28 March 2016

Thư ngỏ gửi Ban biên tập Mõ làng và Mõ Trung ương

Thư ngỏ gửi Ban biên tập Mõ làng và Mõ Trung ương

                                                  Nguyễn Tiến Dân
                                                                            27-3-2016
                                     


   Thưa cái nhà bác Mõ làng, không thân và cũng chẳng quí.
Thưa cái Ban Tuyên giáo CS. Cái ban, đầu não về tuyên truyền nhồi sọ. Dẫn đầu, trong lĩnh vực, ăn bằng hết – nói lấy được. Mở mồm ra, là lí sự cùn. Những lí luận, chỉ nói ra, cho sướng cái mồm. Chứ không hề, được thực tiễn kiểm nghiệm. Các bác, thừa xứng đáng, để nhận danh hiệu “Mõ Trung ương”.

   Dân già tôi, vô cùng cảm động, khi được Mõ làng và Mõ Trung ương (sau đây, gọi chung là các bác cho nó gọn), chiếu cố đến. Trên trang Mõ làng của mình: Các bác ngoa ngoắt, chửi lão Dân già và trang Basam không tiếc lời. Qui chụp cho lão và trang Basam, đủ mọi điều xấu xa. Nghe các bác chửi bậy, thoạt tiên, thấy ngạc nhiên. Sau đó, cười buồn. Không ngờ, kiến thức và trình độ của các bác, lại kém đến vậy. Khác với các bác, Dân già, luôn bình tĩnh và lắng nghe những lời phản biện. Đối với lão:
                      Mở đài địch, như mở toang cánh cửa.
                      Nghe nó chửi ta, mà tin ở ngày mai.
                       (Việt Phương – Cuộc đời yêu như vợ của ta ơi)


   Muốn nghe thêm lời phản biện, ngày 20-3-2016, lão đã trực tiếp, gửi tới hộp thư điện tử của Mõ làng, “Lời thách đấu”. Đến nay, chẳng thấy hồi âm. Chắc các bác, cấm khẩu cả rồi. Đường đường, là 1 thể chế lớn. Lại có cả, cái gọi là “chính nghĩa sáng ngời”, sao các bác, lại phải sợ lão Dân già? Tất cả các bác, đều cúi gằm mặt và chỉ dám, lẩm bẩm chửi thầm. Chao ôi, thật là hèn hạ. Dân già tôi, thương hại các bác, vô cùng. Nhẽ ra, chẳng nên phí thêm lời, cùng với cái loại Văn dốt – Võ nhát, như các bác. Nhưng, muốn làm cho các bác, tiệt nọc. Bớt vo ve, để thiên hạ, đỡ rác tai. Lão nhận thấy, cần phải tiêm cho các bác, một mũi kháng sinh, liều cao.

   1- Các bác không ở nông thôn, nên không biết: Nhiệm vụ chính của Mõ, là đi truyền đạt ý chỉ của trên, xuống dân làng. Chức năng của nó, đại khái, giống cái loa phường nói riêng và hệ thống Tuyên giáo của các bác nói chung. Mõ oai lắm, ma chay – cưới xin, bao giờ, cũng được xếp riêng, cho hẳn 1 mâm. Giống như, Tuyên giáo nhà các bác: mặc nhiên, được xếp 1 chân, trong cái gọi là “cấp ủy”. Oai thì như cóc, nhưng không hiểu sao: Chẳng ở nơi đâu và chẳng có bao giờ, mõ được phép, ngồi chung chiếu với dân làng. “Nhà mày, 3 đời làm mõ”, là câu hạ nhục nhau nhất. Vì câu nói đó, người ta có thể, vác dao chém nhau. Nói thế, để các bác thấy: Mõ là tầng lớp mạt hạng nhất, ở làng xã Việt nam, ngày xưa.

   Đặt cho trang mạng của mình, cái tên Mõ làng. Chắc các bác, tự nhận thức được: Mình và hệ thống Tuyên giáo CS, là cái bọn kém tư cách – chuyên lê la, ăn bẩn của thiên hạ và chuyên nghĩ bẩn về người khác. “Người làm sao, của chiêm bao làm vậy”. Dân già tôi, hoàn toàn thông cảm, với sự lựa chọn của các bác.

   2- Các bác viết: “Đầu năm 2016, Bí thư Thành uỷ Đinh La Thăng đã ghi dấu ấn với người dân TP mang tên Bác nói riêng và người dân cả nước nói chung khi có chuyến “vi hành” thực tế nhiều địa phương”.
Nhắm mắt viết câu này, bởi các bác, chẳng hiểu nghĩa của từ “vi hành”. Ngày xưa, muốn biết thực tế, Vua – Chúa thường cải trang làm thường dân và chỉ mang theo 1 người hầu. Rồi lặng lẽ, ra ngoài cung cấm. Họ hòa mình vào Xã hội. Để tai nghe – mắt thấy, cuộc sống và nguyện vọng của quần chúng. Về cung, họ mới đưa ra những quyết sách, hợp lòng dân.

   Ông Thăng nhà các bác, không có thực tài. Do vậy, bắt buộc, phải hư trương thanh thế. Bí thư Thành ủy, chỉ đi nhặt rác thôi, mà tiền hô – hậu ủng; cờ mở – trống rong. Riêng số phóng viên đi theo và ăn theo, đã hàng chục người. Các bác nói, ông ta “vi hành”, là ngoa ngôn và láo toét. Ông Thăng, chưa phải là Vua.

   3- Ông đến thăm, 2 bà mẹ Việt nam Anh hùng. Bà thứ nhất, ông bắt Bí thư Huyện ủy, phải sửa nhà. Để, bà có thể, thảnh thơi nằm khểnh. Bà thứ 2, ông bắt Chính quyền, phải đổ bê tông cho con đường vào tận nhà. Để, bà đi lại, cho nó khỏi lấm chân.

   Chỉ đạo như thế, cho thấy, cái sự mị dân thuần túy. Ông ta, chẳng cần xoa chân, mà ngồi xổm luôn lên, cái luận điểm: “Đảng chỉ đạo đường lối, chứ không được làm thay công việc của Chính quyền”. Lại nữa: Nếu ông ta rút tiền túi, hoặc quyên góp từ các Đảng viên CS, để sửa căn nhà và con đường nói trên thì chúng tôi, chẳng rỗi hơi, để chấm thõ vào công việc của các người. Nhưng, nếu dùng tiền thuế của người dân chúng tôi, xin hỏi các bác: có “qui trình” nào, cho phép được mang tiền công, đi làm những việc tư như thế, hay không?
“Của người – phúc ta”, ông Thăng nhà các bác, khôn gớm.
Hai bà mẹ kia, được sửa nhà – sửa đường. Vậy hàng vạn, hàng chục vạn những bà mẹ khác, cùng cảnh ngộ, tính sao đây? Chồng con của họ, cũng đã hy sinh. Để mở đường, cho những người như các bác, lên cầm quyền. Liệu tất cả các bà mẹ ấy, có được hưởng, cái “ân huệ” ấy không?

   4- Các bác nói: “Nguyễn Tiến Dân xúc phạm tới Bí thư Thành uỷ TP. Hồ Chí Minh, ông Đinh La Thăng là “tài hèn – trí cùn” nhưng lại không đưa ra được bất cứ một bằng chứng nào, tất cả chỉ là lời nói suông”. Viết ra câu này, chứng tỏ các bác, không hề đọc kĩ bài “Hạ nhiệt cơn sốt Đinh La Thăng”. Không đọc kĩ, nhưng các bác, vẫn cứ phán bừa. Ấy là vì, hết thảy các bác, đều không được học hành, đến nơi – đến chốn. Ngoài Mác – Lê ra, chẳng còn biết đến cái quái gì nữa. “Ếch ngồi đáy giếng”, sao biết, Trời xanh ngoài kia, rộng đến chừng nào. Dân già tôi, muốn khai tâm, cho các bác:

   Trong bộ Binh pháp của mình, ở thiên Mưu công, Tôn tử viết 1 dòng:不知彼不知己,每战必殆. Bất tri bỉ, bất tri kỉ, mỗi chiến tất đãi. Tạm dịch: Không biết người, chẳng biết ta, đánh trận nào – thua trận ấy.
Muốn phản biện bài của lão Dân già: Trước tiên, cần nghiền ngẫm kĩ, về nó.
5- Cả bài viết, đố các bác, tìm thấy 1 chi tiết nào, sai sự thật. Thế mà, các bác dám chụp cho Dân già, cái mũ: “vu khống, bôi nhọ hòng hạ thấp uy tín giới lãnh đạo”. Phải chăng, nói lên sự thật, là vi phạm cái gọi là “Luật pháp” của Cộng sản? Nói thật nhé, bộ mặt của chế độ các bác, đã nhem nhuốc lắm rồi. Muốn bôi nhọ, cũng chẳng còn chỗ, để mà bôi.

   6- Các bác khẳng định, chắc như đinh đóng cột: “Nguyễn Tiến Dân là một Việt Tân chính cống. Y viết bài theo đơn đặt hàng từ Việt Tân và Đinh Ngọc Thu”. Thách các bác, đưa ra được dẫn chứng.
Vẫn biết, từ xưa đến nay, các bác tuy to xác, nhưng lại già yếu. Nên rất sợ, ông Việt Tân mới sinh. Sợ gì thì sợ, chứ sợ đến mức hoa cả mắt, nhìn đâu cũng thấy nó, thì bỏ mẹ rồi. Ai bóc mẽ chế độ CS, các bác vu vạ luôn, người đó, là Việt Tân. Ăn nói, quàng xiên – ngậm máu, phun người. Dân già này, lạ đếch gì, cái bản chất ma mọi của Tuyên giáo CS và tư cách Mõ của nó. Tiện đây, Dân già tôi, cũng mạo muội, xin thỉnh giáo các bác, chỉ 1 điều:

   Theo các bác, Việt Tân nó xấu xa và tệ hại vô cùng. Còn Đảng CS, cứ là ngời ngời trong sáng. Đảng CS, thì Nhân dân Việt nam, đã biết và Dân già này, cũng đã biết. Đảng CS, đã dựng lên 1 thể chế vô cùng tốt đẹp. Với đặc trưng, là gian dối và trộm cướp. Ví dụ, thì đầy. Nhìn đâu cũng thấy – sờ đâu cũng có. Lão chỉ xin, nêu ra 2 dẫn chứng:

   Thân mang chức, Phó Chủ tịch của cái nước CHXHCN Việt nam, mà bà Nguyễn Thị Doan, cũng không ngửi được chế độ của các bác. Bà ta, phải buột miệng, mà thốt lên rằng: “Người ta ăn của dân, không từ 1 cái gì”. Còn, ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội, dẫu cay đắng, cũng phải công khai, nói lên cái bản chất của Chính quyền CS: “Thủ tục hành chính của mình cay độc lắm, độc ác lắm. Quá nhiều thủ tục hành chính, gây phiền hà cho người dân. Nhiều thủ tục, để làm gì? Để có tiền thì mới xong, chứ sao nữa”. Công khai, chửi Chế độ CS, một cách thậm tệ như thế. Các bác, có cho rằng: Đây, là 2 tên Việt Tân cỡ gộc và, đã cho họ, vào Sổ đen, hay chưa?

   Dân già, sống trong lòng chế độ CS, sáu chục năm có dư. Bởi thế, ngấm lắm rồi – ngấu lắm rồi. Chính quyền CS, đã lừa đảo – lật lọng và ăn cướp trắng trợn của riêng lão, hàng chục tỷ VND. Muốn biết, lão có vu khống và bôi nhọ, cái Đảng của các bác hay không: Cứ hỏi ngài Nguyễn Đức Chung, nguyên Giám đốc Sở Công an Hà nội. Nay đương kim Chủ tịch UBND Thành phố Hà nội, khắc biết.

   Các bác, hãy trả lời: Việt Tân, nó đã bao giờ, trắng trợn lừa đảo và ăn cướp giữa ban ngày – ban mặt như thế không? Nó không lừa đảo – nó không ăn cướp, sao các bác, bảo nó xấu xa?
Khuyên các bác: Muốn chửi người khác, trước hết, hãy sờ tay lên gáy của mình.

   7- Các bác ca ngợi: Đinh La Thăng, quyết đoán. Bằng chứng, ông ta thường xuyên, “trảm tướng” tại trận tiền. Thoạt nghe, có vẻ, đây là lời khen. Nhưng nghĩ kĩ, đó lại là, câu chửi đểu, dành cho Đinh La Thăng. Các bác, chửi thâm lắm. Này nhé:

   Ở xứ Văn minh, người ta, phản đối dùng bạo lực. Đấu võ mồm, thì được. Chứ dùng vũ khí, để đấu đá nhau, là cấm tiệt. Ngay cả đấu tranh cho nền Dân chủ, người ta, cũng chỉ cổ vũ, cho phương pháp “bất bạo động”.
Xứ “thiên đường Cộng sản”, thì ngược lại. “Súng đẻ ra Chính quyền”. Luận điểm nổi tiếng đó của Mao Trạch Đông, luôn được những người CS, tôn thờ. “Chém giết”, là thói quen và nó đã ngấm vào máu của những người CS. Xưa, giết người, để đoạt quyền. Nay, đấu đá nhau, để giành ghế. Từ ông Đảng trưởng, cứ mở mồm ra, là “Nâng cao sức chiến đấu”. Các bác, hãy hỏi ông ta: “Thế đồng chí, muốn chiến đấu với ai?”

   Với Đế quốc Mỹ chăng? Chẳng phải. Vì các bác, đang quị lụy và nhờ vả nó bỏ mẹ. Sắp tới đây, sẽ phải đón rước linh đình, Tổng thống của nó và, cầu xin nó, cho nâng cấp, từ Đối tác Toàn diện lên thành Đối tác Chiến lược. Kẻo không, đến năm 2017, “chúng ta sẽ đi đứt”.

   Với bọn cướp nước Tàu cộng ư? Bố bảo, các bác cũng chẳng dám làm. Các bác, luôn ngoạc cái mồm ra, nói mà không hề biết ngương: Sẽ, dành phần “đầu rơi – máu chảy” ấy, cho đời con, đời cháu – đời chút chít chụt chịt. Nước mất – nhà tan, cũng chẳng hề hấn gì. Miễn sao, “giữ cho bằng đươc, môi trường hòa bình và ổn định”. Được ngày nào – hay ngày đó. Để các bác, ung dung tổ chức Đại hội Đảng và “kiện toàn” bộ máy lãnh đạo Nhà nước. Sau đó, ung dung chia chác Quyền và Lợi. Đúng là, miệng lưỡi của con thò lò. Lúc trơn lông – đỏ da, nói khác hẳn, với khi, trên răng – dưới d…ép.

   Ngày xưa, Chủ tịch Hồ Chí Minh của các bác, đã từng thống thiết kêu gọi: “Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ… Ta phải hy sinh đến giọt máu cuối cùng, để giữ gìn đất nước”. Đảng trưởng của các bác, không thể, không biết đến lời này. Trong cùng 1 vấn đề, ông ta và cái Đảng CS của các bác, đã dùng đến “tiêu chuẩn kép”, để diễn giải.
Nghĩ cũng phải thôi: Hồ Chí Minh, đã yên nghỉ. Những lời giáo huấn của ông, đâu còn có lí do gì, để mà tồn tại nữa.
Cuối cùng, chẳng có nhẽ, Nhân dân, mới là đối tượng chiến đấu thực sự của các bác?

   Đảng trưởng, thì như thế. Đảng viên, nào có khác gì. Từ Đinh La Thăng, cho tới Phạm Vũ Luận, ai cũng đòi, được phong làm Tư lệnh. Nhà nước không phong, Nhân dân chẳng phong, thì tự phong. Sợ đếch gì, cha con thằng nào. Những lĩnh vực, hết sức hiền hòa, như GTVT và Giáo dục, vẫn được coi, là “mặt trận”. Đã là “mặt trận”, thì chém – giết, phải coi là chuyện, hết sức bình thường. Không có địch, thì mang đồng đội của mình ra, mà “trảm”. Không có địch, thì mang các cháu học sinh và cha mẹ của chúng ra, mà hành – mà bóc lột. Cho tới khi, không còn cái khố rách nữa, mới thôi.

   Trên chiến trường: “quân thua – chém tướng”. Những cán bộ bất tài của CS, bị ông Thăng “trảm”, đã đành. Còn ông Thăng của các bác, sao không tự sờ gáy mình? Ông ta, được giao Tổng công ty Sông Đà và Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam, để Kinh doanh. Dưới sự lãnh đạo của con người, có “tài cao – chí nhớn” này: Nhà nước và Nhân dân, bị sử dụng sai mục đích và thất thoát có xấp xỉ 30 ngàn tỉ đồng. Riêng cái chuyện này, dẫu không có ai “trảm” mình, ông Thăng của các bác, cũng nên “tự xử”. Thế, mới phải đạo. Các bác tung hô, làm cái đếch gì.

   8- Các bác, dọa lão Dân già: “Khôn hồn thì biết đường mà hối cái, đổi đen thành trắng. Còn nếu không kết quả cũng không khác gì Nguyễn Hữu Vinh đâu”. Eo ơi, sợ quá.

   Dân già, đâu có phải trẻ con, để không biết rằng: “Ở đâu, ngôn ngữ của loài người, trở nên bất lực – Ở đó, loài chó sói, sẽ hú lên, để thế vào”. Khuyên các bác, đừng đấu khẩu, với lão. Nếu chỉ bị “hạ nhiệt” thôi, là còn may. Ngộ nhỡ, bị đối phương “hạ nhục”, thì thê thảm lắm. Không đấu khẩu được với lão, các bác còn có cái võ quái gì, ngoài chuyện, thượng cẳng chân – hạ cẳng tay?

   Hãy dũng cảm lên. Dân già đây, chấp các bác, được chọn cách chơi – được chọn sân chơi và cho các bác, được chọn nốt cả thời gian thi đấu. Trừ, trọng tài. Trọng tài, phải là Nhân dân.
Lão luôn chờ các bác, tại cái địa chỉ, mà ai cũng đã biết. Cả nhà lão:
                                  Đêm nay… bên nhau chờ giặc tới
                                  Đầu súng, trăng treo.
                                                                   (Chính Hữu – Đồng chí)

   Trong lúc chờ đợi, lão muốn các bác, vểnh tai lên, để nghe lại cái điều, mà lão đã chỉ cho các bác: Chế độ CS, trước sau, nó cũng phải đổ. Trước khi đổ, tất có triệu chứng. Những triệu chứng ấy, phải thể hiện đồng thời, trên cả 2 phương diện: 天殃Thiên ương và人灾Nhân tai. (Dưới ánh sáng của nền Văn minh Trung hoa cổ đại: Chủ nghĩa cộng sản ở Việt nam – Những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó – Bài 7: 发启  Phát khải). Những triệu chứng ấy, đang hiện ra lồ lộ. Ai cũng nhìn thấy. Còn các bác?

   Các bác đã nhìn ra Thiên ương, khi dòng sông Mê công, trở thành con suối nhỏ, hay chưa? Các bác đã nhìn ra Thiên ương, ở những cánh đồng, bị khô hạn đến mức nẻ toác, trên khắp miển Trung, hay chưa? Các bác đã nhìn ra Thiên ương, đúng vào lúc, Đảng CS, đang nhóm họp cái Đại hội lần thứ XII, hay chưa?
Đó, là điềm Trời.

   Các bác đã nhìn ra Nhân tai, ở những cuộc bãi công hàng loạt của Công nhân, khi họ bị đè nén – bị bóc lột, một cách hết sức dã man, hay chưa? Đã nhìn ra Nhân tai, từ những cuộc xuống đường của bà con Dân oan, khi họ  bị tước hết ruộng đất, hay chưa? Đã nhìn ra Nhân tai, ở những cuộc bao vây Trụ sở Chính quyền của bà con Ngư dân, khi họ bị triệt hết đường sống, hay chưa? Đã nhìn ra Nhân tai, khi Ngân khố cạn kiệt và phải đè ngửa dân lành ra, mà tăng đủ các loại thuế và phí, một cách vô tội vạ, hay chưa? Đặc biệt, đã nhìn ra Nhân tai, khi Việt nam vỡ nợ, hay chưa?

   Tiếng than của dân chúng, đã động đến Cửu trùng rồi đó. Liệu mà biết cách khu xử.

   9- Đối với các bác: Đinh La Thăng, là nhân vật cực kì tài giỏi – thông minh sáng suốt – đạo đức sáng ngời. Qua cách ca ngợi ông Thăng, có phần thái quá của các bác, lão trộm nghĩ: Những cán bộ CS còn lại, kể cả Đảng trưởng, chắc chỉ xứng đáng, đứng dưới rốn của ông ta. Khi lão phác họa chân dung của ông Thăng, các bác, nhảy dựng lên. Khoan hẵng nhảy, lão công bằng lắm. Chẳng có chuyện, “nhất bên trọng – nhất bên khinh” đâu. Rỗi rãi, lão sẽ tả thực từng ông còn lại, cho bà con ngắm nhìn. Không biết, khi lão tạc tượng của Nguyễn Đức Chung – đúc chuông, rồi treo lên cổ Hoàng Trung Hải, các bác sẽ phản ứng ra sao nhỉ? Chuẩn bị tinh thần trước đi, là vừa.

   Cuối cùng, xin chuyển lại cho các bác, cái câu, mà chính các bác, đã đe dọa lão: “Khôn hồn thì biết đường mà hối cái đổi đen thành trắng. Còn nếu không kết quả cũng không khác gì Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết đâu”.
Chào các bác

Nguyễn Tiến Dân.
Tạm trú tại: 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội.
Điện thoại : 0168-50-56-430.
____
Ghi chú:
Bài lên khuôn, một người quen, gọi điện đến:
– Này cái lão Dân già, một Việt Tân chính hiệu “con nai vàng”. Ông có biết, Việt Tân nó như thế nào không?
– Tuyệt đối không.
– Sao ông dám viết: “Việt tân, nó đã bao giờ, trắng trợn lừa đảo và ăn cướp giữa ban ngày – ban mặt như thế không? Nó không lừa đảo – nó không ăn cướp, sao các bác, bảo nó xấu xa?”
– Đó là vì, tôi căn cứ vào trải nghiệm của đời mình. Việt Cộng nói, Tư bản xấu xa. Nhưng, dân đen chúng tôi thấy, họ toàn gửi con sang đấy học. Họ nói, Trung cộng tốt. Nhưng, dân đen chúng tôi thấy, Trung cộng dã man và tàn ác lắm. Chúng, chuyên lấn lướt dân mình. Vậy, nếu Việt cộng sợ Việt Tân, chắc Việt Tân chẳng xấu.
Bác ấy, cười phá lên:
– Đúng là, tư duy của 1 ông giáo viên Toán. Ông đang dùng phép, “quy nạp không hoàn toàn”, một cách, hết sức thô thiển. Tôi hỏi ông: “Mõ làng, ca ngợi ông Thăng. Dư luận viên, ca ngợi ông Thăng. Báo chí, ca ngợi ông Thăng. Kết luận, ông Thăng cực tài”. Ông có ngửi được, cái mệnh đề ấy không?
-…
– Ông khuyên Mõ làng và Mõ Trung ương: “Biết, thì thưa thốt – Không biết, dựa cột mà nghe”. Hãy vận câu ấy, vào chính mình. Tìm hiểu kĩ về Việt Tân, trước khi, bình về nó và trước khi, có ý định, muốn gia nhập nó. Chớ hồ đồ.
Nói rồi, bác cúp máy đến xoẹt. Để lại mình. “ngẩn ngơ như chúa Tàu nghe kèn”. Cả nhà ơi, ai biết gì về Việt Tân, dạy cho mình biết với. Mình ham học. Chứ không như, bác Cả Trọng đâu.

Mời xem lại: Đảng quy và Đảng chế của Đảng Việt Tân

THƯ YÊU CẦU CHÁNH ÁN TÒA ÁN HÀ NỘI CHẤM DỨT NGĂN CẢN NGƯỜI DÂN ĐẾN DỰ PHIÊN TÒA VÀ TIẾP CÔNG DÂN

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
                                                                                                    
                                                                                        Hà Nội, ngày 28 tháng 03 năm 2016

THƯ YÊU CẦU
(v/v Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội chấm dứt ngăn cản người dân dự các phiên tòa công khai và đề nghị Chánh án tiếp công dân)

    Kính gửi: Chánh án Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội
Đồng kính gửi: Ủy ban tư pháp Quốc Hội (để theo dõi giám sát)
Chúng tôi – những người ký tên dưới đây xin gửi tới Ông Chánh án lời chào trân trọng và trình bày như sau:

   Trong những năm gần đây, nhiều phiên tòa xét xử công khai tại Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội (“TAND HN”) nhưng nhiều người dân không thể vào tham dự phiên tòa. Tình trạng này đã được Báo Tuổi trẻ Online đăng bài Tòa xử công khai nhưng....kín ngày 17/01/2013. Nhiều luật sư đã phản ánh với Tòa án về việc này. Mới đây ngày 21/3/2016, luật sư Trần Vũ Hải và một số luật sư khác đã đề nghị gặp ông Chánh án để phản ánh sự việc, bà Nga – Chánh văn phòng TAND HN đã tiếp luật sư Hải, đã ghi nhận đề nghị của luật sư Hải, báo cáo Chánh án để thu xếp thời gian tiếp luật sư Hải và các luật sư khác. Sau đó, chúng tôi đã liên lạc nhiều lần qua điện thoại 04. 38243016 (trên danh bạ trang web của Tòa án nhân dân Tối cao) và số 04 3825 5910 (theo hướng dẫn của google) nhưng các số này đều không hoạt động hoặc không ai nghe máy. Đến nay, chúng tôi cũng chưa nhận được hồi âm bằng văn bản cũng như qua điện thoại (bà Nga có ghi lại số điện thoại di động của luật sư Hải). Chúng tôi rất ngạc nhiên về cách làm việc của TAND HN.

   Mặc dù vậy, chúng tôi căn cứ vào Luật Tiếp công dân và Hiến pháp 2013, tiếp tục yêu cầu ông Chánh án phải tiếp chúng tôi để làm rõ việc TAND HN có vi phạm Hiến pháp, Luật Tổ chức Tòa án nhân dân và các Luật tố tụng hiện hành, khi ngăn cản người dân tham dự những phiên tòa tại TAND HN.

   Theo giải thích của những bảo vệ TAND HN, lãnh đạo TAND HN chỉ cho phép những người dân có giấy mời, giấy triệu tập mới được tham dự phiên tòa. Trong khi Hiến pháp và các luật đều khẳng định Tòa án xét xử công khai, mọi người đều có quyền tham dự phiên tòa, trừ một số rất ít ngoại lệ.

   Khoản 3 Điều 103 Hiến pháp 2013 và Điều 11 Khoản 2 Luật Tổ chức Tòa án nhân dân 2014 quy định: “Tòa án nhân dân xét xử công khai. Trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong, mỹ tục của dân tộc, bảo vệ người chưa thành niên hoặc giữ bí mật đời tư theo yêu cầu chính đáng của đương sự, Tòa án nhân dân có thể xét xử kín”

    Điều 18 Bộ luật Tố tụng Hình sự, Điều 15 Bộ luật Tố tụng dân sự, Điều 17 Luật Tố tụng Hành Chính (đang có hiệu lực) đều quy định Việc xét xử của Toà án được tiến hành công khai, mọi người đều có quyền tham dự, trừ trường hợp do các Bộ luật này quy định.

   Như vậy, việc TAND HN ngăn chặn người dân (không có giấy mời hoặc giấy triệu tập của Tòa) vào tham dự các phiên tòa là trái Hiến pháp và các quy định pháp luật trên.

   Thực tế chúng tôi nhận thấy ở các địa phương khác, người dân không có giấy mời, giấy triệu tập của Tòa vẫn được tham dự phiên tòa, không bị ngăn cản như TAND HN.
Chúng tôi lưu ý, việc xét xử công khai theo đúng quy định của Hiến pháp và các Luật trên rất quan trọng, là một hình thức phổ biến pháp luật đến người dân để họ nhận thức, hiểu biết thêm về pháp luật, tránh những hành vi phạm tội hoặc những vi phạm không đáng có. Nhu cầu người dân vì nhiều lý do khác nhau muốn chứng kiến hoạt động xét xử của Tòa án là có thật, dù họ không có giấy mời hay giấy triệu tập của Tòa án. Ngoài ra, những sinh viên luật, cử nhân luật trẻ cần được tham dự các phiên tòa để có thêm tư liệu, thực tế phục vụ quá trình học tập, nâng cao chuyên môn nghề nghiệp.
Khoản 1 Điều 2 Luật Tổ chức Tòa án 2014 quy định “Bằng hoạt động của mình, Tòa án góp phần giáo dục công dân trung thành với Tổ quốc, nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật, tôn trọng những quy tắc của cuộc sống xã hội, ý thức đấu tranh phòng, chống tội phạm, các vi phạm pháp luật khác”

   Như vậy, chính quy định trên của Luật Tổ chức Tòa án khuyến khích người dân tham dự các phiên tòa xét xử công khai.

  Vì vậy, chúng tôi yêu cầu TAND HN chấm dứt ngay ngăn cản người dân dự các phiên tòa công khai

   Chúng tôi được nghe nói rằng cách đây khoảng 10 năm có một sự cố về an ninh tại TAND HN, do đó TAND HN muốn kiểm soát chặt chẽ việc ra vào của những người tham dự phiên tòa, để đảm bảo an ninh cho Tòa án và nhân viên của Tòa án. Tuy nhiên, mọi biện pháp đảm bảo an ninh phải đúng Hiến pháp và luật, không thể tùy tiện ngăn cản người dân thực hiện quyền của mình theo Hiến pháp và luật, xâm phạm đến nguyên tắc xét xử công khai.

   Chúng tôi đề xuất như sau (riêng đối với TAND HN, nếu cần biện pháp đảm bảo an ninh):

1. Mọi người ra vào Tòa án đều phải xuất trình giấy tờ tùy thân và được phát thẻ đánh số để ra vào Tòa.

2. Có máy quét an ninh để phục vụ kiểm tra những người ra vào Tòa án.

3. Tòa án có thể thông báo do sức chứa có hạn nên chỉ có khoảng 500 người (ngoài cán bộ nhân viên của Tòa án) được vào khu vực Tòa án, nên khi có quá 400 người trong Tòa, Tòa sẽ hạn chế người vào trong và ưu tiên người có giấy mời, giấy triệu tập vào Tòa án.

4. Trong trường hợp có vụ án được đông đảo người dân quan tâm, muốn tham dự, Tòa án nên tạo điều kiện bằng những cách như: (i) có truyền hình trực tiếp và thu xếp họ ngồi tại các phòng khác; (ii) bắc loa để mọi người có thể theo dõi phiên tòa từ sân của Tòa hoặc đứng ngoài Tòa án (như trước đây đã từng làm).
Ngoài ra chúng tôi góp ý thêm:

5. TAND HN cần vận hành trang web của mình, không để sơ sài như hiện nay, cung cấp thông tin về xét xử đầy đủ cho mọi người, trong đó có chúng tôi – các luật sư. Qua tìm hiểu trang web các Tòa án địa phương, trang web của TAND HN có ít nội dung nhất.

6. Trong sân của TAND HN có nhiều xe ô tô của cán bộ nhân viên Tòa án, chiếm không gian của Tòa án, là nơi công cộng của giới luật (trong đó có các luật sư) và dân chúng lui tới, ảnh hưởng đến mỹ quan của Tòa án, nơi lẽ ra phải trang nghiêm và thoáng. Việc nhân dân đi vào Tòa án nhân dân “của mình” phải qua ngách cổng phụ là điều không nên, phản cảm. Để tôn trọng người dân, họ phải được đi vào Tòa bằng lối cổng chính.

   Căn cứ Khoản 1 Điều 17 và các Khoản 2, 3, 4 Điều 18 Luật Tiếp công dân, chúng tôi đề nghị Ông Chánh án TAND HN bố trí sớm nhất một buổi tiếp công dân – là những luật sư ký tên dưới đây, để nghe phản ánh và giải quyết những nội dung chúng tôi yêu cầu, đề xuất hoặc góp ý đã nêu trên, và sẽ được tiếp tục nêu trong buổi tiếp công dân này.

(Địa chỉ liên hệ của các luật sư ký tên: Luật sư Trần Vũ Hải – 28 phố Nam Đồng – quận Đống Đa – thành phố Hà Nội; số điện thoại: 0903.41...)
                                                                                                      Trân trọng.

                                                                                                          Ký tên

PHẢN HỒI VỀ VIỆC BÁO DOANH NGHIỆP VIỆT NAM VÀ MỘT SỐ BÁO QUỐC DOANH HÙA THEO MANG TÍNH BẦY ĐÀN THÔNG TIN MỘT CHIỀU KHÔNG ĐÚNG SỰ THẬT, KHÔNG CÓ CĂN CỨ PHÁP LÝ VU CÁO, BÔI NHỌ NGƯỜI TỐ CÁO

VỤ HIỆU TRƯỞNG TIỂU HỌC ĐẶNG CƯƠNG, AN DƯƠNG, HẢI PHÒNG TÁT NGƯỜI TỐ CÁO GÂY XÔN XAO DƯ LUẬN CỘNG ĐỒNG MANG VÀ SAU ĐÓ MỘT SỐ BÁO QUỐC DOANH ĐĂNG TIN VỀ NGƯỜI TỐ CÁO. PHẢN HỒI CỦA BÀ BÙI THỊ QUÝ VỀ VIỆC BÁO CHÍ QUỐC DOANH ĐĂNG THÔNG TIN MỘT CHIỀU. BÀ QUÝ KÈM THEO ĐƠN GỬI BỘ THÔNG TIN TRUYỀN THÔNG VÀ SỞ THÔNG TIN TRUYỀN THÔNG HẢI PHÒNG LÀM RÕ TRÁCH NHIỆM CỦA CÁC BÀI BÁO NÀY.

Tôi là Bùi Thị Quý – thủ quỹ trường tiểu học Đặng Cương – xã Đặng Cương – huyện An Dương – thành phố Hải Phòng.
Số điện thoại: 0906.117.651

Sau khi đọc bài báo Doanh nghiệp Việt Nam đưa tin ngày 17/3/2016 “Vụ tố hiệu trưởng trường tiểu học Đặng Cương uẩn khúc cần được làm rõ”, tôi thấy rất bức xúc trước việc làm của những người viết báo, làm báo không rõ từ đâu tới, trong khi đó tôi là người gửi đơn lên thông tin đại chúng, là người gửi đến các tòa soạn báo. Nhưng những phóng viên trong tòa soạn báo Doanh nghiệp Việt Nam không ghi rõ bút danh đã đăng, những tên không đúng sự thật, chứng cứ hoàn toàn vu khống, lấy thông tin một chiều từ người bị tố cáo để viết bài. Tôi thiết nghĩ không hiểu các phóng viên viết bài báo này vì động cơ gì, tôi rất mong đã là nhà báo hưởng lương là thuế của nhân dân thì phải viết đúng và công tâm, trong bài viết cụ thể tôi thấy như sau:
-         Do bị tố cáo bà Thủy hiệu trưởng đã cung cấp với báo chí là tôi có thâm hụt quỹ 20.000.000đ (Hai mươi triệu đồng), đây là một việc hoàn toàn vu khống bởi lẽ trên sổ sách kế toán và báo cáo tài chính hàng tháng, hàng quý không bao giờ có việc thâm hụt quỹ. Nếu vậy sẽ không báo cáo quyết toán được, để việc này được rõ, một lần nữa tôi đề nghị thanh tra tài chính, kiểm toán mở sổ sách để kiểm tra lại.
-         Như bài báo bà Thủy cung cấp tôi đã bỏ làm một tháng và ẵm trọn số tiền ăn tháng 1/2015 của học sinh là 72.000.000đ (Bảy mươi hai triệu đồng) đi, tôi rất bức xúc trước sự vu khống của bà Thủy, thực tế tiền ăn tháng 1/2015 tôi có thu đầu tháng bà Thủy có vay của bếp ăn 10.000.000đ (Mười triệu đồng) để đi quan hệ với Sở GD&ĐT Hải Phòng, cho 3 đồng chí đi thi giáo viên giỏi của thành phố Hải Phòng gồm: đồng chí Ngoan, đồng chí Huyền và đồng chí Bình.
Thực tế tiền ăn không phải là 72.000.000đ(Bảy mươi hai triệu), không có số liệu nào chứng minh số tiền ăn này, tôi thu đến đâu nộp hết kho bạc đến đấy, nếu cần thiết yêu cầu kế toán mở sổ sách đã báo cáo ở kho bạc. Một lần nữa tôi yêu cầu thanh tra lại cả bếp ăn vì đây toàn là số liệu vu khống.
Việc tôi bỏ làm một tháng là không có căn cứ, con trai tôi bị tai nạn trong thành phố Hồ Chí Minh lúc đó là chiều tối ngày 4/2/2015 tôi có gọi điện thoại xin phép và đi vào đó ngay. Vào đến đó tôi tiếp tục gọi điện thoại và đề nghị sắp xếp giúp tôi cả hai đồng chí trong Ban giám hiệu nhà trường đã biết rõ việc này. Cùng thời gian đó sau một tuần tôi có trở về vì lúc đó là tết nguyên đán, và tiếp tục như mọi người tôi nghỉ tết nguyên đán, trong buổi nhận quà tết tôi có đến trường, nghỉ tết xong tôi tiếp tục đi làm. Như vậy thông tin tôi bỏ làm là không đúng sự thật, thông tin này là hoàn toàn không có cơ sở.
Là một đảng viên lại công tác trong trường hơn 20 năm tôi thấy bà Thủy mới nhận chức hiệu trưởng nhưng có nhiều năm sai phạm, tôi đã viết thư tay gửi bà Thủy nhằm để rút kinh nghiệm và tránh những sai phạm tiếp theo. Vì từ khi làm hiệu trưởng bà Thủy thường xuyên họp bất thường với giáo viên chủ nhiệm (GVCN) trong các giờ ra chơi, không cần họp với kế toán, thủ quỹ về việc thu chi nên tôi không có cơ hội góp ý. Trong thư tay tôi có viết và đề nghị với bà Thủy những vấn đề chưa rõ ràng minh bạch chứ không có một lời lẽ nào đe dọa và khống chế (thực tế tôi vẫn còn lưu lại bức thư đó làm bằng chứng). Nhưng bà Thủy không nhận thức được mà vẫn cố tình làm sai và còn thách thức đe dọa tôi nhiều lần, xúc phạm tôi những lời nói và hành động thiếu văn hóa phi đạo đức, phi giáo dục không thể chấp nhận được. Trước cuộc họp hội đồng bà Thủy còn đe dọa tôi “Chấp cả bão số 12”,  những việc làm sai trái của bà Thủy tôi có làm đơn gửi nhà trường, nhà trường đã tiến hành họp để giải quyết nhưng bà Thủy cố tình không nhận ra sai phạm, và thách thức với tôi và toàn thể cán bộ giáo viên trong trường là muốn gửi đơn đi đâu thì gửi.
Tôi đã gửi đơn theo đúng trình tự từ xã, đến huyện và thành phố Hải Phòng, thời gian gửi đơn của tôi từ tháng 8/2014 đến nay đã quá lâu, trong thời gian đó bà Thủy nói là: “tôi đã lo lót hết rồi, chẳng ai giải quyết đơn của bà đâu, tốt hơn hết là bà nên rút đơn, bà cần gì thì bà cứ nói”. Vô cùng bức xúc trước những hành động và lời nói đó tôi đã hai lần gửi đơn đến công an thành phố Hải Phòng PA83, hai lần gửi đơn đến UBND huyện An dương, Ban Nội chính thành ủy Hải Phòng, các cấp đã ra quyết định giải quyết nhưng cố tình kéo dài cho đến nay vẫn chưa có kết luận. Vì quá bức xúc tôi đã gọi điện cho lãnh đạo UBND huyện An Dương thì chỉ nhận được câu trả lời để xoa dịu tôi, và né tránh giải quyết, gọi nhiều quá thì hiện nay lãnh đạo đã chặn cuộc gọi của tôi, không trả lời. Còn Ban nội chính thành ủy Hải Phòng là cơ quan phòng chống tham nhũng của đảng thì họ trả lời thẳng tôi là không giải quyết được, đề nghị tôi làm đơn gửi ông Thành Chủ tịch kiêm Bí thư thành ủy Hải Phòng giải quyết.
Mâu thuẫn đi đến đỉnh điểm khi ngày 30/1/2016 tôi đang ngồi chờ trong phòng trực bà Thủy có bước vào nói với tôi những lời nói thiếu văn hóa không đúng với đạo đức nhà giáo cùng với những hành động không thể chấp nhận được như chỉ tay vào mặt tôi. Bản thân bị xúc phạm tôi hất tay bà Thủy ra bà Thủy đã tát vào mặt tôi trước, không thể kìm nén được do phản ứng tự vệ tôi đã tát lại bà Thủy và xảy ra xô sát đánh nhau, lúc đó có 3 giáo viên tại đó chứng kiến trong phòng trực, còn phụ huynh ở bên ngoài sân nên không biết. Sau đó tôi là người trực tiếp gọi điện thoại cho công an xã, trưởng phòng giáo dục và phó chủ tịch UBND huyện An dương về giải quyết, nhưng sự việc từ đó đến nay không thấy một cơ quan nào kết luận về vụ việc đánh nhau, trong khi tôi là người bị đánh và là người gọi tất cả các cơ quan đến giải quyết. Trong số những người ngồi làm chứng tại phòng trực của trường có một cô giáo là đảng viên, tôi không hiểu vì lý do gì mà không dám nói thẳng nói thật, không dám đấu tranh với hành động sai trái phi đạo đức phi giáo dục của một người lãnh đạo trong ngành giáo dục.
Cùng bức xúc và chia sẻ với tôi ngày 18/3/2016, một phóng viên của báo Pháp luật đời sống đã không chịu nổi trước những thông tin không có căn cứ này, đã trực tiếp đến gặp gần 20 phụ huynh của trường tiểu học Đặng Cương và trao đổi với tôi như sau:
Em đến gặp 3 phụ huynh tại thôn Tự Lập – xã Đặng Cương họ đều bức xúc và có nói các cơ quan nhanh chóng vào cuộc  giải quyết, để thế này con em họ thiệt lắm. Sau đó em có gặp chị Phương ở thôn Tự Lập có con học lớp 4C chị ấy gặp được nhà báo nói: “hiệu trưởng không thiếu một lời lẽ nào, chị ấy nói về tư cách của hiệu trưởng không thể chấp nhận được, ăn nói thiếu văn hóa, không có đạo đức, coi thường mọi người, ăn mặc nhố nhăng, không thể ăn mặc như vậy đến trường được, tiền thu quá nhiều cứ vẽ ra lấy tiền của phụ huynh đi ngoại giao là không được, đề nghị phải giải quyết ngay việc này”. Phóng viên lại tiếp tục đi đến cổng trường trước giờ ra về, khi được biết là phóng viên phụ huynh họ đổ xô tới, thậm chí bà Hoàng Thị Từ ở thôn Chiến Thắng do bức xúc quá còn xin lỗi phóng viên “chửi hiệu trưởng là con nọ, con kia thu tiền của phụ huynh quá nhiều, mua mành rèm, mua ti vi để làm gì, để ôm nhau, hôn nhau à”. Phụ huynh này còn bức xúc trước vụ việc hiệu trưởng đánh bà Quý “nếu là tôi, tôi sẽ cho con này một bài học và đánh tan mặt nó ra, nó không đủ tư cách để làm hiệu trưởng”. Bà Nguyễn Thị Xuân năm nay đã ngoài 60 tuổi ở thôn Chiến Thắng nói: ”tôi cũng là giáo viên đã nghỉ hưu có 2 cháu nội ngoại, 1 đứa học lớp 4B, 1 đứa học lớp 2B, tháng 2 nghỉ tết và nghỉ nhiều nhưng tiền học vẫn phải nộp đủ 420.000đ/1 tháng, như vậy là quá cao, tôi cũng là giáo viên khi nó lên hiệu trưởng nó thu quá nhiều, từ tháng này không cho cháu học thứ 6 nữa nó cứ vẽ ra để nó thu tiền chiều thứ 6 mỗi đứa 120.000đ/1 tháng, phải giải quyết việc này không thể để được. Còn nói về phẩm chất đạo đức nhà giáo của con người này là không được, ở chợ người dân người ta cũng không như nó”.
Tiếp đó còn rất nhiều phụ huynh khác phóng viên đã kịp ghi âm lại, không kịp chép vì quá bức xúc nên họ đã trút hết lên đầu nhà báo. Phóng viên lại tiếp tục đi đến địa điểm khác ngoài cổng trường gặp bác Long là ông của 2 cháu học lớp 4 và lớp 3 đang làm dưới ruộng đào chân đi ủng, tay đeo găng vừa làm vừa nói với phóng viên “tôi quá bức xúc vì nông dân thì quá vất vả, thu nhập thấp thế mà cứ đều như vắt chanh mỗi tháng thu của 1 học sinh 450.000đ tiền học trong khi thu không có phiếu thu, các khoản thu thì không rõ ràng, mập mờ. Hỏi GVCN thì bảo do chỉ đạo của hiệu trưởng, còn hiệu trưởng thì chúng tôi thấy không đủ tư cách đạo đức gì mà sao hàng bao nhiêu báo chí như vậy mà không giải quyết”. Cùng lúc đó anh Lộc đang làm ở ruộng đào gần đó có con học lớp 3D cũng nhảy lên trên bờ cùng chung nỗi bức xúc với ông Long và nói “thu tiền học quá cao, cứ vẽ ra thu thứ 6, tiền thu không rõ ràng, không công khai với phụ huynh, nhất là tiền đồng phục và sách giáo khoa, thu tạm ứng trước và không thanh toán lên đến cả  triệu đồng”... rất nhiều căng thẳng bức xúc, lúc đó phóng viên chỉ kịp ghi âm lại, không kịp chép. Gần lúc ra về phóng viên có hỏi các bác một câu như thế này: Sự việc đang được các cơ quan làm rõ, nhưng nếu làm xong mà cô Thủy không được làm hiệu trưởng nữa thì ý kiến các bác thế nào trong việc này. Các bác phụ huynh đều đồng thanh nói: “tốt quá chúng tôi muốn đuổi cô này ra khỏi trường từ lâu lắm rồi nhưng mãi chưa được, nếu sớm được ngày nào phụ huynh chúng tôi được nhờ ngày ấy, thôi các chú cố lên làm thế nào càng nhanh càng tốt nhưng nhớ phải làm để đuổi nó ra khỏi trường nhé”.
Qua minh chứng thực tế của bản thân tôi là nguyên đơn đã công khai minh bạch toàn bộ sai phạm của hiệu trưởng, cộng với sự bất đồng về quan điểm không minh bạch giữa hiệu trưởng với phụ huynh học sinh trong trường là những minh chứng không thể chối cãi hay phủ nhận được sai phạm về tài chính của bà Thủy. Bản thân tôi, tôi khẳng định không dây dưa, nợ nần bất cứ một đồng nào về tiền ăn hay bất cứ khoản tài chính nào của nhà trường, như báo Doanh nghiệp Việt Nam đã đưa tin một chiều không có phản biện của tôi, và việc này báo Doanh nghiệp Việt Nam phải hoàn toàn chịu tính pháp lý trước pháp luật về tội vu khống tôi.
                                                                  
                                                          Hải phòng, ngày 25 tháng 3 năm 2016
                                                                                                        Bùi Thị Qúy

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

ĐƠN ĐỀ NGHỊ
“V/v nhà báo đăng sai sự thật khi tìm hiểu thông tin một chiều”

                   Kính gửi:    - Bộ Thông tin truyền thông
                                      - Sở thông tin truyền thông Hải Phòng

Tên tôi là: Bùi Thị Quý nhân viên trường tiểu học Đặng Cương – xã Đặng Cương – huyện An Dương – thành phố Hải Phòng làm đơn đề nghị với Bộ thông tin truyền thông và Sở thông tin truyền thông giải quyết một việc như sau:

Thời gian gần đây tôi đã gửi đơn đến các cơ quan báo chí đưa lên công chúng về việc bà Lê Thị Thu Thủy hiệu trưởng trường tiểu học Đặng Cương có dấu hiệu tham ô công quỹ, vi phạm đạo đức nghề nghiệp và đánh nhân viên trong giờ làm việc.

Sau khi đọc bài báo Doanh nghiệp VN ngày 17/3/2016 không hiểu vì lý do gì, động cơ nào mà tôi thấy nhà báo viết hoàn toàn sai sự thật, và có những chứng cứ vu khống tôi. Cụ thể tôi không thâm hụt tiền quỹ 20.000.000đ (Hai mươi triệu đồng) của nhà trường.

Trong lá thư tay tôi góp ý những sai phạm của bà Thủy với những chi tiết rất chính xác, không có một từ ngữ nào đe dọa (hiện tại tôi vẫn còn giữ lá thư đó). Nhưng bài báo đã viết tôi ẵm trọn 72.000.000đ (Bảy mươi hai triệu đồng) tiền ăn bỏ đi một tháng, đây là số liệu hoàn toàn vu khống, tôi khẳng định không có việc này. Không biết vì động cơ gì mà nhà báo đã làm việc này, tôi đề nghị các cơ quan chức năng làm rõ sự việc, cụ thể thanh tra lại bếp ăn bán trú.

Việc hiệu trưởng đánh tôi trong giờ làm việc là hoàn toàn công khai trước sự chứng kiến của giáo viên trong trường, do bị tôi tố cáo những việc làm sai trái của mình nên đã nhiều lần bà Thủy gây mâu thuẫn với tôi. Đỉnh đim là ngày 30/1/2016 bà đã cố tình xúc phạm và có những lời nói thiếu văn hóa, sau đó là tiến sát đến tôi và đã tát tôi. Sau đó tôi có gọi chính quyền, công an xã, trưởng phòng giáo dục, phó chủ tịch UBND huyện An Dương về giải quyết.

Việc phụ huynh làm chứng là do bà Thủy đề nghị các phụ huynh vào, thực tế phụ huynh ở ngoài sân trường không biết gì, việc bà Thủy đánh tôi trong phòng trực và tôi có đánh lại theo bản năng tự vệ thì lúc đó có đồng chí Quang nhân viên y tế chạy vào can ngăn.

Như vậy những phản ánh trên của báo Doanh nghiệp VN là không chính xác khi nhà báo mới chỉ nghe thông tin một chiều từ phía bà Thủy, những thông tin đó mang tính chất vu khống, không có cơ sở. Như vậy báo Doanh nghiệp VN phải chịu trách nhiệm trước những thông tin không có thực của mình.

Cũng như báo Doanh nghiệp VN, báo VTC cũng ra ngày 18/3/2016, tôi chưa hề cung cấp bất cứ thông tin nào cho báo, tôi chưa gặp người yêu cầu để lấy thông tin nhưng nhà báo Minh Khang không hiểu vì động cơ gì đã đăng hoàn toàn sai sự thật, vu khống tôi.

Ngày 23/3/2016 báo Gia đình net cũng đăng bài khi chỉ lấy thông tin một chiều, ngay bản thân tôi cũng không gửi đơn tới báo này, tôi chưa được gặp và cung cấp thông tin nhưng bài báo vẫn đăng những thông tin không chính xác.

Với phản ánh không trung thực của 3 số báo trên, tôi đề nghị Sở thông tin truyền thông Hải Phòng xem xét giải quyết với những nhà báo khi viết bài phải công khai dân chủ, làm đúng với lương tâm người cầm bút. Và phải chịu trách nhiệm trước những thông tin sai sự thật đã đưa lên công chúng theo đúng luật báo chí, để đúng với trách nhiệm của người làm báo là sống bằng tiền thuế của nhân dân.

                                                                                                                                                                                                                                                          Ngày 25 tháng 3 năm 2016
                                                                                                       Người viết đơn                                                                                                                                          Bùi Thị Qúy