16 March 2017

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI GENÈVE NGÀY 15-3-2017

Tại Hội đồng Nhân quyền LHQ ở Genève : Ông Võ Văn Ái tố cáo Luật Tôn giáo mới, và nêu các trường hợp bách hại Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, bà Trần Thị Thuý, Phật giáo Hoà Hảo, và 2 Mục sư Nguyễn Công Chính, Nguyễn Trung Tôn

PDF: https://tinyurl.com/zkczbt3


GENÈVE, ngày 15.3.2017 (UBBVQLNVN) – Hội đồng Nhân quyền LHQ đang họp khoá 34 tại Điện Quốc Liên ở Genève từ ngày 27 tháng 2 đến ngày 24 tháng 3 năm nay. Hàng trăm đại biểu các Quốc gia và tổ chức Phi Chính phủ từ khắp thế giới về tham dự, theo dõi tình hình nhân quyền trong thế giới.

Tại điểm 4 nghị trình của hội nghị đề cập “Các vấn đề nhân quyền khẩn cấp trong thế giới” hôm thứ tư 15 tháng 3, Ông Võ Văn Ái, nhân danh hai tổ chức Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR, Vietnam Committee on Human Rights) và Hành động Chung cho Nhân quyền lên tiếng tố cáo Luật Tôn giáo mới của Hà Nội.

Trước Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Genève, ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, tố cáo Luật Tôn giáo mới của Hà Nội hôm thứ tư 15-3-2017

Trước Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Genève, ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, tố cáo Luật Tôn giáo mới của Hà Nội hôm thứ tư 15-3-2017

Theo lời ông Ái, Luật Tôn giáo hay Tín ngưỡng mới vừa được Hà Nội thông qua tháng 11 năm ngoái, 2016, đã vi phạm tự do tôn giáo, bởi vì “Các tôn giáo phải chọn lựa, hoặc chịu đăng ký để được hưởng thứ “tự do” trong chiếc lồng kiểm soát của Nhà nước độc đảng, hoặc từ chối cơ chế đăng ký để phải gánh chịu sự đàn áp thô bạo của nhà cầm quyền”. Trong thực tế, với Luật Tôn giáo mới này, các tôn giáo phải xin đăng ký để được hưởng thứ tự do hạn chế, trái chống với Điều 18 trong Công ước LHQ về các Quyền Dân sự và Chính trị,

Ông Võ Văn Ái cho báo chí tại Genève biết rằng : “Vượt khỏi sự cải tiến của một Nhà nước Pháp quyền về tự do tôn giáo, Luật mới này chỉ là viên gạch mới trong kho vũ khí mà chế độ dàn dựng công phu, nhằm phết lớp sơn pháp lý che giấu các cuộc đàn áp tôn giáo tại Việt Nam. Tuy Luật mới này chưa có hiệu lực, nhưng người ta đã chứng kiến sự gia tăng đàn áp tôn giáo tới đỉnh cao man rợ”.

Trong lời phát biểu tại Hội đồng Nhân quyền LHQ, ông Ái nêu 3 trường hợp tù nhân tôn giáo lâu năm mà tình trạng sức khoẻ sa sút do điều kiện giam cầm :

Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ, 89 tuổi, Tăng Thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, bị tù đày, lưu xứ rồi quản chế hầu như liên tục từ năm 1982 đến nay trên 30 năm trời. Hiện nay, Thanh Minh Thiền Viện ở Saigon là nơi ngài bị quản chế không lý do cũng như không hề được xét xử. Ngài bị công an theo dõi và kiểm soát chặt chẽ. Một số phái đoàn ngoại giao được phép gặp gỡ ngài, nhưng với Phật tử Việt Nam thì công an ngăn cản, hăm doạ không cho thăm viếng. Trong những tháng vừa qua, nhà cầm quyền gia tăng áp lực mạnh mẽ qua thân nhân gia đình ngài hay qua hàng giáo phẩm Phật giáo Nhà nước để đưa ngài về miền Bắc hoặc vào ở nơi cơ sở của Tăng đoàn Phật giáo Việt Nam (tổ chức Phật giáo của Nhà nước) khiến cho sự cô lập ngài càng bị thắt chặt. Ông Võ Văn Ái đã yêu cầu Hội đồng Nhân quyền LHQ can thiệp trả tự do tức khắc cho Đức Tăng Thống.

Bà Trần Thị Thuý, tín đồ Phật giáo Hoà Hảo, bị kết án tuỳ tiện 8 năm tù ở từ năm 2011 vì tội “hành động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” (Điều 79 trong bộ Luật Hình sự), nhưng thực tế, bà chỉ đòi hỏi quyền đất đai. Hiện bà đang bị một khối u tử cung, và nhiều mụt nhọt lở lói trên thân thể khiến bà không thể đi đứng nếu không có người dìu đỡ. Ở vào tình trạng tồi tệ như thế, nhưng bà không được chăm sóc thuốc men, ngay cả thuốc men gia đình gửi tới cũng bị ngăn chận. Bà đang bị giam tại trại tù An Phước, tỉnh Bình Dương.

Mục sư luther Nguyễn Công Chính bị kết án tuỳ tiện 11 năm tù giam năm 2012 vì tội “phá hoại đoàn kết quốc gia” (Điều 87 trong bộ Luật Hình sự), thực tế ông chỉ phục vụ tín ngưỡng của mình và hoạt động cho tự do tôn giáo. Vợ ông chỉ được phép thăm nuôi một lần mỗi hai tháng. Lần thăm cuối của bà hôm 10 tháng 2 đầu năm nay, bà nhận thấy sức khoẻ ông sa sút trầm trọng, Hai cánh tay và chân ông bị sưng vù, nhưng ông không được chăm sóc thuốc men cho bệnh cao máu, viêm xoang và phong thấp. Hiện ông bị giam tại trại Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai.

Ông Võ Văn Ái đánh giá, ngoài những hành xử tuỳ tiện và vô cớ trong sự giam tù, việc từ chối chăm sóc thuốc men tương xứng cho những tù nhân nói trên vi phạm Công ước LHQ chống Tra tấn hay Hành xử độc ác, vô nhân đạo hoặc làm mất phẩm giá mà Việt Nam tham gia ký kết năm 2015.

Cuối cùng, ông Võ Văn Ái tố cáo những đợt tấn công các nhà hoạt động nhân quyền và tôn giáo, như trường hợp Mục sư Nguyễn Trung Tôn hôm 27 tháng 2 vừa qua, khi ông Tôn đến Quảng Bình thăm những nạn nhân bị công an hành hung. Ông Tôn đã bị công an thuê bọn côn đồ bắt cóc, đánh đập, lục soát, trói tay và bỏ lại trong rừng. Năm 2011, Mục sư Nguyễn Trung Tôn đã bị kết án 2 năm tù giam vì tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam “ (Điều 88 trong bộ Luật Hình sự) và trong các tuần lễ vừa qua ông liên tục bị công an sách nhiễu, hăm doạ.

Kết thúc lời phát biểu, ông Võ Văn Ái yêu cầu Hội đồng Nhân quyền LHQ áp lực Việt Nam trả tự do cho Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, trả tự do cho tất cả tù nhân tôn giáo và các nhà hoạt động nhân quyền, cũng như khẩn cấp chăm sóc thuốc men tương ứng với bệnh tình của những tù nhân nói trên quy chiếu theo Công ước Cống Tra tấn mà Việt Nam ký kết năm 2015.

15 March 2017

AI LÀ KẺ VONG ÂN BỘI NGHĨA, AI LÀ KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC, NHÂN DÂN VIỆT NAM ĐÃ MẤT NƯỚC CHƯA ?!


   Thật đau buồn, ngày càng đau buồn hơn khi bộ mặt đê hèn, thái thú của nhà cầm quyền CSVN không hề thay đổi trước bao góp ý của các bậc lão thành cách mạng, trí thức yêu nước. Câu hỏi tôi đặt ra ai là kẻ vong ân bội nghĩa ?! Ai là kẻ phản bội tổ quốc ?! Nhân dân Việt Nam đã mất nước chưa ?! Qua những suy tư mà tôi được biết và chứng kiến.

   Hôm qua ngày 14-3, ngày 29 năm trước (1988) 64 chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh bảo vệ đảo Gạc Ma (thuộc quần đảo Trường Sa) trước sự xâm lược của Tàu Công, “người bạn 4 tốt và 16 chữ vàng” của đảng CSVN. Tôi khẳng định bọn cầm quyền Tàu Cộng bành trướng Bắc Kinh mà nhà cầm quyền CSVN tự nhận là bạn chứ không phải là bạn của nhân dân Việ Nam, nếu không gọi là kẻ thù. Nói là bạn cho nó sang để dễ bịp dân thôi, chứ theo tôi cái đám cầm quyền của ĐCSVN chỉ là cái đám hán nô, cái “lũ con hoang của ĐCS Tàu” mà thôi.  Chính nhà cầm quyền CSVN đã tự minh chứng điều đó trong nhiều năm qua. Việc cho AN chốt, ngăn chặn tại nhà những người dân yêu nước đến thắp hương tưởng niệm, tri ân các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống chống Tàu Cộng xâm lược bảo vệ đất nước là một việc làm vong ân bội nghĩa, phạm tội phản bội tổ quốc.

   Hôm qua, ai thoát ra được khỏi nhà đến trước tượng đài Lý Thái Tổ liền bị các lực lượng công cụ của đảng chặn lại, ai đó lọt được vào tượng đài thì cũng bị lực lượng này phục sẵn chặn không cho thắp hương.


                           Ảnh và lời thơ của thầy giáo Nguyễn Quốc Dũng
                                                           14 THÁNG 3 - NHỚ GẠC MA

                                                                 Tượng đài tràn ngập hoa , 
                                                                 Mà hương không được thắp !
                                                                  Bốn bề đầy lũ giặc 
                                                                 Thôi về - Nhớ Gạc Ma !

   Hơn thế nữa, những bạn trẻ đến tượng đài bị chặn khi về còn bị theo đánh đến đổ máu như Đỗ Thị Thanh Vân, Nguyễn Viết Dũng.


   Với cơ chế độc tài toàn trị cùng với quy trình súc vật hóa con người nhà cầm quyền đã biến cấp dưới, các cơ quan dưới cấp thành một thứ công cụ chỉ biết vâng lệnh, không cần biết đúng sai, không cần biết luật pháp. Sản phẩm ấy là đám AN, dân phòng, DLV hợp thành một lực lượng công cụ mất nhân tính. Một lực lượng được gọi là của dân, được nuôi dưỡng và trang bị bằng tiền thuế của dân lại đi làm bất cứ điều bất lương nào đối với dân khi nhà cầm quyền sai khiến. Từ việc thực hiện các mưu hèn kế bẩn đến bạo lực thô bạo táng tận lương tâm. bất chấp đạo lý và pháp lý, đi ngược lại với truyền thống uống nước nhớ nguồn của dân tộc. Ngăn cản, đàn áp tiêu diệt lòng yêu nước. Xúc phạm vong linh của các anh hùng liệt sĩ chống Tàu, thực tế rất nhiều sự kiện đã chứng minh điều đó. Rõ ràng chỉ để duy trì và bảo vệ danh và lợi cá nhân, phe nhóm.

   Lần nào, năm nào cũng vậy, tôi cố gắng vượt mọi khó khăn cản trở mới đến được tượng đài Lý Thái Tổ, để cùng những người dân yêu nước thắp nén hương tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống, bảo vệ sự xâm lấn của Tàu cộng cho cái tâm bớt đi sự trăn trở. Bởi lý do, những liệt sĩ chống Tàu Cộng chưa một lần được nhà cầm quyền CSVN tổ chức vinh danh. Đáng ra việc đó nhà nước phải đứng ra tổ chức, hoặc ít ra là hỗ trợ tạo điều kiện cho người dân tổ chức tưởng niệm. Nhưng ngược lại họ rắp tâm hủy hoại, triệt tiêu tinh thần yêu nước của nhân dân.

   Nếu không vì danh vì lợi bất chính của cá nhân, phe nhóm thì tại sao nhà cầm quyền lại hèn với giặc, thể hiện tay sai đắc lực của Tàu cộng một cách trơ trẽn trắng trợn, phá hoại bằng được các cuộc tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ chống Tàu như thế ! Lần thì họ đem đá ra cưa, lần thì bảo kê cho DLV quấy phá, lần thì cho những người vô cảm, vô hồn nhảy múa thể hiện sự sung sướng … Lần này thì “tượng đài đang sửa chữa”, “chỉnh lại hoa”. Tại sao bao nhiêu thời gian trước đó nhà cầm quyền không chỉnh sửa, lại chỉnh sửa vào đúng những ngày tưởng niệm ? Tại sao họ chỉnh sửa mà đứng ngoài xem cũng không được ? Tại sao AN  phải ép và áp tải những người dân yêu nước về nhà ngay, người thì bị đưa về đồn CA câu lưu tra hỏi ? 

   Không có câu trả lời nào chính xác hơn. Đám cầm quyền CS không có tâm, có tầm, gian tham ngu hèn và trí trá hiện nay chỉ vì lợi ích cá nhân phe nhóm mà phản nước hại dân. Không có cách nào khác đám cầm quyền phải bấu víu vào Tàu Cộng kéo thêm thời gian tồn tại, càng bấu víu càng thuần phục được trở thành hán nô đại diện cho Tàu Cộng cai trị nhân dân Việt Nam. Một hình thức đất nước chưa hoàn toàn mất, nhưng thực tế đã mất mà số đông khó có thể nhận ra, thế giới khó có lý để lên án được sự xâm lược của Tàu Cộng. Bức xúc đám công cụ buộc phải đi làm điều bất lương vô pháp thì ít, nhưng căm phẫn về sự thể hiện bộ mặt trơ trẽn bán rẻ lương tâm, vô trách nhiệm, phản bội tổ quốc đến trắng trợn của đám cầm quyền nhà sản hiện nay thì nhiều.

   Qua sự kiện tưởng niệm hôm qua nói riêng và các buổi tưởng niệm tri ân các anh hùng liệt sĩ chống Tàu Cộng xâm lược từ nhiều năm nay của nhà cầm quyền CSVN, cho thấy :

1. Những việc làm của nhà cầm quyền CSVN rõ ràng như những thông điệp không chính thức đến toàn bộ nhân dân Việt nam, là đất nước VN đã trở thành một tỉnh lụy của Trung quốc. Sự thật không thể bác bỏ từ hàng chục năm nay, các thế hệ cầm quyền của ĐCS đã sa ngã vào vòng tay của Trung Cộng, hiện nay có thể nói gần như là một đám công cụ được Tàu Cộng lựa chọn để cai trị nhân dân Việt Nam, thay cho sự xuất hiện của họ. Nếu không thì tại sao nhà nước có cái tên Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam chưa bao giờ vinh danh các anh hùng liệt sĩ chống Tàu mà còn ngăn chặn, cấm cản, đàn áp trắng trợn những người dân đến làm lễ trưởng niệm.

 2. Tuy nhà cầm quyền CSVN không công bố các liệt sĩ chống Tàu Công xâm lược là giặc, nhưng cách hành xử của nhà cầm quyền đối với vong linh của những người đã ngã xuống như đối với kẻ thù. Ngay cả những người ngã xuống do chính nhà cầm quyền hô hào, điều động họ bảo vệ tổ quốc. Trong khi những kẻ đi xâm lược chết lại được xây nghĩa trang ngay trên đất Việt, lại được kính viếng đời đời nhớ ơn.


3. Qua những sự việc trên chưa nói đến rất rất nhiều sự việc khác cũng đã cho thấy người dân Việc Nam hiện nay đã mất nước.

   Các anh hùng dân tộc chống Tàu xâm lược, các liệt sĩ chống Tàu cộng xâm lược bảo vệ đất nước mấy chục năm qua chỉ là cái chết của giặc cỏ trong tâm trí của nhà cầm quyền hán nô. Những người dân yêu nước, yêu công lý đang là thế lực thù địch trong con mắt của đám cầm quyền hán nô.

   Thử hỏi người dân Việt Nam hiện nay có cái quyền gì ngoài quyền đi kiến ăn trong những hoàn cảnh vô cùng nghiệt ngã, nhục nhã để phục vụ cho hàng trăm, hàng nghìn cái vòi hút máu dưới mọi hình thức của thế lực cầm quyền độc tài hán nô. Chưa nói đến sự cưỡng bức cướp đoạt tài sản của dân một cách trắng trợn, tước đoạt cả quyền được sống, tìm mọi thủ đoạn trù dập man rợ triệt hạ, bỏ tù thủ tiêu để người dân không còn khả năng đòi công lý, để yên tâm với những tài sản khủng mà họ cướp được. Trong khi đất nước nợ nần chồng chất, tan hoang bởi những dự án không hiệu quả, thua lỗ, dang dỡ gây thiệt hại cho nền kinh tế không thể tính đếm, gây thảm họa kinh khủng về môi trường … 

   Tất nhiên cái quy luật ở đời, nhân nào quả nấy ! Nhưng làm người có lương tri không ai không buồn, không đau khi cảnh nước đang mất, nhà nhà đang tan. Không ai không buồn trước sự bừng tỉnh còn quá ít, sự vô cảm và run sợ ở mức không cần thiết còn quá đông.

   Việc Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã hai lần nhậm chức, hai lần đặt tay lên trái tim của mình thề trung thành với Tổ quốc ! Nhưng thực tế đã và đang diễn ra lại trái ngược, vậy Tổ quốc của các vị ở đâu ?!?!?! Ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng, người có quyền hành cao nhất trong đảng (nhưng không được toàn đảng lựa chọn, không được nhân dân lựa chọn làm người lãnh đạo của mình), và những gì ông làm tôi không tin ông còn trái tim, tự trọng của người Việt Nam. Tôi chỉ mong manh hy vọng trong hệ thống cầm quyền nếu ai đó còn coi mình là người dân Việt Nam hãy bừng tỉnh, nên sớm quay về với nhân dân, làm việc thiện để lại cái phúc cho con cháu mai sau.
                                                                             
                                                                    Hà Nội, ngày 15 tháng 3 năm 2017
                                                                     Tiếng nói của người dân mất nước.

                                                                                   Vũ Manh Hùng.

10 March 2017

NƯỚC MỸ VÀ DONALD TRUMP


PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Tạo ra thế giới và sắp đặt thế giới là một trò chơi ham thích, mê mải, nhiều sáng tạo nhưng cũng đầy bất ngờ của tạo hóa. Và tạo hóa đã chơi trò sắp đặt với loài người như sau: Người da đen đầy sức mạnh bản năng, đầy năng lực sinh sản và mang tố chất nghệ sĩ bẩm sinh cho ở trong những dải rừng nhiệt đới nguyên sơ và mênh mông châu Phi. Người da vàng hay lam hay làm cho ở trên những đồng cỏ chồn vó ngựa phi và trên những cánh ruộng nước thẳng cánh cò bay ở châu Á. Người da trắng hay nghĩ ngợi, thích lí sự cho ở xứ lạnh châu Âu, cứ đóng cửa lại, đốt lò sưởi lên mà ngồi nghĩ ngợi và lí sự rồi liên tục cho ra đời các định luật, các triết lí, các học thuyết làm nghiêng ngả cả thế giới. Người da đỏ ít ỏi cho ở một góc châu Mỹ. Phần còn lại của châu Mỹ, tạo hóa dành một không gian đủ rộng để tạo ra sự pha trộn, cho cả bốn sắc da đen, trắng, vàng, đỏ sống lẫn lộn với nhau, tạo nên nước Mỹ, hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Thực hiện bản thiết kế sắp đặt đầy lãng mạn đó, tạo hóa liền cho nổ ra những cuộc cách mạng long trời lở đất ở châu Âu, từ những cuộc cách mạng khoa học kĩ thuật đến cách mạng xã hội. Tạo ra những thảm họa đói nghèo triền miên ở châu Phi. Giáng xuống châu Á những cuộc chiến tranh xâm lược và nội chiến đẫm máu. Cách mạng, đói nghèo và chiến tranh đã tạo ra dòng người da trắng, da den, da vàng từ châu Âu, châu Phi, châu Á hối hả, cấp tập vượt biển kéo đến nước Mỹ xa xôi nhưng yên ổn. Dòng người đủ màu da lánh nạn đến nước Mỹ kéo dài suốt mấy thế kỉ. Trong dòng người lánh nạn đổ bộ lên nước Mỹ có tổ tiên của ông nhà giầu kinh doanh đất đai, nhà cửa Donald Trump đến từ trung tâm châu Âu, nước Đức.

Đa chủng tộc là sắp đặt của tạo hóa với nước Mỹ, là định mệnh của nước Mỹ. Mỗi chủng tộc đều có một nền văn hóa rực rỡ và độc đáo, đều có một tín ngưỡng thần bí, cao siêu và linh thiêng. Đa chủng tộc là đa văn hóa và đa tôn giáo. Văn hóa Mỹ là tinh hoa folklore, văn hóa dân gian của cả loài người. Đó là sự ưu ái của tạo hóa dành cho nước Mỹ, là may mắn của định mệnh nước Mỹ. Lịch sử hình thành nước Mỹ đã đòi hỏi và đã cho nước Mỹ tấm lòng bao dung với cả loài người. Nước Mỹ là loài người. Nước Mỹ vĩ đại không chỉ bởi đứng đầu thế giới về kinh tế, về khoa học kĩ thuật và về quân sự mà nước Mỹ vĩ đại còn bởi gương mặt nước Mỹ là gương mặt loài người và tấm lòng nước Mỹ là tấm lòng bao dung con người.

Bốn mươi bốn đời Tổng thống Mỹ đều là con cháu những người từ mọi miền trái đất đến nhận nước Mỹ là Tổ quốc. Họ đều mang trong máu sứ mệnh loài người và mọi thảm họa của loài người dù xảy ra ở châu Âu hay châu Á xa xôi, cách nước Mỹ cả Đại Tây Dương, hoặc Thái Bình Dương, nước Mỹ đều mang máu của mình ra ngăn chăn. Họa phát xit ở châu Âu giữa thế kỉ trước, họa cộng sản ở châu Á nửa sau thế kỉ trước, các Tổng thống Mỹ đều đưa quân đội Mỹ vượt Đại Tây Dương đến châu Âu diệt phát xít, đưa quân đội Mỹ vượt Thái Bình Dương đến Triều Tiên năm 1950 và đến Việt Nam năm 1965 mang máu người lính Mỹ ra chống lại thảm họa cộng sản của loài người, thứ thảm họa còn tàn bạo, man rợ, hủy hoại tính người, hủy hoại văn hóa, tàn phá thế giới và di hại lâu dài gấp nhiều lần thảm họa phát xít. Hơn một triệu người lính Mỹ đã bỏ xác rải rác từ châu Âu đến châu Á trong những cuộc chiến chinh vì nghĩa cả, vì loài người đó. Những dòng máu Mỹ đó cũng làm nên sự vĩ đại của nước Mỹ.

Cũng bởi mang tư cách loài người, nước Mỹ đã dựng ngay giữa thủ đô Washington D.C đài tưởng niệm hơn 100 triệu người đủ mọi màu da chết thê thảm, chết tức tưởi vì thảm họa cộng sản.

Trở thành Tổng thống thứ bốn mươi nhăm của đất nước mang tấm lòng bao dung và tầm vóc vĩ đại hợp chủng quốc Hoa Kỳ, ông tỉ phú làm giầu bằng kinh doanh đất đai nhà cửa Donald Trump đưa ra tiêu chí “Nước Mỹ trên hết”, “Nước Mỹ vĩ đại” nhưng ông lại đang ngạo ngược theo đuổi những việc làm đi ngược với truyền thống Mỹ, giá trị Mỹ, đi ngược với thời đại toàn cầu hóa, làm cho nước Mỹ bao dung và vĩ đại thành nhỏ nhen, hẹp hòi, chật chội, tầm thường và lạc lõng. Chỉ nhìn ba việc ông nhà giầu Donald Trump đang hăm hở làm với tư cách Tổng thống Mỹ cũng thấy rõ điều đó.

Vừa ngồi vào chiếc ghế Tổng thống Mỹ, Donald Trump liền kí ngay sắc lệnh xua đuổi không cho vào nước Mỹ đối với công dân bảy nước ở vùng đất chịu ảnh hưởng lớn của tôn giáo Islam và là vùng đất đang có chiến tranh đẫm máu, cuộc chiến tranh của lương tâm loài người tiêu diệt những kẻ nhân danh một tôn giáo chống lại cả loài người. Dân lành Islam phải bỏ nhà cửa, bỏ thánh đường tứ tán đi lánh nạn khắp thế giới và họ đã bị nước mỹ thời Donald Trump xua đuổi. Sắc lệnh của Tổng thống Trump xua đuổi cả những người Islam đã sống nhiều năm ở Mỹ, đã được nước Mỹ cấp thẻ công dân màu xanh, công dân dự bị của nước Mỹ. Sắc lệnh cấm nhập cảnh của Tổng thống Trump vừa ban ra, lập tức quan tòa liên bang ra phán quyết ngưng thi hành. Đó là sự lên tiếng của luật pháp nước Mỹ và cũng là sự lên tiếng của lương tâm nước Mỹ, của trái tim Mỹ bao dung.

Chỉ có nền sản xuất nông nghiệp thô sơ, manh mún, tự cấp tự túc mới khép kín trong từng vùng và trong một nước. Bước vào thời công nghiệp là bước vào thời mở cửa ra thế giới, thời toàn cầu hóa. Ngay từ khi nền sản xuất công nghiệp vừa ra đời, chủ nghĩa tư bản vừa hình thành, những người con quả cảm của nền công nghiệp non tơ, của chủ nghĩa tư bản thơ ấu đã lái con tàu gỗ bé nhỏ vượt sóng dữ Đại Tây Dương, vượt bão biển Thái Bình Dương tìm đất mới, tìm thị trường, tìm nguyên liệu, tìm sức lao động, tìm cả không gian để mở rộng sản xuất.

Bản chất của sản xuất công nghiệp là toàn cầu. Sản xuất công nghiệp đòi hỏi nguồn nguyên liệu vô cùng lớn và đa dạng, một nước không thể đáp ứng. Nền sản xuất công nghiệp tạo ra năng suất ngày càng cao, sản phẩm công nghiệp đòi hỏi phải được phủ toàn cầu. Sản phẩm công nghiệp nào không thể phủ toàn cầu, ngành công nghiệp đó không thể phát triển. Thời tư bản hoang dã, nhà tư bản làm giầu chủ yếu nhờ bóc lột sức lao động. Thời hoang dã đã đi vào quá vãng lịch sử. Xã hội công nghiệp, xã hội tư bản hôm nay là hiện thân của văn minh nhân loại không thể chấp nhận một nền sản xuất và một thể chế chính trị tồn tại bằng chà đạp lên phẩm giá con người, coi con người chỉ là công cụ, là nô lệ. Ở các nước công nghiệp phát triển, giá trị sức lao động ngày càng cao, ngày càng chiếm tỉ lệ lớn trong giá thành sản phẩm. Trong khi ở các nước chưa phát triển đang trống vắng sản xuất công nghiệp, đang dư thừa sức lao động nên giá trị sức lao động quá thấp đến tội nghiệp. Đưa sản xuất công nghiệp từ nơi sức lao động đắt đỏ đến nơi sức lao động rẻ mạt làm cho giá thành sản phẩm giảm rất lớn thì trước hết người dân ở nước phát triển hưởng lợi nhiều hơn người dân ở nước chưa phát triển vì sức mua của người giầu phải lớn hơn nhiều lần sức mua của người nghèo. Đó là cái lợi lớn của nước Mỹ và của người dân Mỹ khi đưa những ngành sản xuất công nghiệp dân dụng của Mỹ ra nước ngoài.

Nhà sản xuất không phải chỉ đầu tư vào nước chưa phát triển mà đầu tư cả vào nước phát triển. Nhà sản xuất Mỹ đầu tư ra nước ngoài thì lại có nhiều nhà sản xuất từ nhiều nước khác đầu tư vào Mỹ. Đầu tư ra nước ngoài là đòi hỏi của nhà sản xuất nhưng cũng là đòi hỏi của người tiêu dùng, là đòi hỏi của thời cạnh tranh quyết liệt và là đòi hỏi của thời đại mà nền sản xuất công nghiệp hiện đại đã nâng con người lên tầm vũ trụ. Con người với tầm vóc vũ trụ, trái đất đã trở nên quá bé nhỏ và đã thực sự là ngôi nhà chung của loài người thì nhà máy đặt ở nước này hay nước khác mà mang lại lợi ích cao nhất cho con người đều cần thiết và là một đặc trưng của thời toàn cầu hóa. Làm giầu bằng kinh doanh đất đai, nhà cửa, không phải là nhà sản xuất công nghiệp, Donald Trump không thấm thía điều này và ở cương vị Tổng thống, ông đòi hỏi các nghiệp chủ Mỹ phải đưa nhà máy đặt ở nước ngoài về Mỹ tạo việc làm cho người lao động Mỹ là một đòi hỏi lạc lõng, thực sự chỉ là hành xử mị dân nông nổi.

Thành công trong kinh doanh đã cho ông chủ nhà đất Donald Trump lòng tự tin quá lớn. Chưa từng tham gia chính trường dù chỉ ở cấp tiểu bang nhưng khi trở thành Tổng thống liên bang, với sự tự tin đó, Tổng thống Donald Trump liền hủy bỏ dấu ấn chính trị đẹp đẽ, lớn lao và cần thiết của người tiền nhiệm và nước Mỹ của Donald Trump đã hủy bỏ hiệp định TPP mà Tổng thống tiền nhiệm Barack Obama đã dành rất nhiều thời gian, công sức và trí tuệ thiết kế, hình thành, hoàn thiện, chỉ còn chờ những thủ tục cuối cùng để đi vào đời sống chính trị thế giới.

TPP là một hiệp định kinh tế nhưng thực chất là một đối sách chính trị của nước Mỹ và của thế giới trước hiểm họa bành trướng, Hán hóa thế giới của các hoàng đế Trung Hoa. Khởi xướng TPP, nước Mỹ nhận lấy trách nhiệm dẫn dắt thế giới trước thách thức đang đặt ra cho loài người

TPP ra đời nhằm ngăn chặn hậu quả nguy hiểm do sai lầm của hai Tổng thống tiền nhiệm từ hơn bốn mươi năm trước. Tổng thống Richard Nixon đi đêm với cộng sản Trung Hoa, phản bội đồng minh Việt Nam Cộng hòa, phản bội hơn nửa triệu người lính Mỹ đã bỏ xác ở Việt  Nam, phản bội sứ mệnh ngăn chặn thảm họa cộng sản ở châu Á, làm ngơ trước hành động xâm lược của cộng sản Trung Hoa cướp quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng hòa, giúp cộng sản Trung Hoa đặt được bước chân xâm lược vào biển Đông, đặt được sức mạnh quân sự cộng sản Trung Hoa vào giữa các nước Đông Nam Á, đưa sức mạnh quân sự cộng sản Trung Hoa đứng chân giữa dòng giao thương đường biển huyết mạch nhất, tấp nập nhất thế giới, chiếm giữ được vị trí chiến lược toàn cầu. Kế tiếp Richard Nixon, Tổng thống Jimmy Carter giúp vốn liếng, kĩ thuật vực dậy nước Trung Hoa cộng sản nghèo đói, tan hoang sau cách mạng văn hóa trở thành nước có sức mạnh kinh tế và sức mạnh quân sự hàng đầu thế giới, trở thành mối đe dọa ngày càng lớn của an ninh thế giới.

TPP là tầm vóc chính trị Barack Obama, là tư cách, là trách nhiệm loài người của nước Mỹ trước hiểm họa mới của loài người.

Từ lúc đất nước còn tan hoang, nghèo đói và dân tình còn hoang mang, li tán, nhà nước Trung Hoa cộng sản đã kích thích máu dân tộc hẹp hòi, đánh thức tham vọng Đại Hán để tập hợp dân chúng bằng việc động binh cướp đất Tây Tạng, lấn chiếm biên giới Ấn Độ.

Cũng trong cảnh nghèo đói tan hoang đó, từ giữa thế kỉ trước Mao Trạch Đông, người đứng đầu nhà nước Trung Hoa cộng sản đã chăm chăm nhìn xuống Đông Nam Á với nỗi thèm khát truyền kiếp: “Tôi sẽ là chủ tịch dẫn 500 triệu nông dân Trung Quốc đi xuống Đông Nam Á”. Đông Nam Á là hơn mười quốc gia độc lập, có chủ quyền. Một hòn đảo chơ vơ giữa biển ở đó dù nhỏ nhoi cũng đã có chủ. Không cần biết đến chủ quyền của các nước Đông Nam Á đã được lịch sử xác nhận từ ngàn năm trước, Mao Trạch Đông coi Đông Nam Á như miền đất vô chủ.

Chỉ có khẩu tiểu liên AK 47 và chiếc xe tăng T54 cổ lỗ, nhà nước Trung Hoa cộng sản đã mang sức mạnh biển người của đội quân Bát Nhất đông đúc đi xâm lược láng giềng, đã nhăm nhe thôn tính Đông Nam Á. Nay đội quân biển người đó lại có vũ khí hạt nhân, có tàu sân bay và hạm đội mang tên lửa đạn đạo tầm xa thì tham vọng của họ không phải chỉ là các nước láng giềng, không phải chỉ là Đông Nam Á. Với vũ khí hạt nhân và hạm đội mang tên lửa đạn đạo tầm xa họ đang hiện thực hóa tham vọng ngàn đời của các hoàng đế Trung Hoa, họ đang hiện thực hóa “Giấc mơ Trung Hoa” của Tập Cận Bình.

Giấc mơ Trung Hoa của Tập Cận Bình cũng giống như lí thuyết chủng tộc Aryan của Adolf Hitler. Tự huyễn hoặc chủng tộc Aryan là chủng tộc thượng đẳng (master race), chủng tộc ưu tú nhất của loài người phải nắm quyền thống trị thế giới, Adolf Hitler ráo riết phát triển công nghiệp quân sự, xây dựng quân đội hùng mạnh, gây chiến tranh xâm lược nhằm thống trị thế giới. Với Giấc mơ Trung Hoa, Tập Cận Bình cũng đang hối hả hiện đại hóa đội quân biển người, dùng đội quân biển người có sức hủy diệt hạt nhân khuất phục loài người, Hán hóa thế giới. Loài người đang đứng trước hiểm họa bành trướng còn khủng khiếp hơn thảm họa phát xít giữa thế kỉ trước vì giữa thế kỉ trước phát xít Hitler chỉ có lò thiêu người chứ chưa có vũ khí hạt nhân.

Hán hóa thế giới, từ nửa thế kỉ trước, Trung Hoa cộng sản đã âm thầm đưa đàn ông ra thế giới để khắp thế giới có họ Mao, họ Tập, họ Bành, .  .  . Hán hóa thế giới, nhà nước Trung Hoa cộng sản đang ráo riết theo đuổi một tội ác man rợ: đầu độc loài người. Tẩm chất độc vào thực phẩm, vào trái cây, dùng nguyên liệu độc hại sản xuất hàng tiêu dùng. Hàng hóa độc hại China gây ung thư, gây vô sinh đội lốt hàng nhiều nước khác tràn ngập thế giới, hấp dẫn người tiêu dùng nhẹ dạ bằng giá rẻ bất ngờ.

Hán hóa thế giới, Trung Hoa cộng sản đang ném tiền ra mua những kẻ cầm quyền độc tài và tham nhũng ở châu Phi để ào ạt đưa người Hán đến làm chủ châu Phi, hối hả bòn rút tài nguyên châu Phi, đưa châu Phi vào thời thực dân hiện đại, sau thời thực dân cũ, thực dân mới. Tàn phá môi trường tự nhiên hoang dã hùng vĩ châu Phi. Tàn phá môi trường chính trị châu Phi, nuôi dưỡng những chế độ độc tài, tham nhũng trung cổ. Tàn phá môi trường nhân văn châu Phi, dìm những người chủ đích thực có tâm hồn nghệ sĩ của châu Phi trong nô lệ tăm tối.

Hán hóa thế giới, Trung Hoa cộng sản đang cố sống cố chết quân sự hóa những hòn đảo đã cướp được ở biển Đông, biến những hòn đảo đó thành những kho thuốc súng, thành những trận địa hạt nhân, thành ngòi nổ chiến tranh thế giới mới, một cuộc chiến tranh được kẻ gây chiến trù tính: “Chiến tranh hạt nhân nổ ra, người Hán có chết vài trăm triệu thì cũng còn vài trăm triệu làm chủ thế giới” như lời Mao Trạch Đông đã răn đe loài người từ khi Mao Trạch Đông đang lăm le dẫn đầu 500 triệu nông dân Hán tràn xuống Đông Nam Á.

Trước mối đe dọa đó, TPP là cánh tay liên kết của loài người, là vành đai sức mạnh kinh tế và sức mạnh văn hóa của loài người ngăn chặn tham vọng Hán hóa thế giới của Trung Hoa cộng sản. Hủy bỏ TPP, Donald Trump tự phủ nhận là người kế nhiệm xứng đáng của tầm vóc Barack Obama, từ bỏ tư cách loài người của nước Mỹ, đánh mất tầm vóc vĩ đại của nước Mỹ.


Nước Mỹ vĩ đại vì lịch sử cận đại của loài người đã trao cho nước Mỹ vai trò dẫn dắt thế giới chống lại cái ác, để thế giới phát triển bình yên, để con người được hướng tới những giá trị nhân văn cao cả. Với Tổng thống Donald Trump, nước Mỹ chỉ biết có nước Mỹ, nước Mỹ trên hết, thì nước Mỹ dù giầu có của cải cũng quá nghèo túng giá trị nhân văn, nước Mỹ rộng lớn mênh mông cũng trở thành nhỏ bé, hẹp hòi, chật chội. Để rồi ngày càng xuất hiện nhiều người Mỹ như Adam Purinton, cầm súng xả đạn vào người nước ngoài đến làm việc ở Mỹ với tiếng thét: Hãy cút xéo khỏi đất nước của tao.