17 April 2020

Bộ phận cai ngục tư tưởng


Vũ Mạnh Hùng


Mạnh Hùng Vũ

Lãnh đạo Ban Tuyên giáo Trung ương thăm và làm việc tại Ban Tuyên ...

Bộ phận công cụ quan trọng nhất trong bộ máy cai trị của chế độ độc tài đảng trị là bộ phận cai ngục tư tưởng! Bộ phận này có nhiều tên gọi khác nhau qua các thời kỳ (bộ tuyên truyền vận động, ban văn hóa văn nghệ, ban khoa giáo, ban tuyên huấn,ban tư tưởng văn hóa trung ương...) cho đến nay nó có cái tên là ban tuyên giáo trung ương. Bộ phận này nó bao trùm lên toàn bộ mọi thông tin trong xã hội, trước hết là kiểm soát và định hướng cho tất cả các cơ quan báo chí, cơ quan truyền thông ...và làm rất nhiều chuyện.
Mục đích là làm sao để khống chế tư tưởng và ru ngủ được đại đa số người dân. Khi sự thật trong thực tế được phơi bày quá nhiều và khá phổ biến đến mức trơ trẽn như hiện nay, nó sinh ra một bộ phận hộ tống để lung lạc, bóp méo, sào sáo thông tin bưng bịt sự thật để ngăn chặn nhận thức của số đông ...

Mặt khác, do nhận thức của nhiều người khác nhau trong xã hội vì sự nhồi sọ và sự thật bị bưng bịp dẫn tranh cãi có thể dẫn đến mất đoàn kết và chia rẻ ... Không những người dân trong nước và cả những kiều bào ở nước ngoài ... Tóm lại là nó chia rẻ và ngu hóa được số đông ... Còn CA chỉ là công cụ cơ bắp chỉ đâu đánh đó ... Mục đích cuối cùng của nó là làm sao khống chế được tư tưởng, lừa bịp được số đông để duy trì quyền lực cai trị độc tài. Chính vì thế chỉ số ít nhìn nhận ra bộ mặt thật của giới cầm quyền.

Nếu số đông an phận và vẫn hy vọng, không thấy sự cần thiết kiên quyết phải thay đổi thể chế, thì xã hội vẫn còn phải sống trong sự giả dối, CS cứ yên tâm tồn tại. Nếu không có bộ phận này thì CA có thể làm những chuyện vô pháp một cách trắng trợn dã man được không? Nếu không có bộ phận này thi liệu CA có u mê đến mức hầu hết đi làm tay sai cho chế độ phi nhân tính không? ...

Tất nhiên chế độ độc tài đảng trị nó có cả một hệ thống cai trị tư tưởng chằng chịt từ trung ương đến địa phương nhưng đều dưới sự thống lĩnh của ban tuyên giáo trung ương,..trưởng ban là cai ngục trưởng. Nhiều người trả lời CA là bộ phận quan trọng nhất. Nhưng nếu chỉ cần 10 triệu dân thức tỉnh và thấy xã hội cần phải thay đổi thì liệu CA có khống chế nổi không? Chưa nói sự thức tỉnh ngày một đông và ngay cả trong bộ phận CA thức tỉnh thì liệu chế độ độc tài đảng trị có tồn tại được không?

Nên bộ phận cai ngục tư tưởng là quan trọng nhất để duy trì quyền lực và thể chế độc tài. Những kẻ độc tài chỉ có thể ngồi trên đầu cả một dân tộc khi nó không chế được tư tưởng của số đông. Chính vì lẽ đó nên có một nhà xã hội học nào đó mới có câu "Tự do về tư tưởng là linh hồn của tự do".

Vậy muốn có tự do thì phải giải phóng được tư tưởng.






Họ dạy lòng yêu nước như thế nào?


Đỗ Ngà
13 tháng 4 lúc 12:45

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Yêu nước là một khái niệm rất rộng, khó ai định nghĩa rõ ràng về nó được. Tuy nhiên nói về lòng yêu nước thì từ cổ chí kim, bao giờ cũng có 2 xu hướng rõ rệt: xu hướng thứ nhất, yêu nước là chỉ yêu những gì đem lại tốt đẹp cho đất nước cho dân tộc mình mà thôi; thứ nhì, yêu nước là phải yêu tất cả những gì đang hiện hữu trên đất nước của mình. Như vậy thì yêu nước dạng thứ nhất đòi hỏi con người phải có cái đầu để suy xét rồi mới thể hiện lòng yêu nước của mình. Nó hoàn toàn ngược lại với xu hướng thứ nhì.

Ở xu hướng thứ nhất, đôi khi yêu nước lại là phê phán, thậm chí chống đối lại một thể chế chính trị đương thời. Những con người yêu nước dạng này họ không hề nhập nhằng giữa tổ quốc và thể chế chính trị. Họ biết, tổ quốc là mãi mãi còn thể chế chính trị là nhất thời, và thể chế chính trị được lập ra phải để phục vụ cho tổ quốc chứ không phải ngược lại. Như vậy mới có chuyện chỉ có người yêu nước chân chính mới bất chấp hiểm nguy để nói lên cái sai của một chế độ. Và xa hơn nữa, người ta đòi nó phải thay đổi.

Còn ở xu thế thứ nhì, nó hình thành nên những lớp người yêu nước lệch lạc. Loại yêu nước này nó rất dễ chuyển sang dạng yêu nước là yêu thể chế chính trị hay yêu triều đại đương thời, bất kể triều đại đó là tốt hay xấu, là lợi hay hại cho dân tộc và cho đất nước. Những con người theo xu hướng này chính là thành phần ngu trung trong xã hội. Một thể chế chính trị xấu xa, mang lại nhiều tai ương cho đất nước nó luôn nghĩ cách nhân giống loại yêu nước này để phục vụ cho mục đích cai trị của nó. Đến người phản quốc như Lê Chiêu Thống khi tháo chạy thì cũng có một số kẻ ngu trung chạy theo chứ nói gì một triều đại đang nắm quyền cai trị như ĐCS?! Chính vì thế triều đại nào dù thối nát đến đâu cũng đều có thành phần ngu trung, nó tựa như chó với chủ vì đơn giản, chó nó không biết đánh giá chủ của nó là người có đáng cho nó trung thành hay không?!

Để hiểu thế nào là thời đại thì từ xưa đến nay nhiều người đưa ra nhiều định nghĩa khác nhau. Ví dụ như nhà xã hội chủ nghĩa không tưởng Pháp François Marie Charles Furier thì chia lịch sử phát triển xã hội loài người thành bốn giai đoạn, mỗi giai đoạn là một thời đại gồm: mông muội, dã man, gia trưởng, văn minh. Nhà nhân chủng học Mỹ là Lewis Henry Morgan lại phân chia thành ba giai đoạn: mông muội, dã man và văn minh. Nhà tương lai học người Mỹ, Alvin Toffler lại dựa vào trình độ phát triển công cụ sản xuất, chia lịch sử phát triển nhân loại thành ba nền văn minh và ông đã chia lịch sử nhân loại ra 3 thời đại là: thời đại văn minh nông nghiệp, thời đại văn minh công nghiệp và thời đại văn minh hậu công nghiệp.

Còn Karl Marx nói về thời đại như thế nào? Ông này thì cho rằng, thời đại là một khái niệm chính trị, là sự khái quát chiến lược ở tầng nấc cao nhất về tiến trình phát triển và xu thế cơ bản của thế giới. Về mặt thời gian, nó chỉ một giai đoạn tương đối dài trong tiến trình phát triển lịch sử thế giới. Về mặt không gian, nó lấy đặc trưng phát triển xã hội của đại đa số quốc gia và khu vực trong phạm vi toàn thế giới làm căn cứ.

Như vậy thì rõ ràng là dù cho mỗi người đưa ra một khái niệm khác nhau, nhưng tựu chung là họ luôn quan niệm rằng, thời đại là cái gì đó mang tính đặc trưng của xã hội loài người ở một giai đoạn lịch sử. Thời đại nó không mang phạm vi quốc gia mà nó mang phạm vi toàn cầu. Ví dụ, người ta hay nói “thời đại internet” hay “thời đại 4.0” đều nói về một xu hướng của thế giới chứ không riêng cho một quốc gia nào cả. Thời đại khác với triều đại, thời đại là nói đến phạm vi toàn cầu và nó không hề bị bó hẹp ở lĩnh vực chính trị, còn triều đại là ám chỉ về một thời nắm quyền của một nhóm chính trị nào đó và nó chỉ bị bó hẹp trong phạm vi quốc gia mà thôi. Như vậy ĐCS Việt nam dùng từ “Thời đại Hồ Chí Minh” là đúng hay sai? Rõ ràng là sai. Họ đã cố tình đánh tráo khái niệm giữa thời đại và triều đại. Vậy câu hỏi đặt ra là họ cố tình làm thế để làm gì? Để phục vụ mục đích cai trị mà chứ chẳng giúp ích được gì cho sự tiến bộ đất nước cả.

Trong các giáo trình chính trị của CS, họ rất hay dùng câu đại ý rằng: “Thời đại Hồ Chính Minh là thời đại mà lòng yêu nước gắn liền với yêu chủ nghĩa xã hội”. Như vậy ở đây chúng ta thấy rằng, người CS đã cố tình đánh tráo đến 2 khái niệm: thứ nhất, họ đã đánh tráo giữa khái niệm “triều đại” và “thời đại”; thứ nhì là họ cố tình đánh tráo giữa khái niệm “đất nước” và “thể chế chính trị”. Mà như ta biết, để tách biệt những khái niệm như vậy thì đòi hỏi con người phải có một trình độ nhất định. Với học sinh tiểu học, đầu óc còn non nớt không đủ tri thức để làm công cụ phân tích đúng sai thì tất nhiên, qua 12 năm học phổ thông, chúng sẽ bị nhồi sọ và khi lớn lên não của chúng sẽ luôn mặc định như thế. Đánh tráo khái niệm, sau đó nhồi đi nhồi lại hàng chục năm hoặc hơn để não mặc định thứ chân lý được quy đinh riêng của đảng, đó chính là cách mà ĐCS tạo ra những con robot yêu nước theo cách của đảng. Thực tế nền giáo dục XHCN là nền giáo dục nhằm mục đích tạo ra những kẻ ngu trung phục vụ chế độ như thế đấy!

Được biết hiện nay Bộ Gáo Dục và Đào Tạo đang cho lấy ý kiến góp ý cho dự thảo Thông tư quy định đánh giá và xếp loại học sinh tiểu học. Dự thảo này được xây dựng trong bối cảnh từ năm học 2020 - 2021, Việt Nam sẽ triển khai chương trình giáo dục phổ thông mới, bắt đầu từ lớp 1 cấp tiểu học. Theo đó, học sinh sẽ được đánh giá sự hình thành và phát triển phẩm chất, năng lực theo thứ tự ưu tiên là: yêu nước, nhân ái, chăm chỉ, trung thực, trách nhiệm.

Vâng! Những tiêu chí được liệt kê thì không có gì bàn cãi, chỉ có điều là tiêu chí “yêu nước” của Cộng Sản nó không mang ý bản chất yêu nước đúng nghĩa mà lồng bên trong nó là chương trình nhồi sọ có tính toán để nhào nặn ra những thế hệ ngu trung phục vụ cho đảng. Thực ra chương trình đó không hề đổi mới gì cả mà nó chỉ là tìm cách hữu hiệu hơn để không cho trí tuệ học sinh được mở mắt trước thời đại thông tin toàn cầu. Chỉ vậy thôi.



"Đi nữa vòng trái đất khi về mà vẫn còn ngu"!

Mạnh Hùng Vũ

28 tháng 3 lúc 14:51 ·


Đó là tiêu đề câu chuyện của ông bạn già hàng phố. Ông nói, đó câu "chửi" tôi của bố tôi lúc còn sống (cụ mất năm 2004), nó liên quan đến câu chuyện mà tôi chôn chặt trong lòng mấy chục năm nay không biết nói với ai. Nay tôi mới chia sẽ với ông để ông hiểu tôi.

Đại thể câu chuyện như thế này : Sau tám năm được học tập và lao động ở nước ngoài, tôi đã được tới và từng sống ở các nước văn minh. Khi tôi về nước tôi có một nguyện vọng đóng góp sức mình vào việc xây dựng quê hương đất nước, tôi đã từng làm chủ một số công trình xây dựng ... Để đạt được ước mơ làm những việc "ích nước, lợi nhà" của mình, tôi nói với bố tôi con sẽ phấn đấu vào đảng.

Cụ làm ngay một câu : Con hiểu đảng thế nào, đảng là ai, đảng nói và đảng làm ra sao ...nhân dân VN có phải đang là con chuột bạch cho đảng thí nghiệm cái mô hình XHCN không, ...cái mô hình mà những quyền cơ bản của con người, thậm chí cả quyền tự do đi lai, quyền được sống khi trái ý đảng, đảng cũng tước đoạt một cách vô pháp . .. đảng áp đặt cái gì thì phải chịu cái đó. Rồi cụ quay ra nói chuyện về gia đình, cụ nói : Con thấy không từ nhỏ đến lớn con sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà này rồi cho đến giờ, con có thấy bố áp đặt chuyện gì nó thuộc quyền của bất cứ ai trong gia đình không. Bố làm nghề thầy giáo, bố có bắt các con phải theo nghề bố không, làm nghề gì là quyền lựa chọn của các con ... : bố vào đảng bố có bắt các con phải theo bố vào đảng không...

Nói xong bố tôi lật chiều lên, lấy một cái hộp mở ra, rồi cầm cái thẻ đảng dơ cho tôi xem và bảo mày tưởng bố không vào đảng à! Tiếp theo bố tôi vốc một vốc huân huy chương các loại trong hộp ra cho tôi xem, nhiều lắm ... cả cái phiếu vải 5m thời bao cấp vẫn còn. Cụ nói, đấy huân huy chương để làm gì, có phiếu đấy nhưng có vải đâu mà mua với cấp. Mày thấy chưa, tìm hiểu về đảng đi, đảng cai trị cái XH này thế nào, hành xử với người dân thế nào ... "đi nửa vòng trái đất về mà vẫn còn ngu, đã từng sống và đi qua các nước văn minh rồi mà vẫn không hiểu được giá trị con người, quyền con người ở đó người ta tôn trọng như thế nào, XH người ta như thế nào, nhà nước hành xử với dân thế nào, người dân được chọn ra người đại biểu, người lãnh đao của người ta như thế nào ...". Ở VN dưới sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối" của một đảng, một mình đảng, một sân một chợ ...làm gì có cơ chế và môi trường sống cho người lương thiện mà phấn với đấu. Việc chỉ ra cho con là trách nhiệm của bố, còn việc lựa chọn là quyền của con, bố không can thiệp.

Ông bạn nói tiếp : Nghe bố tôi nói xong, tôi lặng người đi ngồi im, không dám khóc, không dám cười và sau thời gian công trình của tôi xong thì tôi cũng trắng tay. Tôi trắng tay cũng vì cái chất lương thiện, chất con người trong tôi mà bố tôi để lại, tôi lại càng ngấm những gì bố tôi nói. À hôm cụ mất, tôi lấy cái hộp của cụ nói trên ngoài những gì đã nói, tôi còn thấy tiền cụ để trong đó và đếm được đúng 270 ngđ ông ạ, nghĩ mà xót. Tôi nói thế để ông hiểu tôi, chứ không phải tôi không biết gì đâu. Ngay cả cái đám công cụ vô pháp của đảng nó cứ rình mò ở cầu thang, canh nhà ông là bộ mặt của đảng chứ của ai, tôi hiểu hết. Là người lương thiện, hiểu biết ông thường lên tiếng bênh vực cho công lý, lẽ phải, cho những người dân oan khuất hầu hết dân phố biết và quý mến. Những việc ông làm không có luật pháp nào cấm, nhưng đảng sợ sự thật, sợ lẽ phải và công lý nên phải làm thế!

Tôi nói : thấy câu chuyện của ông hôm nay rất có ý nghĩa, cụ nói nhiều câu rất có giá trị để lại cho con cháu. Thực ra hôm nay tôi cũng không ngờ được nghe câu chuyện này, hiểu thêm về sự hiểu biết của ông. Tôi có ý định viết câu chuyện này để thắp cho cụ một nén hương lòng ông có đồng ý không. Ông bạn : Thế thì tốt quá, nhưng ông đừng viết rõ tên tôi ra nhé! Tôi nhất trí và tôn trọng ý kiến ông.

Mấy hôm vừa rồi bận chưa viết ra được, cảm thấy cái tâm của mình nó cứ như bị vướng víu điều nói mà chưa làm. Hôm nay viết xong thấy mình nhẹ nhỏm hẳn đi. Còn nhiều câu nói rất hay của cụ ông tôi nhớ không hết, chỉ viết được những nội dung cơ bản của câu chuyện, mong ông bạn thông cảm. Đọc được bài viết này và khi thắp hương cho cụ ông, ông nhớ thắp giùm tôi một ném nhé!

Dưới đây là những hình ảnh lính canh nhà tôi có liên quan đến nội dung câu chuyện của bài viết.