình Hòa đã từng bị chúng đánh hôm xử sơ thẩm Trần Thị Nga cũng tại Phủ Lý. Chúng không quên anh nên hả hê “hỏi thăm”: “Lần trước bị đánh sưng mắt mà không nhớ à? Bị mấy ngày mới khỏi?”. Chúng còn giở giọng nói anh “đổ tội” cho công an đánh khi viết trên facebook.

   Qua quan sát thấy những kẻ khủng bố, đánh người dã man không phải là công an Hà Nam mà là của Bộ công an vì chúng đi bằng xe biển số của Bộ và chúng nắm rất rõ từng người trong khi thẩm vấn và đánh đập họ. Chưa bao giờ có chuyện khủng bố, đánh đập người vô lý, trắng trợn như thế này. Điều này nói lên nhà cầm quyền dung túng cho ngành công an xé bỏ pháp luật, mặc cho họ lộng hành, toàn quyền làm theo ý muốn.

   Nhà cầm quyền bất nhân bỏ tù tới 9 năm một người phụ nữ đang phải nuôi hai con nhỏ. Khi trả thù, đánh đập người bày tỏ cảm tình với Trần Thị Nga vô cùng bạo ngược, chúng muốn cô lập Nga hoàn toàn, bỏ tù rồi nhưng dứt khoát không cho ai yêu thương và ái mộ. Độ bất nhân tăng lên ở chỗ đó. Chúng muốn gì nữa? Phải chăng để thỏa mãn cơn tức giận và để răn đe? Chúng có đạt được mục đích không? Hãy tìm câu trả lời trong tuyên bố của Mai Phương Thảo sau khi bị đánh nhừ tử: “Chúng mày có thể đánh đập thể xác tao nhưng không bao giờ chúng mày lấy được linh hồn tao. Những gì chúng mày làm hôm nay là vết nhơ của lịch sử”.

   Ai là kẻ đã huấn luyện những con người vốn từ nhân dân trở thành những kẻ say máu? Đây là một điều vô cùng nguy hiểm. Khủng bố không phải là phương pháp bảo vệ chế độ, ngược lại nó làm cho đất nước ngày càng loạn và chỉ đẩy chế độ nhanh đến sụp đổ mà thôi. Trịnh Đình Hòa, nạn nhân trong vụ khủng bố bạo ngược này cũng cho rằng: “Đất nước này sẽ gặp đại họa nếu ngành công an dung dưỡng, cho lính tráng đi ăn cướp, trấn lột và lừa đảo nhân dân”.

   Lê Quý Đôn (1726 - 1784) tổng kết 5 nguy cơ dẫn đến mất nước như sau: trẻ không kính già, trò không trọng thầy, tham nhũng tràn lan, binh kiêu tướng thoái, sĩ phu ngoảnh mặt.

   Bây giờ, một người dân bình thường cũng thấy xã hội đã hội tụ quá đầy đủ 5 nguy cơ này. Còn lãnh đạo hiện nay toàn những người “có lý luận” chẳng lẽ không nhìn thấy?


NTT

Nguồn :  https://www.facebook.com/tuongthuy.nguyen/posts/1385632331546009


BÊN TRONG XỬ THÚY NGA, BÊN NGOÀI LẠI BẮT NGƯỜI
(Pham Doan Trang Fb)

Phạm Đoan Trang (22/12/17)

Khoảng một chục người đã bị công an tỉnh Hà Nam bắt giữ tùy tiện từ sáng sớm nay (22/12/2017) khi họ đứng bên ngoài Tòa án Nhân dân tỉnh Hà Nam.

Trong số người bị bắt, có các chị Mai Phương Thảo (Thảo Teresa), Nguyễn Thúy Hạnh, Hoàng Lan, các anh Trịnh Đình Hòa, Trương Văn Dũng… Tất cả đều đã đi từ Hà Nội về Thành phố Phủ Lý (tỉnh Hà Nam) trong một nỗ lực bày tỏ tình đoàn kết và sự ủng hộ với blogger Trần Thị Nga (Thúy Nga) – người bị Tòa án Hà Nam xét xử phúc thẩm hôm nay với tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước”.

Ông Phan Văn Phong (tức Lương Dân Lý), chồng của Thúy Nga, cũng bị bắt cùng mọi người.

Họ bị công an đẩy lên một chiếc xe 16 chỗ và đưa đi ngay khi chỉ mới xuất hiện trước cổng Tòa được vài phút. Đa số bị đưa về trụ sở UBND phường Trần Hưng Đạo (địa chỉ: số 2 đường Trần Hưng Đạo, TP. Phủ Lý), riêng Thảo Teresa và Trương Dũng bị tách riêng và chở đi đâu không rõ.

Đến giờ này (11h35), đông đảo các lực lượng công an – gồm cả cảnh sát cơ động, công an sắc phục lẫn an ninh thường phục – vẫn bao vây khu vực tòa xử án, bịt kín hai đầu đường. Được biết, công an còn leo cả lên mái nhà để kiểm tra xem trên trời có flycam không (!).

Thúy Nga sinh năm 1977, là một nhà hoạt động nhân quyền rất tích cực trên nhiều lĩnh vực, từ phản đối bá quyền Trung Quốc, bảo vệ môi trường, chống tham nhũng, đến ngăn chặn án tử hình oan sai… Tại phiên sơ thẩm, Tòa án Nhân dân tỉnh Hà Nam đã kết án chị 9 năm tù và 4 năm quản chế. Hai đứa con trai nhỏ của chị, bé Phú và bé Tài, năm nay chỉ mới năm và ba tuổi.

Tất cả các phiên tòa xử người bất đồng chính kiến hay người hoạt động dân chủ-nhân quyền lâu năm ở Việt Nam đều được chính quyền thông báo là “công khai”, và sau đó những người tới dự để ủng hộ “bị cáo” đều bị ngăn chặn, bị đánh, bị bắt giữ tùy tiện. Phiên tòa xử Thúy Nga hôm nay cũng như phiên tòa xử ông Nguyễn Hữu Vinh (blogger Ba Sàm) và bà Cấn Thị Thêu năm ngoái, những người ủng hộ đều bị bắt từ sáng sớm và giữ trong đồn tới chiều tối mới thả.

--------

Around ten people have been arbitrarily arrested by the Ha Nam police since early this morning when they were standing outside the Phu Ly-based People’s Court of Ha Nam province. These detainees included Mai Phuong Thao (a.k.a. Thao Teresa), Nguyen Thuy Hanh, Trinh Dinh Hoa, Truong Van Dung, among others. All of them had travelled from Hanoi to Phu Ly in an effort to come and show their solidarity and support for blogger Tran Thi Nga (Thuy Nga), who is standing trial today on charges of conducting propaganda against the state.

Mr. Phan Van Phong (a.k.a. Luong Dan Ly), Thuy Nga’s husband, was also arrested.

They were pushed into a 16-seat bus and taken away shortly after they gathered outside the court.

Hundreds of police, including uniformed riot police and plainclothes security officers, were seen watching the whole area. Some even climbed up houses in the neighborhood to check traces of flying cameras (web-cams).

Thuy Nga, b. 1977, is an active human rights activist in Vietnam. She spoke up against hegemonic China, corruption, and wrongful death sentences. She also raised her voice in calling for environmental protection, patriotism and good governance. In the trial court on July 25, she was sentenced to nine years of imprisonment and four years under house arrest.

She is the mother of four sons, the youngest ones are five and three years old.

Traditionally all the trials against dissidents and activists in Vietnam are proclaimed by the police-dominated authorities to be “open hearings” while in fact all those who come to support the accused may be barred from attending them, even be beaten up or arbitrarily arrested.


Ngô Duy Quyền :
https://www.facebook.com/alfonsongoduyquyen/posts/1684432898244472?pnref=story

Côn an đánh người và cướp tài sản - tường thuật vắn tắt của anh Trương Dũng nhờ đăng trên Fb Ngô Duy Quyền:
Tôi đến phiên tòa xử Thuý Nga
vào lúc chừng 7h30 sáng ngày 22/12/2017 cùng Nguyễn Thúy Hạnh và Hoa TD. Đến nơi, chúng tôi gặp anh Phan Văn Phong chồng Thuý Nga (Fb Lương Dân Lý) và Thao Teresa. Tất cả 5 người đang đứng nói chuyện với nhau được khoảng 15' thì bọn mật vụ kéo đến bắt cả 5 người lên xe. Trên xe, Thúy Hạnh lấy điện thoại ra báo về cho gia đình, thì ngay lập tức bọn chúng giật điện thoại và có hành vi cực kỳ thô bạo.
Bọn chúng đưa Thúy Hạnh và anh Phong vào một phường, sau đó đưa tôi (Trương Dũng), Thảo Teresa và Hoà TD đến đồn phường Minh Khai. Thảo Teresa bị đưa vào một phòng ở tầng 1, Hoà TD bị đưa lên tầng 2, tôi thì hội trường tầng 3. Bọn chúng yêu cầu tôi bỏ đồ đạc cá nhân ra để kiểm tra nhưng tôi phản đối, chúng xô vào lột hết đồ trên người tôi. Chúng đánh tôi và nói những câu hết sức mất dạy. Tôi nói "các cháu là công an nhân dân học tập gương của bác phải không?" (vừa nói tôi vừa chỉ tay vào tượng ông Hồ). Bọn chúng cay cú, 2 thằng xô vào tiếp tục đánh tôi. Có 1 tên an ninh tự giới thiệu tên là Anh, hắn nói với tôi có giỏi thì về lên facebook viết về sự việc ngày hôm nay, tôi sẽ đối thoại với ông, ông có giỏi ông cứ viết đi. Sau đó bọn chúng lập biên bản. Tất nhiên là tôi bất hợp tác và không bao giờ ký. Tôi yêu cầu bọn chúng mặc sắc phục. Tên Anh trả lời rằng :"Làm việc với ông mà mặc sắc phục, bẩn cả sắc phục ra". Buổi chiều, bọn chúng bắt tôi cởi áo ra để chúng kiểm tra lần nữa. Tôi bất tuân, thế là chúng lại đánh tôi. Khoảng 5h chiều, chúng đẩy tôi lên chiếc xe máy kẹp 3, tôi hỏi đồ đạc của tôi đâu, chúng trả lời: về số 3 Nguyễn Gia Thiều mà hỏi.
Chúng chở tôi ra thành phố Phủ Lý vẫy 1 chiếc xe khách HN - Ninh Bình, đưa tôi lên xe. Bọn chúng đi xe máy trên đường cao tốc bám sát xe ôtô đến tận HN. Tôi về đến nhà lúc honw 7h tối.
Hôm nay, 3 lần bọn chúng hành hung và cướp của tôi một balo, 1 điện thoại iphone 5s, 1 cục sạc dự phòng, 1 chứng minh thư, 2 quyển kinh cứu khổ, 1 số thuốc chữa bệnh, đáng chú ý là chúng cướp của tôi 2 cái bánh mì tôi chưa kịp ăn.
Ngoài tôi ra, còn có Thảo Teresa và Hòatd bị cướp tài sản, đây là 1 hành vi khủng bố hết sức trắng trợn và dã man, tôi rất mong dư luận quan tâm lên tiếng về sự việc hôm nay.