31 January 2018

Có sự thật nào đau đớn hổ thẹn hơn không ?

FB coment Congtrung Nguyên

Tham khảo lý do đại tá Phạm Đình Trọng ra khỏi đảng như đơn ông ghi là :" vì đảng tín điều cộng sản ( CNCS = TAM VÔ = Vô GIA ĐÌNH, Vô TỔ QUỐC, Vô THẦN) vứt bỏ lợi ích dân tộc, đưa giai cấp lên trên dân tộc làm cho dân tộc tan rã, li tán, suy yếu, tiến hành cuộc đấu tranh giai cấp vô cùng khốc liệt đánh thẳng vào khối đoàn kết dân tộc, đánh tiêu diệt những tinh hoa của dân tộc! Cải cách ruộng đất phá nát truyền thống,đạo lý dân tộc.. Nhân văn Giai phẩm chính là cuộc cải cách ruộng đất đối với trí tuệ đã dập tắt thê thảm những quầng sáng rực rỡ nhất của trí tuệ Việt Nam, vùi dập những trí tuệ Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo…, vùi dập tàn nhẫn những tinh hoa sáng nhất của dân tộc.Đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích dân tộc nhưng lại chấp nhận thua thiệt với Trung Quốc: Những nhượng bộ, thỏa hiệp để Trung Quốc vạch lại biên giới, phân chia lại vùng biển, chiếm đất, chiếm biển của ta.. Sau khi xác định đảng không vì dân tộc nữa ( Như giáo sư Nguyễn Đình Cống đã ngoài 80 tuổi nhưng cũng đã kiên nhẫn chờ đổi mới từ đại hội 12 nhưng cũng thất vọng và làm đơn ra khỏi đảng), đại tá Trọng đã viết: Vì mối giao hòa với Trung Quốc làm chỗ dựa bảo đảm cho sự tồn tại của đảng Cộng sản Việt Nam mà đất đai của tổ tiên không được bảo toàn, quyền lợi kinh tế đất nước không được coi trọng, đạo lí làm người, văn hóa dân tộc không được giữ gìn, cả đến quyền công dân, lòng yêu nước của nhân dân không được nhìn nhận thì tôi không thể là đảng viên Cộng sản như vậy. Tôi xin trở về làm quần chúng, làm dân thường, đau nỗi đau của dân, cùng dân lo toan giữ lấy nước".

- Bài viết của Vũ Công Minh Nỗi Lo Không Của Riêng Ai:
"..Bởi chủ nghĩa Mac Lê nin cáo chung từ đời tám hoánh, hệ thống XHCN sụp đổ tại Đông Âu, sự tan rã của Liên Xô được mệnh danh thành trì vĩ đại của phe XHCN, đó một thực tế không chối cãi. Một thứ chủ nghĩa không tưởng đầy mâu thuẫn, nhầm lẫn đi tới phản động, gây bao thảm họa bạo tàn cho dân tộc các nước bị cộng sản cướp quyền ép buộc phải theo, thảm họa cho cả nhân loại. Bị tri thức tiến bộ của nhân dân vứt sọt rác lịch sử. Phải chăng đây là cái giá của con người phải trả trên con đường nhận thức đi tới văn minh, tự do dân chủ.

Còn Việt Nam đứa con côi cút trong cái ổ cộng sản lỗi thời, từng giờ phút hoang mang tột độ đã với sang núp bóng cộng sản đàn anh Tàu, kẻ luôn suýt chó bụi rậm, nuôi dã tâm xâm lược Việt Nam với chiêu bài “Vừa là đồng chí, vừa là anh em, 4 tốt, 16 chữ vàng” (Láng giềng tốt, Đồng chí tốt, Bạn bè tốt, Đối tác tốt. Sông núi tương liên, Văn hóa tương thông, Lý tưởng tương đồng, Hướng tới tương lai). Thực chất đó là những liều thốc độc cực mạnh, gây ảo giác hoang tưởng cho bao người dùng nó, giống kẻ ngáo đá ma túy. Mù quáng ký mật ước Thành Đô bây giờ ra sao? Một nguy cơ trước sự tồn vong đang hiển hiện nhãn tiền ngày một hiện hữu. Một Đảng đang tha hóa trầm trọng, tham nhũng tràn lan rộng khắp, không còn lý tưởng, chỉ chăm chăm cho lợi ích phe nhóm, thân hữu, đang đấu đá quyết liệt để giành quyền, giành tiền cho phe cánh mình,”Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền” (Nguyễn Du) không đếm xỉa tới chủ quyền đất nước, lợi ích quốc gia dân tộc, mặc cho dân chúng đói khổ lầm than, môi trường khắp nơi ô nhiễm nặng nề do phát triến bằng bất kỳ mọi giá, lũ lụt vì thủy, nhiệt điện gây ra như Vĩnh Tân, Bauxite Tây Nguyên, Formosa Hà Tĩnh… Chính họ (ĐCSVN) thừa nhận qua lời bà Nguyễn Thị Doan phó chủ tịch nước CHXHCNVN: ”Ăn của dân không từ một thứ gì” và không chỉ có vậy! Mải ăn quên hết công lao các chiến sỹ, đồng bào hy sinh trong chiến tranh biên giới Việt Trung, cuộc chiến Trường Sa 1988, Vị Xuyên, Lão Sơn, Hà Giang 1979 – 1986. Họ còn ra tay đàn áp, bắt bớ khủng bố đồng bào, nhân sỹ trí thức xót xa cho đất nước, tiếc thương cho sự hy sinh con em đồng bào mình mà tổ chức kỷ niệm, biểu tình chống TQ xâm lược. Có sự thật nào đau đớn, hổ thẹn hơn không?.."

Những đại công thần còn bó tay với thể chế như cố thủ tướng Võ Văn Kiệt, tướng Trần Độ, đại tướng Võ Nguyên Giáp một mực chống boxit Tây nguyên (Nóc nhà Đông dương) với lý do an ninh quốc gia " Kẻ nào chiếm được Tây nguyên thì sẽ chiếm được Đông dương" mà làm không nổi thì làm sao đụng đến chuyển hóa này nọ, như cựu chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An từng có bài phân tích ngọn ngành gấp trăm,ngàn lần ta mà còn bó tay trừ khi toàn đảng tuyên bố thoát Trung như từng tuyên chiến với quan liêu bao cấp năm 1986 vậy. Lúc đó mới có căn cứ hy vọng.

https://www.facebook.com/manhhung.vu.566790/posts/826284637578112?pnref=story


30 January 2018

Người dân Đồng Tâm gửi thư cầu cứu Trung ương!

Nguyễn Đăng Quang

23-1-2018

Người dân xã Đồng Tâm lại một lần nữa gửi thư ngỏ cầu cứu đến Trung ương Đảng, Chính phủ và Quốc hội. Trong thư ngỏ mới nhất đề ngày 20/01/2018 vừa qua, họ khẩn cầu: “Mười nghìn người dân xã Đồng Tâm tha thiết thỉnh cầu đến các Ông bà Đảng và Nhà nước cử những người có tâm huyết, có chuẩn mực đạo đức, biết thương dân về xã chúng tôi để nghe tâm tư nguyện vọng, nghe tiếng kêu cứu, nức nở, ai oán, u sầu… của người dân! Đừng để người dân thấp cổ bé họng chúng tôi kêu không thấu tới trời thì oan ức quá!”.

Trong thư ngỏ này, người dân xã Đồng Tâm thể hiện mong muốn là vụ việc và nỗi oan ức, bất công của họ được giải quyết sao cho thấu tình, trọn nghĩa! Một động thái chính trị rất khôn ngoan, mở đầu bức Thư ngỏ này, thêm một lần họ tái khẳng định: “Nhân dân xã Đồng Tâm chúng tôi xin khẳng định rằng chúng tôi không chống lại Đảng, không lật đổ chính quyền! Chúng tôi chỉ căm thù và chống lại bọn tham nhũng vì chúng là giặc nội xâm; bọn chúng đã lợi dụng quyền lực để cướp đất của người dân hun đúc lợi ích khùng để hình thành những nhóm lợi ích!”.



Trong cuộc kháng chiến chống Pháp (1946-1954), do lập được nhiều chiến công, xã Đồng Tâm đã được phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lương vũ trang”. Trong kháng chiến đã vậy, từ sau hòa bình (1954) đến nay, tổng số tài nguyên đất đai mà nhân dân Đồng Tâm đã cống hiến cho Nhà nước để phục vụ cho mục đích xây dựng quốc phòng, bảo vệ an ninh quốc gia cũng như phát triển kinh tế địa phương là rất lớn. Có thể nói hiếm có địa phương nào đã hy sinh quyền lợi và tài sản cho đất nước nhiều và lớn như người dân xã Đồng Tâm! Theo thống kê, diện tích đất nông nghiệp của xã Đồng Tâm có tổng cộng 800ha, trong hơn 60 năm qua dưới chính thể mới, người dân nơi đây đã bàn giao cho Nhà nước 400,25ha, bằng đúng 50% tổng diện tích đất nông nghiệp toàn xã. Trong đó, có 2 lần quan trọng nhất là:

+ Năm 1960, Nhà nước thu hồi 325ha giao cho Bộ Quốc phòng để xây dựng Trường bắn Quốc gia Miếu Môn. Lần thu hồi này, người dân không được bồi thường, hỗ trợ gì.

+ Năm 1981, tại Quyết định số 113/TTg ngày 14/4/1980, Nhà nước thu hồi 208 ha của 2 huyện Chương Mỹ và Mỹ Đức, trong đó xã Đồng Tâm có 47,36ha để giao cho Bộ Quốc phòng làm Sân bay Miếu Môn. Người dân chỉ được đền bù hoa mầu, tổng cộng 150.312VNĐ (1981).

Trước và sau đấy (1960), người dân xã Đồng Tâm lẻ tẻ đã bàn giao trên 25ha đất nông nghiệp cho các cấp chính quyền để thực hiện các hạng mục công ích phục vụ quốc gia như xây dựng Xưởng A31 để sản xuất và sửa chữa tên lửa; làm kho gạo cho Cục Dự trữ quốc gia, v.v… Tổng cộng người Đồng Tâm đến nay đã bàn giao cho Nhà nước 400,25ha đất nông nghiệp, bằng đúng 50% diện tích đất canh tác của toàn xã. Hiện tại, với 10.000 nhân khẩu, người dân xã Đồng Tâm chỉ còn lại 400ha đất, tính ra bình quân cứ 25 nhân khẩu mới có 1ha đất nông nghiệp để sinh sống. Như vậy mỗi nhân khẩu hiện chỉ còn hơn 1 sào Bắc bộ để canh tác. Một tỷ lệ quá thấp so với tiêu chuẩn chung ở vùng đồng bằng Bắc bộ hiện nay!

Bởi thế, người dân nơi đây yêu quý đất nông nghiệp đến chừng nào! Họ coi số đất nông nghiệp ít ỏi còn lại đều là “bờ xôi, ruộng mật” nuôi sống bản thân, con cái và gia đình họ. Đấy là lý do vì sao họ đã đồng tình và kiên quyết đấu tranh giữ bằng được 59ha đất nông nghiệp trên cánh đồng Sênh. Theo quyết định 113/TTg nói trên của Chính phủ, người dân Đồng Tâm đã nghiêm túc chấp hành, năm 1981 đã bàn giao đầy đủ 47,36ha đất thuộc cánh đồng Cổng Đồn cho Bộ Quốc phòng. Còn lại 59ha đất cánh đồng Sênh liền kề, người dân vẫn tiếp tục canh tác từ sau đó đến nay, không hề có sự tranh chấp với bất kể ai.

Thế rồi bỗng nhiên từ giữa năm 2016, chính quyền huyện Mỹ Đức và Tp. Hà Nội tuyên bố toàn bộ diện tích đất nông nghiệp ở cánh đồng Sênh là “đất quốc phòng” sẽ giao cho Tập đoàn Viettel để làm cái gọi là “Dự án A1”, và nói đây là “công trình quân sự bí mật”. Trước đấy thì Thường trực Huyện ủy và UBND huyện Mỹ Đức lệnh cho tất cả đảng viên và cán bộ ở xã Đồng Tâm phải ký vào giấy xác nhận“Đất đồng Sênh là đất quốc phòng”!? Người dân kịch liệt phản đối và thề đấu tranh giữ bằng được mảnh đất 59ha này.

Đầu năm 2017, “cuộc chiến”, theo cách nói của người dân Đồng Tâm, “giữa một bên giữ đất và một bên cướp đất” bắt đầu, dẫn đến “Biến cố ngày 15/4/2017” mà gần như toàn thế giới đều biết. Bản “Cam kết 3 điểm” của Chủ tịch UBND Hà Nội còn đấy. Hà Nội buộc phải lập đoàn thanh tra nhưng lại đưa ra kết luận phi lý, đến mức KTS Trần Thanh Vân – người trí thức góp nhiều ý kiến phản biện đáng trân trọng cho công tác quy hoạch và xây dựng Thủ đô – phải thốt lên: “Đây là bản kết luận coi thường sự thật, thậm chí là lươn lẹo, dối trá!”. Kết luận của Thanh tra HN khẳng định: “Xã Đồng Tâm không có đất nông nghiệp trên cánh đồng Sênh. Toàn bộ diện tích đất ở đây là đất quốc phòng”. Kết luận như vậy nhưng chính bản thân Thanh tra HN cũng không viện dẫn được bất cứ một quyết định pháp lý nào về việc đã thu hồi 59ha đất nông nghiệp ở cánh đồng Sênh, đồng thời Tập đoàn Viettel cũng không trưng ra được văn bản pháp lý nào chứng minh đấy là “đất quốc phòng”. Thật là ngang ngược cùng cực, hết chỗ nói!

Người dân Đồng Tâm đã kịch liệt phản đối và cực lực bác bỏ bản kết luận thanh tra đầy gian dối và man trá này. Họ đã gửi đơn phản đối và khiếu nại lên Thanh tra Chính phủ. Đơn Khiếu nại đầu tiên đề ngày 22/8/2017. Đơn Khiếu nại lần 2 đề ngày 20/11/2017. Tất cả đều do đại diện người dân Đồng Tâm trực tiếp chuyển tận tay đến Phòng tiếp công dân của Thanh tra Chính phủ. Song không hiểu sao, đến nay Thanh tra Chính phủ không thụ lý và giải quyết 2 đơn Khiếu nại nói trên theo luật định?!


Quá thất vọng, người dân Đồng Tâm buộc phải gửi thư ngỏ kêu cứu đến Trung ương Đảng, Nhà nước, Chính phủ và Quốc hội CHXHCN Việt Nam với hy vọng “các Ông bà Đảng và Nhà nước” rủ lòng thương cử người về giải nỗi oan ức của họ! Xin quý độc giả cố gắng đọc bản scan đính kèm sau đây bức Thư ngỏ nói trên của bà con Đồng Tâm để chúng ta thấy được nỗi niềm ai oán, u sầu… của người dân mất đất, đang ngóng tìm công lý và chẳng biết đặt lòng tin vào ai khi đâu đâu người ta cũng nói “Nhà nước ta là của DÂN, do DÂN và vì DÂN”.





29 January 2018

Bao giờ thì chúng ta không chỉ xuống đường vì bóng đá?


Thực Hiện Bureau CTM Media - Á Châu - 24/01/201819
Chia xẻ Facebook Tweet

Song Chi – Blog RFA

Người Việt mê bóng đá, điều đó quá rõ. Chỉ có điều bóng đá VN bao nhiêu lâu nay dưới sự điều hành, quản lý của Liên đoàn bóng đá VN (viết tắt VFF từ chữ tiếng Anh Vietnam Football Federation) vẫn cứ lẹt đẹt trong vùng trũng Đông Nam Á, chưa bao giờ vô địch SEAGames (Southeast Asian Games), bất chấp kinh phí đổ vào không ít cho việc thuê thầy ngoại, bất chấp tình yêu cuồng nhiệt của các cổ động viên VN. Biết bao nhiêu lần người Việt khóc, cười, lên đồng, rồi xìu nghỉu, thất vọng… khi đội tuyển VN thắng hoặc thua trong những trận đấu ở SEAGames, đặc biệt trước đối thủ mạnh hơn và có nhiều “ân oán” là Thái Lan.

Cho nên không có gì ngạc nhiên khi lần đầu tiên đội bóng U23 Việt Nam vào được bán kết giải U23 châu Á sau khi thắng Iraq vào tối ngày 20.1 vừa qua, hàng ngàn hàng vạn thanh niên VN ở Sài Gòn, Hà Nội, và nhiều thành phố khác ùa ra đường “đi bão”, và như thường lệ, cờ đỏ, tiếng hò reo tràn ngập đường phố. Có nhiều cô gái cởi trần, quấn lá cờ quanh ngực, mặc quần đùi ngắn ngủn, có cô phơi ngực trần và thậm chí…hơn nữa, ngay giữa phố!

Ừ thì vui. Ừ thì lâu lâu có một dịp được quậy, được xả stress, được la hét cuồng nhiệt giữa đường phố mà không bị ai cấm đoán. Người dân cuồng lên đã đành. Báo chí cũng cuồng. Có những bài báo giật những cái tít kiểu như “Hành trình rung chuyển châu Á của U23 Việt Nam” (Tiền Phong) “Người hâm mộ châu Á vỡ òa, chúc mừng U23 Việt Nam vào bán kết” (Dân Trí), rồi thì “U23 VN gây địa chấn”, “U23 Việt Nam đi vào lịch sử”, thậm chí “Không thể tin nổi! U23 VN đặt cả châu Á dưới chân bằng chiến thắng để đời”, Trí thức Trẻ) ?!…Rồi những ông lãnh đạo cấp cao nhất của đảng và nhà nước VN cũng hồ hởi phấn khích quá mức.

Cái status “đặt cả châu Á dưới chân” lập tức bị nhiều người trên facebook chỉ trích.

Nhạc sĩ, nhà văn, nhà phê bình âm nhạc Hoàng Ngọc Tuấn viết trên facebook: “…Bọn con gái thì cởi truồng ngay trên đường phố. Báo chí thì nổ rằng “Việt Nam đặt cả châu Á dưới chân”. Thủ tướng thì gáy nhảm “với tinh thần quả cảm, ý chí và bản lĩnh của con người Việt Nam… đội tuyển U23 Việt Nam lần đầu tiên vào vòng bán kết U23 châu Á”! — Than ôi, nếu cho rằng bóng đá thể hiện “tinh thần quả cảm, ý chí và bản lĩnh” của một dân tộc, thì dân tộc Việt Nam hiển nhiên chưa bằng một hạt cát so với dân tộc Brazil. Phải vậy chăng?”

Nhà báo, facebooker Mạnh Kim:

“Báo chí luôn có những cơn động kinh. Còn nhớ hồi Đinh La Thăng mới vào Sài Gòn, không biết bao nhiêu bài báo đã ca ngợi họ Đinh. Một tờ báo còn lập chuyên trang riêng về “hoạt động của bí thư thành ủy”. Một tờ báo khác “nguyện làm cầu nối cho bí thư thành ủy với nhân dân thành phố”. Thế rồi, sự lên đồng bị cắt cơn đột ngột. Khi một tay phó quận đi giải tỏa vỉa hè đập phá lung tung, báo chí cũng tung hô vang dội. Chẳng riêng vụ “ngài bí thư”, chẳng riêng vụ đập vỉa hè, chẳng riêng gì bóng đá, báo chí đã trở thành con kênh thải những cảm xúc hỗn loạn mất kiểm soát, với mức độ quá trớn còn hơn mạng xã hội. Khi khóc (như trường hợp Võ Nguyên Giáp hoặc Fidel Castro), báo chí khóc rất vật vã. Khi sướng, báo cười sằng sặc như những đứa trẻ bị tăng động. Thời của báo chí động kinh là đây!”

Bóng đá thắng, ừ thì mừng cũng đúng thôi, nhưng có lẽ cũng nên cẩn trọng trong cách sử dụng ngôn từ, cách biểu lộ niềm vui.

Mà mới chỉ là bóng đá, chứ nếu VN mà sản xuất hay làm được cái gì đáng kể, ví dụ như sản xuất vũ khí hạt nhân hay phóng được cái tên lửa như Bắc Hàn chắc còn vênh vang, nổ banh xác gấp mười lần tay Kim Jong-un, lúc đó chắc là giật tít “VN ngồi lên đầu cả thế giới”??

Mới chỉ là bóng đá, còn bao nhiêu lĩnh vực khác chúng ta thua xa các nước châu Á, ngay trong khu vực Đông Nam Á về nhiều mặt chúng ta cũng thua Indonesia, Philippines, Singapore, Thái Lan. Đó là chưa nói trên thực tế, VN vẫn đang phải đi xin đi vay Nhật Bản. Hàng ngàn thanh niên VN chạy chọt, xếp hàng mơ một xuất đi lao động xuất khẩu ở Hàn Quồc, Malaysia…Bao nhiêu cô gái VN ở những vùng quê nghèo khó, tỉnh lẻ, mong được lấy chồng Hàn chồng Đài để đổi đời (dù không biết có đổi hay lắm khi còn bất hạnh hơn). Thậm chí về một số khía cạnh Cambodia bây giờ cũng hơn VN. Thế mà chỉ thắng một trận bóng đá, chúng ta lại nghĩ có thể “đặt châu Á dưới chân”.

Nhìn hàng ngàn thanh niên VN ở Sài Gòn, Hà Nội, Hải Phòng, Nghệ An, Cần Thơ, Vũng Tàu… đổ ra đường hò hét cuồng nhiệt khóc cười cùng bóng đá, người viết lại nghĩ đến những cuộc biểu tỉnh chống Trung Quốc hung hăng gây hấn trên biển Đông, biểu tình tưởng niệm ngày mất Hoàng Sa, Trường Sa, phản đối vụ thảm họa môi trường Formosa…với số lượng người ít hơn gấp nhiều lần, và quanh đi quần lại cũng chỉ những khuôn mặt dũng cảm quen thuộc. Là bởi biểu tình vì những vấn đề có liên quan đến chính trị xã hội thì sẽ bị đàn áp, xách nhiễu, bị đủ thứ phiền hà, kể cả vào tù! Còn xuống đường ăn mừng bóng đá thì được cả nhà nước, cả báo chí ủng hộ. Nhà nước này rất cần những chiến thắng bóng đá hay một sinh viên VN đạt thành tích cao trong khi đi thi quốc tế chẳng hạn, để làm cho dân chúng quên đi bao nhiêu chuyện bức bối, bất công khác của đời sống hàng ngày!

Trong khi đó ở bên kia nửa vòng trái đất, ngày 20.1. 2018 đã diễn ra những cuộc xuống đường biểu tình của phụ nữ, gọi là Women’s March, kỷ niệm một năm ngày Women’s March 20.1.2017, thu hút hàng trăm ngàn người tham gia, ở hàng trăm thành phố, thị trấn và ngoại ô ở Hoa Kỳ, Canada, Anh, Nhật, Ý và các nước khác. Những cuộc biểu tình lớn nhất diễn ra tại New York, Washington, Los Angeles, Dallas, Philadelphia, Chicago, San Francisco và Atlanta…phản đối những chính sách của Donald Trump về vấn đề nhập cư, chăm sóc sức khoẻ, phân biệt chủng tộc và các vấn đề khác, cũng như phản đối nạn quấy rối tình dục, lạm dụng, hiếp dâm phụ nữ (sexual harassment, abuse, assault…) bắt đầu từ phong trào #MeToo vào tháng 1.2018.

Chúng ta thấy, ở các nước phát triển, những cuộc mít tinh, biểu tình không chỉ vì những vấn đề thiết thực với con người như cơm áo gạo tiền, lương bổng… nữa mà lớn hơn, đòi những quyền tự do, dân chủ của con người.


Chợt ao ước, bao giờ VN có những cuộc xuống đường không phải chỉ để mừng thắng một trận bóng đá, bao giờ thì chúng ta có được những cuộc biểu tỉnh quy mô cỡ chừng vài ngàn thôi, chứ chưa nói đến hàng trăm ngàn, bắt đầu từ những đòi hỏi thiết thực như minh bạch trong vụ đóng thuế BOT, chống tham nhũng, phản đối nạn con ông cháu cha, nạn chạy chức chạy quyền, phản đối độc quyền giá xăng dầu…cho tới những vấn đề lớn hơn như đòi hỏi những quyền tự do, dân chủ, quyền con người, quyền tự do ngôn luận, đòi những cải cách về mô hình thể chế chính trị?

https://chantroimoimedia.com/2018/01/24/bao-gio-thi-chung-ta-khong-chi-xuong-duong-vi-bong-da/