31 May 2016

BÀI VIẾT CHO CÁC VỊ CHƯA LÚ HẲN



 Posted by adminbasam on 29/05/2016
Nguyễn Nguyên Bình
29-5-2016

   Vẫn không thể dừng lời quanh vụ cá chết hàng loạt trên biển Đông. Vì những người tự gọi là lãnh đạo, tự nhận phần quyết định tuyệt đối, tự nhận ‘lo’ tất cả mọi việc của đất nước đến giờ này vẫn chưa đưa ra được nguyên nhân chính xác của sự vụ nghiêm trọng này. Dư luận đã chỉ ra: đây không chỉ là họa cá chết mà sẽ là một họa diệt chủng nếu không nhận rõ nguyên nhân của mọi nguyên nhân và tìm cách rốt ráo khắc phục. Theo tôi, nguyên nhân sâu xa của nó vẫn không tách khỏi cái ‘gien’ di truyền bành trướng bá quyền của tập đoàn cầm quyền Bắc Kinh.

   1- Nói thêm ít lời về gien di truyền bành trướng bá quyền đại Hán
Gần đây, khi đi công du một số nước Âu, Mỹ, người đứng đầu tập đoàn Bắc Kinh bỗng   không khảo mà xưng lên rằng: người Trung Quốc không có ‘gien’ bá quyền bành trướng! Nghe mà bật cười, nhớ đến một chuyện tiếu lâm của ta xưa. Chuyện kể nhà nọ bán thịt lợn sề (mà theo dân gian thì thịt lợn sề độc, không nên ăn), mới dặn thằng con là phải giấu đừng cho ai biết. Thằng bé sốt sắng vâng lời, nên mỗi khi có khách đến định mua, nó đều nói lớn ngay rằng: thịt này không phải thịt lợn sề đâu đấy! Khách nghe nói vậy bèn sinh nghi, xem kĩ thịt, thì phát hiện đúng là thịt lợn sề thật, rồi bỏ đi, không mua…

   Cái gien, hay cái máu bành, bá của Trung Quốc, ai còn lạ. Nó có từ xưa với cái lý tưởng truyền đời mà những người có tí máu mặt trong đất nước đó thường tâm niệm, đã sống làm người thì phải: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Cả mấy ngàn năm phong kiến, người ‘quân tử Tàu’ đã trung thành với lý tưởng ‘bình thiên hạ’ (đó chỉ là cách nói tránh cho cái tham vọng muốn cướp hết đất đai của các nước khác để làm bá chủ mà thôi). Rồi đến thời cộng sản, thì họ cần phải che giấu cái ý đồ ‘bình thiên hạ’ đi. Nên ngoài miệng họ hô hào xây dựng thế giới đại đồng, chỉ để bàn tay hoạt động, tiếp tục ra sức đánh chiếm đất đai lãnh thổ, lãnh hải các nước mà họ điêu trẹo họng gọi là ‘thu hồi’ lãnh thổ bị mất.

   Một điều đặc biệt là, từ khi Trung Quốc xuất hiện đảng cộng sản thì những người cầm đầu đã không ngừng đấu đá sát phạt lẫn nhau trong các cuộc mà họ gọi là ‘đấu tranh đường lối’. Các phe phái trong đảng đấu nhau rất tàn bạo, quyết liệt, không ngán cả đầu rơi máu chảy. Thế nhưng, dù thắng dù thua, không phe nào chịu từ bỏ cái tâm đen bành trướng bá quyền. Mao Trạch Đông là người thắng nhiều nhất trong các cuộc đấu, vì vậy đã có nhiều cơ hội thể hiện máu ‘bá, bành.’ Có thể dẫn ra vài câu nói rất thô lỗ của ông ta: “Tôi sẽ làm chủ tịch 500 triệu bần nông đưa quân xuống Đông Nam Á” hay “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á… Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản, xứng đáng với sự tốn kém để chiếm lấy”…

   Đặng Tiểu Bình, đối thủ chính trị rất nặng kí của Mao, người mà Mao đã phải phát động cả một cuộc ‘Cách mạng văn hóa’ nổi tiếng khủng khiếp để đấu cho bằng được, đấu đến lên bờ xuống ruộng, bị gọi là ‘tên số 2 trong Đảng đi theo chủ nghĩa tư bản’ thì sao? Sau khi Mao chết, Đặng trở lại chính trường, ông ta không hề chọn con đường nào khác Mao. Vẫn là bành trướng bá quyền đại Hán. Thậm chí còn thể hiện hung hăng quyết liệt hơn qua việc phát động cuộc chiến tranh tháng 2- 1979 xua hàng mấy chục vạn quân sang thực hiện cái gọi là ‘trừng phạt Việt Nam’ vì đã phá kế hoạch bá quyền Đông Nam Á của Trung Quốc.

   Một người khác, cũng là đối thủ đáng gờm, bị Mao xếp vào hạng ‘đối tượng đấu tranh đường lối’ là Chu Ân Lai. Dưới mắt thiên hạ, ông này trông có vẻ tử tế khiêm cung. Thế nhưng, cũng không tránh khỏi căn bệnh đại Hán, trong các xử lý quan hệ các nước, vẫn trung thành với đường lối nước lớn bắt nạt nước nhỏ của Mao. Điều đó đã thể hiện trong nội dung mật đàm với Kissinger, bắt tay với Mỹ, giành quyền lợi ích kỉ của Trung Quốc, làm hại quyền lợi của Việt Nam và các nước từng là đồng chí anh em với Trung Quốc (tài liệu đã bạch hóa trên nhiều trang mạng và bạn đọc còn có thể tham khảo thêm bài viết về Vụ đấu tố khủng khiếp với Chu Ân Lai tại Bộ chính trị Trung Quốc trong Blog Phạm Viết Đào).

   Ông Tập Trọng Huân, cha đẻ Tập Cận Bình, cũng từng bị Mao gán tội “cầm đầu nhóm chống Đảng” và bị cách hết chức vụ, bị phủ định mọi công lao, bị bỏ tù và ngược đãi trong thời gian dài. Bản thân Tập Cận Bình, trong những năm diễn ra cuộc ‘Đại cách mạng văn hóa’, tuy còn nhỏ nhưng cũng đã từng bị bè lũ Mao làm nhục bằng cách chụp mũ giấy, bắt diễu phố, tống ngục giam, rồi bị đày về nông thôn hẻo lánh sống rất khổ cực. Vậy mà ngày nay, khi lên làm vua Trung Quốc, Tập Cận Bình vẫn hăng hái kế tiếp đường lối bành trướng bá quyền do Mao truyền lại. Thậm chí Tập Cận Bình còn thực hiện đường lối đó vừa hung hăng vừa lắt léo, hơn hẳn các bậc tiền bối.
Căn bệnh bành, bá nọ còn có nguy cơ phát tác ở Trung Quốc ngay trong thời kì ‘ hậu cộng sản’ trong tương lai nữa kia. Thật vậy, hãy ngẫm nghĩ chút về hiện tượng một ngôi sao đang lên của Trung Quốc là tướng Lưu Á Châu với nhiều phát biểu rúng động. Bài nói của Lưu Á Châu tại căn cứ quân sự ở Côn Minh (Trung Quốc) ngày 10- 5- 2010 đang được nhiều trí thức Việt Nam khen hay, cho là ngôn từ mạnh dạn, quan điểm mới mẻ, vì ông ta đã thẳng thắn tỏ ra ngưỡng mộ thể chế dân chủ đa nguyên đa đảng của nước Mỹ, lại thẳng thắn vạch ra những yếu kém, lạc hậu của chính dân tộc Trung Quốc. Nhưng nếu xem kĩ sẽ thấy ở đó vẫn không giấu nỗi khát vọng thống trị thế giới.

   Động cơ thúc đẩy Trung Quốc chuyển đổi sang thể chế đa nguyên đa đảng là gì? Lưu Á Châu nói: “Tư tưởng dân chủ đã ăn sâu vào sinh mạng, huyết mạch của họ (người Mỹ). Một dân tộc như thế họ không cường thịnh thì ai cường thịnh? Họ không thống trị thế giới thì ai thống trị?” Không biết nước Mỹ, dân Mỹ có chủ tâm thống trị thế giới hay không, nhưng ở đây rõ ràng ông Lưu Á Châu đã bộc lộ dã tâm muốn thống trị thế giới, đặc sản Trung Hoa rồi. Ông ta còn nhấn nhá thề thốt (với ai đây?) rằng: “Tôi là một người trung thành với chủ nghĩa dân tộc, trong bất cứ tình huống nào, tôi cũng xem lợi ích dân tộc là tối cao. Vì điều đó, tôi chấp nhận sứt đầu mẻ trán…”.

   Như vậy, cứ như khẩu khí của con người có vẻ cấp tiến này thì không chừng thể chế dân chủ đa đảng kiểu Mỹ cũng chỉ có thể được ‘trưng dụng’ để làm tăng thêm sức mạnh cho chủ nghĩa bành trướng bá quyền đại Hán mà thôi. (Một điều đáng chú ý là: Lưu Á Châu gần đây cứ nói oang oang, viết sắc lẻm về ý tưởng đòi thay đổi thể chế chính trị độc tài độc đảng ở Trung Quốc mà không bị mấy người cầm đầu đảng CSTQ đụng đến một sợi lông chân nào cả, ông ta vẫn tiếp tục đeo lon thượng tướng, vẫn chễm chệ ngồi ghế Chính ủy Đại học quốc phòng. Còn ở Việt Nam thì sao? Các vị khai quốc công thần như Trần Độ, Trần Xuân Bách chỉ mới hé miệng bàn về dân chủ đa đảng mà đã bị ‘Đảng ta’ trù dập tơi bời, đến chết vẫn không yên thân. Đủ biết giới cầm quyền Trung Quốc thâm sâu, tỉnh táo hơn lãnh đạo Việt Nam nhiều).

   Gần đây nhất và dễ thấy nhất là ‘cặp đôi’Tập Cận Bình> < Giang Trạch Dân. Đôi này đang sát phạt nhau ra dáng, nhưng cả hai đều chẳng ai kém ai về thành tích xiển dương chủ nghĩa bá, bành. Ai chẳng biết, Giang Trạch Dân chính là người thiết kế ra cái Mật nghị Thành Đô tai hại, còn Tập Cận Bình chính là kẻ đang hăng hái triển khai tinh thần mật nghị đó.

   Như vậy, chủ nghĩa bành trướng bá quyền đại Hán vẫn là bộ phim dài còn lâu mới đến tập cuối mà nhân dân Việt Nam bị buộc phải xem trong một cái rạp chiếu cũ nát, chật chội, nóng bức, hôi hám, bị khóa chặt; đói khát, ngộp thở mà vẫn không thể bỏ về…Chủ nghĩa bành trướng bá quyền đại Hán không những có lịch sử lâu đời mà còn có cả một hệ thống lý luận, bài bản hướng dẫn cụ thể, sắc sảo. Một trong những bài bản của nó là sách Tôn Tử binh pháp. Binh pháp Tôn Tử (BPTT)không chỉ là thuật dụng binh, nó đã và đang được những người cầm quyền Trung Quốc vận dụng trong các lĩnh vực kinh tế, chính trị, ngoại giao, rất hữu hiệu. Vì BPTT dạy cho họ kế sách ‘sáng suốt nhất trong sự sáng suốt’, không cần đánh mà khuất phục được kẻ địch…

2- Vụ cá chết hàng loạt – Formosa và liên hoàn kế


Cá voi chết, trôi dạt vào biển Nghệ An. Ảnh: VOV
Có thể khẳng định vụ cá chết ở biển từ Vũng Áng kéo dài về phía Nam không phải là ngẫu nhiên, cũng không phải là đơn độc. Nó chính là một khâu trong chương trình đã lập sẵn của mộng bá quyền Trung Quốc, là sự thể hiện của các kế sách trong ‘tam thập lục kế’ của sách Binh Pháp Tôn Tử. Các kế sách đó đang được Bắc Kinh thi triển trong nhiều năm qua. Nhất là từ khi lãnh đạo VN sáng tác ra cái gọi là ‘nền kinh tế thị trường định hướng XHCN’, lấy đó làm phương sách phát triển cho VN. Vì ‘kinh tế thị trường định hướng XHCN’ chẳng qua chỉ là mộtnền kinh tế tư bản hoang dã được (bị) điều hành bởi một triều đình nhiều vua, bản thân nó vốn chứa đựng nhiều yếu tố rủi ro, mong manh dễ đổ vỡ nên rất tiện cho phía Trung Quốc thao túng, lợi dụng.

   Nói cụ thể hơn, vụ cá chết vừa qua trước hết là nằm trong kế liên hoàn (kế thứ 35 trong BPTT), kế đó nói: sử dụng nhiều kế liên tiếp, móc nối nhiều kế với nhau tạo thành chuỗi móc xích hoàn chỉnh, tạo phản ứng dây chuyền khiến đối phương rối loạn không biết bắt đầu gỡ mối từ đâu. Cố gắng lần tìm riềng mối, thì thấy có lẽ phía TQ đã bắt đầu từ kế ‘Tiếu lý tàng đao’ (kế thứ 10 trong 36 kế): dấu dao trong nụ cười. Nụ cười ở đây chính là ‘4 tốt, 16 chữ vàng’, còn con dao thì chính là các dự án TQ đầu tư vào VN lâu nay. Đó là dự án Bô xít Tây Nguyên, các nhà máy nhiệt điện với công nghệ lạc hậu, các dự án thuê đất trồng rừng ở những nơi hiểm yếu, và hiểm độc nhất là cụm công nghiệp Formosa cùng với cảng nước sâu Sơn Dương ở Hà Tĩnh…

   Để có thể đặt chân vào các địa điểm trên đất VN, qua mắt dư luận có phần nghi ngại, phía TQ đã có kế ‘Man thiên quá hải’, kế thứ nhất trong 36 kế, nghĩa là che trời để qua biển. TQ đã tìm cách nấp sau các nhà đầu tư không phải TQ. Ví dụ, họ đã nấp sau các nhà đầu tư Indonexia và Malaixia để vào được các dự án Trung tâm nhiệt điện Duyên Hải (Trà Vinh), Trung tâm nhiệt điện Sông Hậu 2 (Hậu Giang), và dự án đang bị dư luận soi nhiều nhất là Formosa Hà Tĩnh. Họ đã ‘man thiên’ bằng các cách như: mua lại dự án, hối lộ để giành chân tổng thầu EPC, cho vay tiền vốn thi công hoặc liên doanh với chủ đầu tư… Đứng chân vào các dự án lớn, họ đạt được nhiều mục tiêu. Đó cũng là thủ đoạn thường thấy của những nhà chính trị TQ: “một mũi tên nhắm nhiều đích”, lợi cho TQ, hại cho VN, như:
– Thu lợi nhuận từ khâu thiết kế, thi công (là mục tiêu thông thường và có thể coi là chính đáng).
– Bán thiết bị thế hệ cũ với giá đắt.
– Giành việc làm cho lao động phổ thông TQ.
– Vơ vét tài nguyên quý hiếm của VN.
– Khống chế địa bàn hiểm yếu về quân sự quốc phòng.
– Với dự án không thu được lợi nhuận, thậm chí bị lỗ thì lại đặt mục tiêu phá hoại đầu độc môi trường (điển hình như bô xit Tây Nguyên, Formosa).
Muốn trót lọt kế ‘man thiên’ nói trên, TQ không thể bỏ qua kế ‘Phao chuyên dẫn ngọc’ – kế thứ 17, nghĩa là: ném ra hòn ngói, thu về hòn ngọc (hay như dân ta thường nói là thả con săn sắt, bắt con cá rô). Họ có thể hối lộ một khoản tiền rất lớn so với thu nhập của cá nhân, nhưng lại là khá nhỏ so với mối lợi thu được từ dự án (mẹo này của họ không có gì lạ, có thể tìm được nhiều dẫn chứng ngay trong báo chí chính thống).

   Một kế nữa đã thi hành: ‘Tá đao sát nhân’ – kế thứ 3 trong Binh Pháp Tôn Tử, nghĩa là mượn dao giết người. Cùng với việc tự tay giết chóc ngư dân VN trên biển Đông; TQ còn khiến cho ngư dân VN gặp nhiều khó khăn khi đánh bắt trên ngư trường truyền thống, phải dạt xuống đánh bắt ở ngư trường phía Nam. Nhiều khi quá bước lọt qua lãnh hải mấy nước như Malaixia, Indonexia, liền bị các nước đó trừng trị, hoặc bắt giam, bắt phạt, thậm chí đánh chìm tàu, chết người…Đó chẳng phải mượn dao giết người sao?

   Kế khác: ‘Quan môn tróc tặc’ – kế thứ 22, nghĩa là đóng cửa để bắt kẻ địch. Bao nhiêu năm qua, TQ đã tìm mọi cách bao vây ngăn chặn mọi đường ra của VN. Họ đã xây nhiều nhà máy thủy điện ở đầu nguồn sông Mê kong trong đất TQ, lại dụ Lào, Campuchia và giành phần xây ‘giúp’ các nhà máy thủy điện để dần làm cạn dòng Cửu Long, triệt đường làm ăn của cư dân đồng bằng Cửu Long. Rồi lại giành phần xây các nhà máy nhiệt điện với công nghệ lạc hậu cũng tại đồng bằng sông Cửu Long để phá hoại môi trường nơi đây. Vậy là họ đã đóng được cửa phía Tây và phía Nam của ta. Ở phía  Tây, phía Bắc, thì đã có các dự án trồng rừng biên giới, bô xit Tây Nguyên, phía Đông thì có Nghi Sơn, Vũng Áng… còn cửa ra nào cho VN ta? Vậy họ muốn ‘bắt’ ta lúc nào chẳng được!

   Cặp bài trùng của kế ‘quan môn’ kia là kế ‘Phản khách vi chủ’ – kế thứ 30. Báo chính thống cũng cho biết, tất cả các nơi TQ thuê đất của VN, họ đều ngang nhiên coi như tô giới riêng, họ chiếm quyền làm chủ, còn quản lý địa phương vốn là chủ thì trở thành khách, thậm chí không bằng khách, vì họ chẳng bao giờ tỏ thiện chí mời loại khách này vào thăm, đương nhiên có muốn xin vào thăm, họ cũng chẳng cho (trừ trường hợp vừa rồi, ông Tổng Trọng bỗng dưng được họ mời vào thăm rất trân trọng).
Đã thực hiện được ‘phản khách vi chủ’ trên đất của Việt Nam, nhưng đôi khi cần thiết, TQ vẫn không ngại dùng‘Khổ nhục kế’ – kế thứ 34. Sự việc chưa xa là vào giữa năm 2014, khi nhân dân VN phẫn nộ xuống đường biểu tình đòi giàn khoan HD 981 của TQ cút khỏi biển Đông. Người Việt thì biểu tình ôn hòa, nhưng chính TQ đã kích động một số phần tử quá khích xông vào đập phá mấy nhà máy mang yếu tố Trung Quốc để lu loa, đòi nhà cầm quyền VN phải xin lỗi, phải bồi thường. Và đau hơn, là đã khéo léo khiến phía VN phải lấy gậy tự đánh vào đồng bào mình, bênh che cho TQ. (cái kế này, người VN đã từng biết, và các cụ ta gọi nôm na nó là ‘cào l.. ăn vạ’).

   Còn đây, kế quan trọng nhất cũng đã thi hành: ‘Cầm tặc cầm vương’ – kế thứ 18, nghĩa là muốn bắt ‘giặc’thì cốt nhất là phải bắt được vua của nó. Thực tế quá rõ rồi, các ông vua đều đã bị họ cầm tù bằng gái, bằng tiền và bằng… ý thức hệ! Nên bây giờ họ muốn gì được nấy, bảo gì nghe nấy. Thực tế cũng đã cho thấy, khi ‘cầm Vương’ rồi, họ liền thi hành kế ‘Thâu lương hoán trụ’ – kế thứ 25. Nghĩa là họ đã giành quyền thay đổi, sắp xếp nhân sự quan trọng trong lãnh đạo VN. Sự này đâu còn là điều gì bí mật qua mấy kì đại hội?

   Bài viết đã quá dài, không thể vạch vòi cho đủ những cách TQ vận dụng cả 36 kế sách để o ép VN. Cần nói, kế sách TQ dùng để ‘bình thiên hạ’ không chỉ thể hiện ở những sách chuyên về chính trị quân sự, mà còn có thể tìm thấy ở cả những sách văn chương như kiểu Tam quốc diễn nghĩa, Thủy hử v.v… Vì tư duy trị quốc gắn với bình thiên hạ nó đã khu trú quá lâu trong trí não người TQ. (Xin mạn phép cung cấp dưới bài viết một danh mục sách nên đọc để hiểu sâu hơn về lý tưởng Tu – tề – trị – bình của các chính khách TQ cổ kim).

   Cho đến lúc này, đã trên 50 ngày trôi qua rồi mà nghi án Formosa xả độc làm chết cá, chết môi trường biển VN vẫn chưa được làm sáng tỏ. Nhưng như trên đã nói, Formosa có thực sự dính án hay không thì nó cũng chỉ là một mắt xích trong liên hoàn kế của chủ nghĩa bá, bành Trung Quốc. Không có Formosa thì đã có bao nhiêu dự án tai hại khác. Quan trọng là những người có quyền chấp nhận hay bác bỏ dự án TQ trên đất nước mình có đủ tỉnh táo, khôn ngoan và có tâm với đất nước hay không.

   Làm lãnh đạo (nhất là lãnh đạo độc quyền toàn trị như bây giờ) có chịu đọc các sách vở TQ, VN và thế giới hay không. Hay thì giờ vàng ngọc của các vị còn phải dùng để tính toán kiếm tiền ‘phao chuyên’ từ các dự án TQ, hoặc để chơi bời đàng điếm, hoặc để nghĩ mưu mẹo đối phó trấn áp những phản biện đúng đắn, những yêu cầu chính đáng của nhân dân, đối phó với cả các ‘đồng chí’ không cùng phe cánh?

   Xin nhắn các vị: không đọc thì là vô trách nhiệm, đọc mà không hiểu thì là vô trí tuệ, đọc hiểu mà không dám ra tay hóa giải các chiêu trò cùa TQ thì là vô bản lĩnh. Các vị có muốn nhận mình là loại người lãnh đạo ‘tam vô’đó hay không? Theo tôi, chưa có thì giờ nhiều, thì ít nhất (nếu chưa lú hẳn) các vị hãy vào mạng mà đọc cho được cuốn Binh Pháp Tôn Tử đã có bản tiếng Việt, ít chữ thôi, chưa đến 100 trang khổ sách thông thường. Cũng mong các vị tìm đọc các bài của nhân vật đang nổi của TQ Lưu Á Châu, và bài nói nóng hổi của tổng thống Obama mới nói ở Mỹ Đình ngày 24-5-2016 vừa qua. Các bài này đều rất dễ tìm trên mạng. (Lưu ý, bài nói của ông Obama có mấy bản dịch, xin hãy tìm bản chuẩn của Sứ quán Mỹ cung cấp). Các vị có biết bao nhiêu người VN đồng tình và hoan nghênh bài nói đó không? Các vị nên tìm hiểu để biết lòng dân bây giờ ra sao. Xin chào!
_____
Danh mục sách tối thiểu cần đọc để hiểu về các kế sách trị quốc, bình thiên hạ của các nhà cai trị ở Bắc Kinh:
1.   Binh Pháp Tôn Tử (đã có tiếng Việt)
2.   Tứ thư ngũ kinh (Hiện chưa có bản tiếng Việt, các lãnh đạo muốn đọc thì cho dịch ra).
3.   Sử ký Tư Mã Thiên (đã có tiếng Việt).
4.   Tam Quốc Diễn Nghĩa (rất nhiều bản tiếng Việt).
5.   Tuyển tập Mao Trạch Đông (chưa thấy bản tiếng Việt).
6.   Đặng tiểu Bình, một trí tuệ siêu việt (sách này đã xuất bản chính thống ở VN, đã và đang bị dư luận ném đá vì ca ngợi nhân vật đã lên tiếng ‘trừng phạt VN’. Quả thật không nên phổ biến trong nhân dân, nhưng lấy làm sách cho lãnh đạo tham khảo thì cần thiết).
7.   Tập đại thành cải cách mở cửa của TQ (không biết đến nay đã có cơ quan nghiên cứu nào dịch ra chưa, nhưng tôi biết sách đã có ở vài thư viện lớn ở nước ta).

8.   Và cuốn sách chính thống cuả Việt Nam: Sự thật quan hệ Việt – Trung trong 30 năm qua – NXB Sự Thật.A

14 May 2016

Đại họa Vũng Áng, tính minh bạch và tinh thần chịu trách nhiệm trong quá trình quản trị quốc gia

(The Vũng Áng disaster, the concepts of transparency and accountability in the process of national governance)

Luật sư Đào Tăng Dực

I.                  Dẫn nhập:

Trong cuộc biểu tình tại Việt Nam chống ô nhiễm môi trường thiên nhiên các ngày 1 tháng 5 và 8 tháng 5 vừa qua, chúng ta thấy hằng ngàn đồng bào xuống đường, trong tinh thần bất bạo động, yêu cầu nhà cầm quyền CSVN phải công khai hóa những thông tin chính xác về tai họa môi trường, tại đặc khu công nghiệp Vũng Áng và có những biện pháp thích đáng bảo vệ môi trường sống của toàn dân.

Chúng ta cũng chứng kiến cảnh đàn áp và bắt bớ dã man của công an CSVN, đối với những người dân không tấc sắt trong tay, đi ngược tinh thần hiến pháp và luật pháp hiện hành.

Nổi bật nhất là biểu ngữ trong tay của một nhà tranh đấu dân chủ quen thuộc là Luật Sư Lê Công Định. Biểu ngữ nội dung như sau:
“Cá cần nước sạch và dân cần minh bạch”

Hai khuôn mặt rất quen thuộc nữa và cũng là một cặp vợ chồng tranh đấu được ngưỡng mộ là anh chị Huỳnh Anh Tú - Phạm Thanh Nghiên cũng giương cao một biểu ngữ tương tự:
“Cá cần nước sạch và nước cần minh bạch”.

Theo Cơ Quan Minh Bạch Quốc Tế (Transparency International), thì chỉ số minh bạch của Việt Nam năm 2015, được công bố ngày 27 tháng 1 năm 2016 tại Berlin, Đức Quốc rất thấp là 31 điểm trên 100 và sắp hạng 112 trên tổng số 168 quốc gia.

Câu hỏi chúng ta đặt ra là tại sao quý anh chị LS Lê Công Định, Phạm Thanh Nghiên và Huỳnh Anh Tú nêu ra vấn đề minh bạch liên hệ đến đại họa môi trường phát xuất từ Vũng Áng, và yếu tố minh bạch có tầm mức quan trọng thế nào trong quá trình quản trị quốc gia.

II.               Tại sao cần minh bạch (Transparency)?

Để trả lời vấn nạn đầu tiên, chúng ta chỉ cần duyệt lại những phản ứng tiền hậu bất nhất, bao che, dấu diếm và hoàn toàn vô trách nhiệm của giới chức CSVN ngay tại các cấp bậc cao nhất.

Trước hết- Vụ phó Vụ Nuôi trồng thủy sản, Bộ NN&PTNT Phạm Khánh Ly cho biết là Đoàn công tác không vào kiểm tra tại Khu Công Nghệ Vũng Ánh vì đây là KCN có yếu tố nước ngoài, đoàn công tác không có thẩm quyền, chức năng kiểm tra tại khu vực này. Như vậy theo quan điểm của một viên chức CSVN cấp cao, chính quyền đã trao chủ quyền của dân tộc cho Trung Quốc, trong lãnh địa Vũng Áng.


Sau đó, ông Đặng Ngọc Sơn, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh tuyên bố một cách vô trách nhiệm rằng hiện tại các lồng bè đang nuôi trồng thủy sản ở Vũng Áng (Hà Tĩnh) nhiều loại thủy, hải sản vẫn sinh trưởng bình thường. Những loại hải sản như: mực, tôm, cua cá vẫn đang sống thì người dân có thể ăn được. Ngoài ra, người dân cũng có thể yên tâm tắm biển ở các vùng biển này.


Thêm nữa, Thứ Trưởng Tài Nguyên và Môi Trường Võ Tuấn Nhân khẳng định hầu như cố ý bao che cho Formosa rằng đường ống xả thải ra biển của Formosa có giấy phép và Formosa không làm điều gì sai trái cả.

Tệ hại nhất là, sau khi vừa tuyên thệ trước Quốc Hội của các nhân vật lãnh đạo cao nhất CSVN như Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang, Thủ Tướng Chính Phủ Nguyễn Xuân Phúc và Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân, thì tam trụ triều đình này lại im thin thít trước đại họa của dân tộc.

Ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng mãi cho đến hôm nay vẫn im lặng như tờ. Hình như Ông là dân biểu quốc hội và TBT của một đảng cộng sản tại một hành tinh xa vời ngoài thái dương hệ, không liên quan gì đến nước Việt Nam cả.

III.           Yếu tố minh bạch:

1.     Định nghĩa thế nào là yếu tố minh bạch?

Để trả lời vấn nạn thứ hai, chúng ta phải khẳng định rằng yếu tố minh bạch là trọng tâm không thể thiếu của quá trình quản trị quốc gia, trong một nền dân chủ chân chính.

Yếu tố đó có thể được định nghĩa đơn giản như là trách nhiệm bạch hóa cùng nhân dân tất cả mọi sự kiện liên quan đến mọi tiến trình nghiên cứu, hình thành, quyết định và thi hành mọi sách lược hay dự án của quốc gia.

Khi áp dụng ở mức độ một khu công nghiệp tự trị như Vũng Áng, thì những dữ kiện nghiên cứu của các chuyên gia ủng hộ hay phản đối, chi tiết về hình thành dự án, cá nhân các quan chức quyết định thông qua dự án, các thủ tục giám sát dự án, những nhân vật chịu trách nhiệm trong công tác giám sát vân vân, đều phải được công bố minh bạch.

Mục đích là tránh tham nhũng, nhận diện nhanh chóng những viên chức tắc trách, có biện pháp chế tài, sửa sai nhanh chóng và rút tỉa bài học kinh nghiệm cho các dự án hoặc sách lược tương lai.

2.     Làm sao yếu tố minh bạch có thể phát huy trọn vẹn?

Yếu tố minh bạch chỉ có thể phát huy tột đỉnh trong môi trường của một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên chân chính với một xã hội dân sự phồn vinh.

Trong một nền dân chủ thật sự các điều kiện sau đây sẽ củng cố cho tính minh bạch của mọi chính sách quốc gia:

a.     Sắc luật thành lập các hội đàn xã hội hoạt động hiệu năng trong đó các tổ chức bảo vệ môi sinh được chính quyền và dân chúng ủng hộ mạnh mẽ.

b.     Trong xã hội dân sự sẽ có sự hiện diện thiết yếu của một hệ thống báo chí tư nhân phồn vinh và cạnh tranh mãnh liệt. Các báo chí tư nhân này hoàn toàn độc lập với chính quyền và các phóng viên của họ sẽ truy tìm sự thật từ nhiều góc cạnh và từ những viên chức thấp nhất đến các chức vụ hoặc định chế cao cấp hay tôn kính nhất của quốc gia. Chính vì thế tự do báo chí, một khi thực thi triệt để, thường được gọi là đệ tứ quyền, ngang hàng với các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp của quốc gia.

c.      Trong một chế độ dân chủ chân chính, báo chí do chính quyền thành lập và tài trợ vẫn hiện hữu. Tuy nhiên họ cạnh tranh công bằng với báo chí tư nhân và có một Tuyên Ngôn Độc Lập về Truyền Thông (Charter of Media Independence) một mặt bảo đảm những thông tin của họ trung thực và không bị chính quyền ảnh hưởng, đồng thời chính quyền cũng không có quyền ảnh hưởng đến sự độc lập nghề nghiệp của họ.


d.     Quốc hội tại các quốc gia dân chủ thực sự là cơ quan lập pháp và hình thành các chính sách tối cao của quốc gia. Chính vì thế tại các quốc gia theo đại nghị chế hoặc quốc hội chế, lừa dối quốc hội (misleading Parliament) như tại Úc là một vi phạm vô cùng nghiêm trọng và người thượng nghị sĩ hay dân biểu có thể chịu những chế tài nghiêm trọng như, nếu giữ các chức vụ trong chính phủ thì phải từ chức. Tại Hoa Kỳ, theo tổng thống chế, nếu khai gian trong một ủy ban điều trần của hạ viện hoặc thượng viện, có thể phạm tội khai gian hữu thệ (perjury) là một trọng tội hình luật.

e.      Khai gian hữu thệ (perjury) có nghĩa là trước khi cho lời khai, cá nhân đã tuyên thệ trước Thánh Kinh (nếu là người có đạo), hoặc bằng danh dự (nếu là người lương). Sau khi đã tuyên thệ, nếu bị chứng minh là khai gian sẽ phạm tội perjury. Tội Perjury là một trong những biện pháp củng cố cho yếu tính minh bạch trong một nền dân chủ chân chánh.


f.       Yếu tố đa nguyên chính trị và sự hiện diện hiến định hoặc luật định của những đảng phái đối lập, không những trên chính trường, mà ngay cả trong quốc hội, củng cố mạnh mẽ yếu tính minh bạch trong  một nền dân chủ chân chính.

g.     Những sắc luật về tự do thông tin (Freedom of Information Legislation) là một phương tiện quan trọng hầu quần chúng và các thành phần khác của xã hội dân sự (civil society) có thể tiếp cận những thông tin chính quyền (the state) không muốn bạch hóa. Các sắc luật này, buộc các cơ quan công quyền, từ cấp trung ương đến địa phương, phải cung cấp những thông tin liên hệ đến các quyết định của mình, liên hệ đến những lãnh vực công ích (the public interests), qua một vài thủ tục điền đơn giản dị.


Trong một môi trường như thế, không những chính quyền, các tổ chức bảo vệ môi sinh mà ngay cả những công dân cá thể, nếu quan tâm, đều có đầy đủ dữ kiện và thông tin hầu ảnh hưởng đến tiến trình hình thành và hoạt động tại KCN Vũng Áng từ các giai đoạn khởi đầu đến giai đoạn sản xuất. Những sơ xuất đã sớm được nhận diện, thẩm định và sửa sai.

IV.           Tại sao yếu tố minh bạch phải song hành với yếu tố tinh thần chịu trách nhiệm (accountability)?

Yếu tố minh bạch luôn song hành với tinh thần chịu trách nhiệm.
Lý do đơn giản là vì nếu chỉ minh bạch hóa một vấn đề mà không có một quyền lực cao hơn và hiệu năng hơn, hầu phán xét và chế tài những sai trái nếu có, thì yếu tính minh bạch sẽ không có giá trị thực tế.

1.     Thế nào là tinh thần chịu trách nhiệm?

Chúng ta có thể hiểu một cách tổng quát rằng hệ thống chính quyền trong một quốc gia, trong bản chất là một hệ thống hành xử quyền lực. Tuy nhiên sự hành xử quyền lực đó không phải vô điều kiện. Bên cạnh quyền lực còn có trách nhiệm.

Có hai loại trách nhiệm: hàng ngang (horizontal) và hàng dọc (vertical).

Trách nhiệm hàng dọc là khi một cấp bậc thấp chịu trách nhiệm trước một cấp bực cao hơn. Hàng ngang là khi một cơ quan hành pháp chịu sự chế tài của hệ thống tòa án thuộc tư pháp. Hàng dọc cao nhất, là hành pháp của một chính quyền dân chủ thì chịu trách nhiệm là trước toàn dân, trong một cuộc bầu cử đa đảng, công khai và công bằng. Hàng ngang cao nhất là khi một nguyên thủ quốc gia (như tổng thống) bị quốc hội truy tố vì phạm tội và hành pháp bị lập pháp xét xử.

Trong trường hợp thảm họa môi trường Vũng Áng, hàng dọc, thì Ông Vụ Phó vụ Thủy Sản Phạm Khánh Ly chịu trách nhiệm trước ông vụ trưởng, Ông Phó chủ tịch UBND Đặng Ngọc Sơn chịu trách nhiệm trước ông chủ tịch UBND, Thứ trưởng Võ Tuấn nhân chịu trách nhiệm trước ông bộ trưởng, và cứ như thế tuần tự theo nấc thang quyền lực và trách nhiệm đến cấp bực cao nhất.

Về hàng ngang thì nếu họ có tắc trách, hối lộ, tham nhũng với Formosa Hà Tĩnh thì sẽ bị các cơ quan hữu trách truy tố trước tòa án, về hình luật (có thể bị tù đày) hoặc về hộ (có thể bồi thường thiệt hại cho nhà nước hoặc cá nhân liên hệ).

2.     Làm sao yếu tố tinh thần chịu trách nhiệm có thể phát huy tối đa:

Tương tự như yếu tố minh bạch, tinh thần chịu trách nhiệm cũng sẽ phát huy thuận lợi trong môi trường một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên chân chính.

Tuy nhiên nếu muốn chi tiết hóa hơn thì các yếu tố sau đây vô cùng quan trọng:


a.     Trước hết cốt lõi của tinh thần chịu trách nhiệm là những biện pháp chế tài chí công vô tư. Điều này chỉ có thể đến từ một hệ thống tư pháp hoàn toàn độc lập với hành pháp và lập pháp.

b.     Ý niệm tính tối cao của nghành tư pháp trong việc duyệt xét các tác động hoặc quyết định của hành pháp (judicial review of administrative actions or decisions) phải được long trọng hiến định hóa hoặc luật hóa. Theo đó, hành pháp không phải là tối cao hoặc có thể hiện hữu ngoài khung sườn của luật pháp và hiến pháp. Khi cần thiết, tòa án cấp liên hệ sẽ chiếu rọi ánh sáng của công lý vào bất cứ giai đoạn nào của tiến trình quản trị quốc gia và khi cần thiết sẽ có những biện pháp chế tài đối với những tắc trách (derelict of duty), cẩu thả (negligence), lạm dụng quyền lực (abuse of power) hoặc tham nhũng (corruption).



c.      Ngoài khái niệm perjury nêu trên, ở giai đoạn này, một khái niệm vô cùng quan trọng nữa của quan điểm pháp trị cũng phải được hiến định hóa hoặc luật hóa. Đó là tội cản trở hoặc làm ô uế tiến trình thi hành công lý (obstructing or perverting the course of justice). Đây phải là một trong những trọng tội hình luật chịu những hình phạt nghiêm khắc nhất.  Khái niệm này là một công cụ vô cùng hữu hiệu một khi tai họa xảy ra cho dân tộc vì sự tắc trách của các viên chức chính quyền. Bất cứ một sự xem lấn nào của quan chức, dù là chủ tịch nước. thủ tướng chính phủ, TBT Đảng, chủ tịch quốc hội, vào tiến trình xử án của một quan tòa hay một ủy ban đặc nhiệm của chính phủ điều tra về Vũng Áng, đều vi phạm tội này và sẽ bị chế tài hình luật. Như thế chân lý và công lý mới được bảo vệ. Vì sự vận hành của ý niệm perjury nêu trên, không ai dám khai gian trước một tòa án hoặc một ủy ban điều tra, vì hình phạt sẽ vô cùng nghiêm khắc.


d.     Sự hiện diện của một Luật sư đoàn độc lập, đứng ngoài vòng kiềm tỏa của chính quyền, như một rường cột của xã hội dân sự (civil society) từ đó không những người dân, kể cả những dân chài của Vũng Áng có nơi nương tựa và đòi hỏi công lý, mà từ luật sư đoàn này sẽ có những luật gia xuất sắc, uyên bác, chí công vô tư, trở thành những chánh án uy vũ bất năng khuất, thiết diện vô tư làm rường cột cho tinh thần pháp trị nghiêm minh của đất nước.

Trong một chế độ dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên chân chính, quyền lợi tối thượng của tổ quốc (the supreme national interests) sẽ được bảo vệ, hoàn toàn độc lập với các thế lực từ đảng phái, chính quyền hoặc xã hội dân sự và nhất là mỗi người dân chài lưới miền Trung, như những công dân cá thể, có thiệt hại, sẽ được bồi thường xứng đáng.

Trong một chế độ dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên, với cuộc tổng tuyển cử ngày 22 tháng 5 này, chắc chắn đảng nắm quyền là CSVN sẽ thất cử, rút về, rèn cán chỉnh binh để chờ cuộc bầu cử tiếp theo. Các lãnh tụ chop bu sẽ bị đảng cho về hưu vì lãnh đạo yếu kém. Một equipe mới có khả năng hơn sẽ lên lãnh đạo.

Chính đảng đối lập sẽ lên nắm quyền, thành lập chính phủ.

Trong khi đó, tiến trình công lý sẽ có những bước đi bình thường, triệt để và toàn diện. Tất cả nhân dân, xã hội dân sự và các cấp chính quyền đều phải tuân thủ tiến trình công lý, nghiên mình kính cẩn trước sự vận hành “pháp bất vị thân” của ý niệm dân chủ pháp trị chân chính và các vị quan tòa uy vũ bất năng khuất.

V.               Kết luận

Qua yếu tố minh bạch, khi một viên chức tắc trách bị nhận diện thì vị này phải chịu trách nhiệm trước một cơ quan cao hơn (hoặc hàng dọc, hoặc hàng ngang), có thẩm quyền và bị chế tài.

Cấp bực cao nhất, như một chính quyền tắc trách, thì sẽ bị nhân dân chế tài, qua một cuộc bầu cử dân chủ đa đảng hầu người dân có thể chọn một chính đảng khác lên thay thế.

Chính vì thế, yếu tố minh bạch và tinh thần chịu trách niệm là hai thành tố không thể thiếu trong quá trình quản trị quốc gia của một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.

Tuy guồng máy quảng trị quốc gia đa diện và phức tạp, nhưng tinh thần của nó vốn căn cứ trên công bằng và lẽ phải (justice and equity), sẽ luôn nhất quán qua mọi giai đoạn, nhờ yếu tố minh bạch và tinh thần chịu trách nhiệm, dưới sự soi sáng của quan điểm pháp trị là yếu tố chiến lược nhất, trong 3 yếu tố hình thành một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên chân chính.

Như vậy, rõ ràng thể chế độc tài đảng trị chuyên chính CSVN là nguyên nhân lớn nhất của sự vắng bóng yếu tố minh bạch, tinh thần chịu trách nhiệm, đưa đến không những đại họa môi trường Vũng Áng, mà còn đưa đến sự lụn bại của đất nước về văn hóa, đạo đức, kinh tế và niềm nhục quốc thể khôn nguôi của toàn dân tộc.

Điều 4 Hiến Pháp, hiến định hóa độc tài đảng trị, rõ ràng đã tước quyền phán xét tối cao của nhân dân, khi CSVN tùy tiện cướp đi từ tay nhân dân quyền chọn lựa chính đảng nào xứng đáng lèo lái con thuyền quốc gia.


Xóa bỏ độc tài, xây dựng một nền dân chủ chân chính cho Việt Nam, đem lại yếu tố minh bạch và tinh thần chịu trách nhiệm trong mọi giai đoạn của quá trình quản trị quốc gia sẽ hồi sinh nguyên khí của dân tộc và chắc chắn sẽ phục hưng đất nước trên trường quốc tế.

BẢN LÊN TIẾNG CỦA TĂNG ĐOÀN GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT VỀ SỰ ĐÀN ÁP BIỂU TÌNH CỦA NHÀ CẦM QUYỀN CSVN

GHPGVNTN

11-5-2016



                             HT. Thích Viên Định (hàng đứng, thứ 4 từ phải sang)

Sau 41 năm áp đặt sự cai trị lên toàn cõi Việt nam, Nhà cầm quyền Cộng sản đã phạm nhiều sai lầm nghiêm trọng cả về an ninh quốc phòng, ngoại giao, giáo dục, văn hóa, kinh tế và môi sinh.

Từ việc khai thác mang tính hủy diệt những khu rừng nguyên sinh từ Bắc chí Nam, đến việc cho người Tàu xây dựng các nhà máy nhiệt điện trên khắp nước, khai thác bô- xít ở Tây nguyên, cho thuê rừng đầu nguồn..v..v.. đã làm ô nhiễm trầm trọng bầu không khí và nguồn nước, tàn phá môi trường sống, biến những vùng đất màu mỡ trù phú như Tây nguyên, đồng bằng sông Cửu long thành những vùng đất khô hạn.

Việc cấp phép đầu tư dễ dãi cho người Hoa các công trình trên khắp nước để phục vụ quyền lợi của các nhóm lợi ích đã và đang tạo ra mối đe dọa lớn cho an ninh quốc phòng và môi sinh tại Việt nam, làm dư luận nhân dân bất bình, mà thảm họa môi trường làm cá chết hàng loạt tại 4 tỉnh miền Trung hiện nay như giọt nước làm tràn ly đã đẫn đến những cuộc biểu tình lớn của nhân dân cả nước, nhất là ở Hà Nội và Sài gòn.

Lòng dân sôi sục bất bình thể hiện qua các cuộc biểu tình đã làm Nhà cầm quyền run sợ. Thay vì tôn trọng, lắng nghe, đàm phán thì Nhà cầm quyền lại thẳng tay đàn áp hòng dập tắt mọi tiếng nói của lương tri, trách nhiệm và đòi hỏi chính đáng.

Đã có hàng trăm người bị bắt, hàng trăm người khác bị đánh đập dã man, kể cả phụ nữ và trẻ em và hàng trăm người bị quản thúc tại gia một cách bất hợp pháp. Chùa Giác Hoa, chùa Liên Trì tại Sài gòn và tư gia các nhà vận động cho dân chủ, nhân quyền đều bị canh gát nghiêm ngặt suốt trong những ngày người dân xuống đường biểu tình vừa qua.

Những đoạn phim và hình ảnh về sự đàn áp, đánh đập dã man người biểu tình đã được phổ biến trên mạng lưới truyền thông độc lập làm cả thế giới xúc động.

Trước thảm họa môi sinh và cách hành xử bất xứng của nhà cầm quyền đối với người biểu tình yêu nước, Tăng đoàn GH Phật giáo Việt nam Thống nhất nêu lên quan điểm:

Hành động đàn áp người biểu tính yêu nước của Nhà cầm qucền CSVN đã vi phạm Hiến pháp, vi phạm Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, cụ thể là quyền được biểu tình ôn hòa.

Hành động đàn áp biểu tình là sự chà đạp lên nhân quyền và nhân phẩm của công dân, phủ nhận quyền lực tối cao thuộc về người dân đã được minh định trong hiến pháp.

Đàn áp biểu tình ôn hòa đồng nghĩa với việc triệt tiêu nội lực quốc gia, vì đã gạt bỏ ý nguyện của người dân trước những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Hành động đàn áp biểu tình này đã một lần nữa phủ nhận tính chính đáng của nhà nước CHXHCN Việt nam trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp quốc và tư cách thành viên Liên hiệp quốc.

Nay Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cực lực lên án hành động đàn áp của Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đối với người biểu tình bảo vệ môi sinh.

Yêu cầu Nhà cầm quyền đối thoại với người biểu tình, các hội đoàn Xã hội Dân sự và các tôn giáo để tìm giải pháp cho vấn nạn môi sinh hiện nay.

Bồi thường danh dự và thiệt hại sức khỏe cho những nạn nhân bị đánh đập.

Trừng phạt những cá nhân và cơ quan có trách nhiệm trong việc ra chỉ thị đàn áp.

Không để tái diễn những vụ đàn áp như vậy trong tương lai.

Có biện pháp hữu hiệu và có thể kiểm chứng để khắc phục thảm họa môi trường, minh bạch trong mọi chính sách liên quan đến quốc gia để an dân thay vì đàn áp.

Chùa Giác Hoa-Sài gòn, ngày 11.5.2016.

Thay mặt Hội Đồng Điều Hành

Tăng Đoàn GHPGVNTN

Viện trưởng

(ấn ký)


Tỳ kheo Thích Viên Định

Nguồn : https://anhbasam.wordpress.com/2016/05/12/8253-ban-len-tieng-cua-tang-doan-giao-hoi-phat-giao-viet-nam-thong-nhat-ve-su-dan-ap-bieu-tinh-cua-nha-cam-quyen-csvn/