13 January 2020

Đồng Tâm những ngày buồn nhất lịch sử!



18 phút •
Tôi thấy có bài viết này, được nhiều cư dân fb chia sẻ, nhưng không có tên tác giả, chỉ thấy cuối bài ghi từ nguồn #Hienphap .
Theo nội dung bài viết, ta có thể đoán bài viết của một người dân ở Đồng Tâm,viết vế biến cố đau thương xảy ra trên quê hương của mình.
Theo tác giả bài viết, thì cuộc tấn công vào Đồng Tâm không phải bắt đầu lúc 4 giờ sáng như nhiều nguồn tin đã biết, mà nó sớm hơn rất nhiều, từ lúc nửa đêm...
_____

ĐỒNG TÂM NHỮNG NGÀY BUỒN NHẤT LỊCH SỬ!

Rằm tháng Chạp là lúc mà người người nhà nhà lo toan chuẩn bị cho năm mới. Đón một thập kỷ mới với niềm vui mừng và rộn dã. Thế nhưng xã Đồng Tâm chúng tôi lại là một nơi buồn nhất trên quê hương Việt nam.

2h30 sáng .: tiếng kẻng, tiếng mâm, tiếng phẫn xoong đập vào nhau vang khắp Mọi con ngõ nhỏ . Nghe sao mà chát chúa. Mọi người nghe lạ lắm phải không, thời buổi 4.0 rồi mà còn gõ kẻng gõ mâm lạ thật. Thời này thì chỉ cần 1 cú điện thoại là song phải không. Thế nhưng các bạn ạ sóng điện thoại và Internet đã bị vô hiệu hoá bởi quân đội.

2h 45: Tiếng pháo nổ rộn vang đang nằm trong nhà cứ ngờ như mình đang được nghe bắn pháo hoa đêm giao thừa ở hồ gươm vậy. Tự hỏi lòng nhà ai có gì vui mà lại đốt pháo vào giờ này, mở cửa chạy ra sân ngó thì không thấy pháo bay lên trên cao như thường lệ

Mà chỉ có nghe thấy tiếng nổ như nhà ai đốt pháo thửa . Rồi lại nghe tiếng la hét kêu cứu của ai đó chạy khắp xóm" LÀNG NƯỚC ƠI CHÚNG NÓ ĐÁNH RỒI,

Hoảng hốt cả xóm chạy ra khỏi nhà thì mới hay nhà ông Kình đang bị quân đội và cảnh sát tấn công. Cả xóm định chạy ra xem sao thì.. vừa ra khỏi ngõ gặp mấy chục anh cscđ xứng sẵn đó rồi . Các a ấy nhìn thấy dân là lăm le cầm dùi cui tay còn lại là khiên đỡ. Các anh rất chỉnh tề xếp thành hàng ngang chắn ngang đường. Và hô lớn qua loa phóng thanh “TẤT CẢ VÀO NHÀ NGAY”. Chưa hiểu chuyện gì sảy ra thì các anh đã tặng ngay cho một nổ vào ngõ chỗ đông người. Làm tất cả chạy toán loạn. Một anh đứng đó vô tình bị nổ vào chân do đông người a không né kịp kết quả là về nhà luôn vì chân bị tê liệt. Thấy vậy bà con tiếp tục đi chuyển xuống nơi mà gần với nhà ông Kình . Nghĩ là đi trong làng nhiều ngõ ngách sẽ ra đó và tiếp cận được nhưng không ngờ lại gặp một đội cscđ khác đã phục sẵn . Thế là bà con lại ăn pháo nổ lần này còn có cả bom khói và mìn cay.

3h30: sau một thời gian bà con tranh luận làm thế nào để tới được chỗ ông kình thì tất cả quyết định tấn công lại bằng đá ném . Bác con cùng lúc tấn công nhưng kết quả thì không như gđ muốn. Cscđ luôn giữ khoảng cách an toàn và còn được trang bị tận răng như
Áo chống đạn khiên chịu lực , áo chống đâm chém, và dùi cui điện , súng .....vv. Bà còn chỉ còn biết chôn trân hay chạy lăng săng trong ngõ xóm. Trong khi bất lực không làm sao tiếp cận nhà ông được thì có một phụ nữ vừa khóc to vừa nói. Các ông các bác ơi các anh chị em ơi. Cứu mọi người đi chúng nó bắn pháo vào nhà bắn hơi cay vào nhà mọi người trong đó sắp chết ngạt rồi. Đấu tranh thì chia đều cho toàn dân chứ có ai được hơn đâu. Nghe mà trong lòng như đứt từng khúc ruột. Nhưng mọi người biết đấy đến ra khỏi ngõ còn không làm được thì làm sao cứu người. Nỗi uất hận hiện rõ qua đôi mắt của từng người.

4:30 thời gian thì cứ thế trôi đi. Tiếng súng đạn thay cho tiếng kêu của kim dây đồng hồ.

05:00; mọi tiếng súng đã hết. Những chú cscđ cũng đã thấm mệt vì không được ngủ như mọi ngày cùng với đó là mặc bộ quần áo giáp và trang bị cũng phải đến cả 15 kg trên người. Mỗi đứa kiếm một chỗ tựa để nghỉ ngơi. Nhưng vẫn có một số phải canh gác để thay nhau nghỉ.
07:00 một số người đã thấm mệt sau một đêm không ngủ và ngửi khói cay. Họ đã giải tán dần chỉ ít người có sức khỏe còn lảng vảng ngồi nói chuyện với nhau. Đó cũng là lúc mà các lính đặc nhiệm mặc trang phục như quần áo rản di , khoảng 20 mươi người tay ai cũng cầm súng mình là dân thường nên cũng không biết tên các loại súng. Họ kéo nhau về khu vực uỷ ban xã.

Tưởng như mọi chuyện đã xong. Trời sáng cũng là lúc mà nhiều người về lo cho con em đi học. Nhưng tất cả đều phải quay về và không được tới trường.

Các ngõ chính đường ra nhà ông Kình đều bị bao vây thế nên mọi người không thể có Thông tin gì từ gia đình ông.

Đến trưa ngày 9/1 thì mọi người mới có một chút Thông tin từ đài truyền hình của nhà nước . Đài đưa tin '' vụ trống người thi hành công vụ ở Đồng Tâm'' theo đó nói ''khi quốc phòng đang xây dựng tường bao sân bay miếu môn, đã có một số đối tượng dùng bom săng lựu đạn dao phóng chống trả . Làm 3 cán bộ chiến sĩ bị thiệt mạng. Lưc lượng đã tiêu diệt một người và một người khác bị thương. :

Ngay sau đó họ đã khôi phục mạng Internet nhưng chỉ có wife mới dùng được . Còn sóng di động vẫn bị vô hiệu hoá .

Khi mà thông tin không được đưa ra ngoài người dân chỉ còn biết nghe tin qua truyền hình. Mà tin đó không phải là của một tờ báo hay phóng viên tự do . Mà là do chính bộ công an nơi mà chỉ huy ra lệnh cho những

Người cầm súng sáng nay hành động.

Sau khi đưa tin đã có một ních Facebook đăng tải dòng trạng thái" "chồng ơi 3000 quân sao lại là anh"

Kèm theo đó là một số hình ảnh người đàn ông mặc trang phục công an chưa rõ ranh tính.

Vậy là cư dân mạng thi nhau chia sẻ bài viết đó. Nhưng ngay sau đó ních Facebook đó đã không còn.

Dư luận thì cứ vậy mà ném đá người dân Đồng Tâm. " là bọn khủng bố" . Mà họ chảng cần biết người đó là ai chết vì lý do gì.

Các bản tin thời sự thì vẫn đưa tin mà chẳng có hình ảnh.

Ngày 10/1. Buổi sáng chợ không họp. Cấm đường. Loa truyền thanh Ngày 10/1. Buổi sáng chợ không họp. Cấm đường. Loa truyền thanh Thông báo học sinh mầm non, tiểu học, trung học cơ sở nghỉ . Vì lý do"

"Sơ KẾT HỌC KỲ 1"

Không khí ảm đạm bao chùm cả xã. Ra đường chẳng có mấy người đi lại. Chỉ thấy mấy chú cscđ đi mua đồ ăn sáng và dựng lều bạt ngủ nghỉ tại chỗ. Mấy chú vì mệt mà ăn ngon lành. Còn người dân thì chẳng ai nuốt nổi hột cơm vì họ đã nghe tin một số người nhà ông Kình chết.

NHƯNG CHƯA AI DÁM KHẲNG ĐỊNH.

Đến khoảng trưa thì thấy tin các con cháu dâu và vợ ông Kình được thả về. Ngay sau thì họ lại được tin của chính quyền gọi người nhà ông lên làm thủ tục nhận xác ông Kình.

KỂ ĐẾN ĐÂY MÀ TRONG LÒNG CÒN THỔN THỨC.

Vậy là mọi người đã biết rõ ai chết.

Dân trong làng ngoài xã ai ai cũng xót thương cho một người dám hy sinh đấu tranh cho quê hương.

Cùng với đó là sự quan tâm tới những người còn chưa rõ tung tích
Họ sống chết ra sao .

Ai cũng đều mong đón linh cữu của ông.
Đến 19h mọi người đã tập trung tại cổng làng nơi gần nhà ông để đón đón linh cữu của ông về ăn táng. Xe chở linh cữu đã về và đậu kẻ cổng làng nhưng không hiểu sao cscđ vẫn canh gác không cho ai tiếp cận kể cả người nhà.

Mãi đến khoảng 22h thì ông mới đc gia đình đưa vào nhà tắm rửa và thay quần áo cho ông.
Các bạn không thể tưởng tượng được một đám tang nào mà nhiều người khóc đến thế.
Vào nhà thay quần áo cho ông thì mới thấy được nhà nước nhân đạo thế nào.

ĐẦU TIÊN THÌ NHÌN THẤY MỘT VẾT KHÂU TỪ CỔ XUỐNG DƯỚI BỤNG. SAU ĐÓ LÀ MỘT LỖ TRÒN XOE Ở TIM ,Ở DƯỚI BỤNG CŨNG CÓ MỘT LỖ. XUỐNG TÝ NỮA THÌ THẤY MỘT CẢNH MÀ BAO NHIÊU CON NGƯỜI PHẢI NGẤT. CHÂN TRÁI ÔNG BỊ MẤT HẲN CÁI ĐẦU GỐI CHỈ CÒN DÍNH ÍT DA Ở PHÍA SAU. CÁC CON GÁI ÔNG ĐÃ NGẤT VÀ BẤT TỈNH. NGƯỜI DÂN THÌ LA HÉT XÓT XA. PHẦN CÒN LẠI LÀ ĐẦU CÓ MỘT LỖ Ở NGAY THÁI DƯƠNG. PHÍA SAU ĐẦU THÌ NŨNG NỊU VÀ CŨNG LÀ VẾT MỔ XẺ ĐÃ ĐƯỢC KHÂU VÁ. Đấy các bạn ạ nhà nước các anh ấy nhân đạo quá phải không. Con gái ông Kình khóc"

ÔNG TRỌNG ƠI, ÔNG MANG CON BỎ CHỢ, ÔNG HÔ HÀO TOÀN DÂN CHỐNG THAM NHŨNG, BỐ TÔI VÀ AE TÔI NGHE LỜI ÔNG CHỐNG THAM NHŨNG, MÀ ÔNG ĐỂ GIA ĐÌNH TÔI CHẾT OAN UỔNG THẾ NÀY ĐÂY, MỘT NGÀY GIẾT 5 NGƯỜI NHÀ TÔI.

Nghe có đau xót không hả người dân cả nước. Vậy là chẳng nhẽ bố con , ông cháu anh em. Cũng một gia đình phải hy sinh cùng ngày. một cách vô ích sao. Xã hội những người có ăn có học. Có địa vị để làm gì. Khi mà U23 chiến thắng các vị thi nhau ra đường hò reo khắp cả nước. Sao các vị không thi nhau ra đường vì dân oan cả nước đi. Các vị chỉ biết hưởng thụ cho bản thân mình

Còn những người dân oan cần được sự đồng cảm của các vị đấy. LÊN TIẾNG ĐI VÌ YÊU NƯỚC, VÌ DÂN OAN. NẾU CÁC VỊ CÒN TIẾP TỤC IM LẶNG THÌ RẤT SỚM THÔI CÁC VỊ MỚI CHÍNH LÀ NGƯỜI PHẢI RA ĐI Trong oan ức
Nguồn: #Hiếnpháp
                                                                       

07 January 2020

Những tín hiệu qua đám tang Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh



TS. Đinh Hoàng Thắng

Một nhà ngoại giao xuất sắc có quan điểm cứng rắn về Trung Quốc, một lão thành cách mạng từng khuyên Đảng, Nhà nước nên từ bỏ Cương lĩnh, từ bỏ chủ nghĩa Mác – Lê nin, ấy thế mà việc đưa tiễn Cụ về trời sáng 2/1/2020 vẫn diễn ra suôn sẻ. Chính quyền đã dành cho Cụ “nghi thức lễ tang cấp cao”. Hàng trăm các tổ chức, cá nhân, từ đại diện cơ quan đoàn thể đến các tổ chức dân sự, từ NO-U đến bà con Dương Nội, không chỉ có mặt ở Nhà tang lễ mà còn đưa Cụ về tận Đài hoá thân hoàn vũ.

Một đảng viên 80 năm tuổi đảng, sinh thời Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh từng có hàng trăm bài phân tích và cảnh báo về các âm mưu và thủ đoạn trước mắt cũng như lâu dài của Trung Quốc làm suy yếu Việt Nam trong tất cả các lĩnh vực, trên mọi khía cạnh và ở mọi cấp độ… Đó là lược qua một số điểm nhấn từ Hồi ký “Kể lại cuộc đời” của Cụ; còn để thấu hiểu tấm lòng của một lão tướng bình dân cho đến cuối đời vẫn đau đáu đối với vận nước, hãy đọc cuốn Hồi kỳ ấy! Từng làm Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc 13 năm có lẻ, Cụ Vĩnh đã xuống đường cùng với người dân Thủ đô biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lấn biển đảo Việt Nam, thể hiện bản lĩnh của một chính khách, một nhà hoạt động xã hội siêu đặc biệt. Đáng kính nể và đáng khâm phục! Sự về cõi của Cụ giống như một ngôi sao băng vừa vụt qua trên bầu trời ảm đạm. Có thể chia sẻ với suy tưởng của GS. Tương Lai: Ngôi sao băng ấy tuy đã tắt nhưng ánh sáng của nó sẽ còn soi rọi mãi tới nhiều thế hệ mai sau!

Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh dường như là Uỷ viên Trung ương cuối cùng của Đại hội ĐCSVN lần thứ 3, từ năm 1960 còn sót lại. Chỉ còn mấy ngày nữa là Cụ bước vào năm thứ 105 trên dương thế – nghĩa là sống và hoạt động vắt ngang hai thế kỷ. Đám tang của Cụ phải chăng là hình ảnh hoà đồng hiếm hoi giữa các cơ quan nhà nước với các tổ chức dân sự trong việc đưa tiễn một nhà ngoài giao, một lão tướng đầy bản lĩnh về trời? Đám tang Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh dường như đã gửi đi một số tín hiệu nào đó để chúng ta cùng suy nghiệm? Suy nghiệm với tư cách là cá nhân hoặc cả cộng đồng? Từ rất lâu Cụ đã kiến nghị với ĐCSVN, hãy tự giác và chủ động thay đổi Cương lĩnh, từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng CNXH, chuyển hẳn sang đường lối dân tộc và dân chủ, trọng tâm là chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ một cách kiên quyết nhưng ôn hòa. Xem thế để thấy thật là một sự lạ lẫm, khi vòng hoa của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang được đưa vào Nhà tang lễ (hẳn nhiên không cùng một lúc) cùng với vòng hoa của Câu lạc bộ Hiếu Đằng, của NO-U, của bà con Dương Nội… và của nhiều tổ chức xã hội dân sự khác. Truyền hình CHTV cũng được phép livestream từ đầu đến cuối đám tang. Nếu không có sự cố một vài vòng hoa bị “chuyển ngang” hoặc “quên” trên sân Nhà tang lễ thì các câu hỏi vừa nêu trở thành điều khẳng định!

Trong điếu văn của Bộ Ngoại giao nhớ đoạn: Đồng chí Nguyễn Trọng Vĩnh là một nhà ngoại giao tài giỏi, bản lĩnh, sâu sắc, người đồng chí, đồng đội gần gũi, chân thành, công tâm, bao dung và độ lượng. Điếu văn này đánh giá cao đóng góp của Cụ vào quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Là một người lính mặc áo ngoại giao và cũng là một nhà ngoại giao khoác áo lính, Cụ Vĩnh chắc chắn là vị đại sứ đặc mệnh toàn quyền duy nhất của Việt Nam cho đến nay có nhiệm kỳ dài nhất ở sở tại. Và Cụ cũng là vị đại sứ duy nhất dám có thái độ cứng rắn đối với Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc khi vị thứ trưởng ấy đại diện chính sách bành trướng đã có những phát ngôn “không được chấp nhận” (not acceptable) vào thời điểm hai nước có chiến tranh. Theo lệ thường, những lúc gay cấn như thế Bộ Ngoại giao sở tại đã áp dụng ngay quy tắc “persona non grata” (nhân vật không được hoan nghênh) với một đại sứ như Cụ. Nhưng dạo ấy, do quan hệ Trung – Việt có nhiều thông điệp không thể chuyển qua bên thứ ba được nên Trung Quốc đã không “cắt cầu” mà vẫn phải giữ quy chế ngoại giao của Cụ.

Tình huống nói trên của Cụ Vĩnh liên tưởng tới một câu chuyện bi tráng khác trong lịch sử, khi sứ thần Giang Văn Minh chỉ vì “bất nhục quân mệnh” (không để nhục mệnh vua), đã đối đáp một cách cương trực trước triều đình Trung Quốc và đã bị vua Minh Tư Tông hành hình vào năm 1638, lúc 65 tuổi. Tuy nhiên, đối với Cụ Vĩnh, Cụ đã phải vận hết “nội công” kiềm chế để không bị cuốn vào các trò phi ngoại giao vô lối, luôn luôn dùng lời lẽ, ngôn từ thích hợp và đích đáng để đập lại đối phương, buộc họ phải “rút dù”. Và rường hợp nhà ngoại giao Nguyễn Trọng Vĩnh còn đặc biệt ở chỗ Cụ phục vụ được qua 3 đời Tổng Bí thư: Lê Duẩn, Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh; Đảng và Nhà nước Việt Nam những năm tháng ấy không chỉ đứng về phía Cụ, mà còn vinh danh vị đại sứ vô tiền khoáng hậu ấy bằng nhiều huân huy chương các loại.

Không chỉ là một nhà ngoại giao thâm thuý, Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh còn là một lão tướng đầy bản lĩnh. Khi đi quanh linh sàng Cụ, chúng ta không thể không liên tưởng tới hình ảnh người lính già trong thơ của Phật Hoàng Trần Nhân Tông: “Xã tắc đôi phen chồn ngựa đá/ Non sông nghìn thuở vững âu vàng”. Cụ không chống Trung Quốc với tư cách cá nhân, cụ chống chính sách bành trướng và bá quyền của Bắc Kinh trên tư cách là một nhà ngoại giao từng có 13 năm kinh nghiệm trực tiếp trên thực địa. Từ những trải nghiệm của một người lính về chiến tranh và hoà bình, Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh đã ý thức sâu sắc về sự trường tồn của dân tộc, qua những kiến nghị gửi lên lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Nhưng thật đáng tiếc, cho đến nay, các đề nghị xây dựng của Cụ rất ít được hồi âm và càng ít được lắng nghe. Dường như tất cả đều cùng chung số phận với mọi kiến nghị của các cá nhân cũng như các tổ chức xã hội dân sự khác nhau gửi lên lãnh đạo các cấp… Nói cho công bằng, một lần duy nhất đến thăm Cụ tại tư gia, đại diện của Thành uỷ Hà Nội có trao đổi về các đề nghị ấy, nhưng lại thuyết phục Cụ rút khỏi Thư ngỏ 61 và đã bị Cụ bác bỏ, có lý có tình.

Tuy nhiên, trong đám tang sáng nay, vẫn diễn ra “màn” an ninh lặng lẽ thay giải băng rôn trên các vòng hoa của Boxite Vietnam và một vài vòng hoa khác. Nhưng đã không có cảnh dằng co thô bạo hay cố ý ngăn không cho mang các bức trướng vào Nhà tang lễ. Trên tất cả, các bên dường như đều có sự hiểu ngầm. Phía Nhà nước, an ninh ít gây khó dễ hơn mọi khi, còn từ xã hội dân sự, cũng không thấy xướng danh các tổ chức khiến Chính quyền khó chịu. Tất cả đều trang nghiêm, trật tự, làm đúng thủ tục theo hướng dẫn của Ban Tổ chức. Đối với một trưởng thượng như Cụ Vĩnh, có vẻ như cả hai phía đều kiềm chế để giữ được hình ảnh “đẹp đạo” từ tất cả bên. Biết đâu, qua đám tang này, mọi người rút ra được một số kinh nghiệm nhất định để hoá giải bớt phần nào những căng thẳng không cần thiết giữa chính quyền và các tổ chức dân sự. Nếu đạt được một đồng thuận xã hội nào đấy, hình ảnh của đất nước và của chính quyền đối với người dân, cũng như đối với cộng đồng quốc tế sẽ tốt đẹp và dễ chịu hơn!

Người xưa khuyên “Lão giả an chi” (Đã già thì ngơi nghỉ). Ở vào tuổi siêu xưa nay hiếm, Cụ Vĩnh không nghỉ, vẫn theo dõi tình hình đất nước, nội tình của Đảng. Những góp ý và phản biện của Cụ nóng bỏng thời sự, chứa chan lòng yêu nước, thương dân, đầy trí tuệ sắc bén. Những bài viết ấy chứa đựng một nhân cách sống giản dị và thanh cao, sống động và lan tỏa trong xã hội hôm nay, đồng thời truyền cảm hứng cho các thế hệ nối tiếp, dấn thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì dân chủ, hạnh phúc cho nhân dân (FB. Mạc Văn Trang). Hai giai đoạn nổi bật trong hoạt động ngoại giao: làm cố vấn cho Lào và làm đại sứ cho ta ở Trung Quốc, Cụ Vĩnh thật xứng đáng với câu đối của con gái yêu, Trung tá Quân đội Nguyễn Nguyên Bình đề tặng: Làm cố vấn miền Tây, ghi lời Bác không làm “lão Toàn quyền”, luôn nhớ chữ “Chủ quyền của Bạn”/ Đi Đại sứ nước Tàu, thuận lòng Dân chẳng ngại “người Đại quốc”, giữ trọn điều “Quốc thể về ta”. Hôm nay… Đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội đã không tới viếng Cụ Vĩnh, chỉ cho người mang vòng hoa đến Nhà tang lễ! Vậy mà chỉ còn mấy ngày nữa là kỷ niệm 70 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Trung – Việt. Hôm nay… Ngày đưa Cụ Vĩnh về Trời, dặn người ở lại tiếp đời đấu tranh! Không rõ sinh thời Cụ có quan niệm “hạnh phúc là đấu tranh”, hay do hoàn cảnh đưa đẩy? Nhưng cũng có thể đấy là điều duy nhất còn sót lại từ Các Mác, sau khi Cụ đề xuất với lãnh đạo Đảng và Nhà nước, đã đến lúc nên giã từ Chủ nghĩa Mác – Lên nin!

03 December 2019

Lừa dối cấp nhà nước



 PHẠM ĐÌNH TRỌNG

1.  Tán phượng vĩ bên ao cá đã lập lòe đỏ lửa. Tháng năm, tháng có ngày sinh lại đến. Năm sinh nhật có số không (0) ở cuối được coi là năm chẵn, số năm (5) là nửa chẵn. Tháng năm năm nay, 1965, bước vào tuổi bảy nhăm, sinh nhật nửa chẵn. Cũng là một dấu mốc cuộc đời. Dấu mốc của năm sinh nhật nửa chẵn này sẽ được ghi nhận là năm viết di chúc.

Tháng năm, Hà Nội đã vào hè nhưng giữa ngàn xanh Hồ Tây, Bách Thảo, Ba Đình, trong ngôi nhà sàn bốn hướng đều mở đón gió mang hương lúa hương ngô từ bờ bãi sông Hồng, mang hơi nước mát lạnh từ Hồ Tây mênh mang trong lành làm cho gian phòng làm việc trên nhà sàn lúc nào cũng có không khí dịu dàng, mát mẻ của mùa xuân. Dù bề bộn những nghĩ suy nhưng cõi lòng thật yên tĩnh, sáng ngày 15 tháng năm, năm 1965, Hồ Chí Minh ngồi vào bàn làm việc đặt bút viết chữ đầu tiên bản di chúc.

Bản di chúc được khởi viết từ ngày đó đến tận tháng năm, năm 1969, dòng dã bốn năm trời. Giập. Xóa. Chữa đi chữa lại đến nát cả trang viết. Chữ xanh chữ đỏ đè lên nhau. Điều đó xác nhận sự cân nhắc chi li, thận trọng của một người từng trải ở tuổi thừa chín chắn. Mỗi chữ được lựa chọn cuối cùng để được ở lại mãi mãi với bản di chúc là điều gan ruột của người thầy cộng sản Việt Nam gửi gắm vào lứa học trò nối nghiệp.

Bản thảo di chúc cho thấy sự đắn đo, thận trọng, kĩ càng của người viết. Câu chữ điềm đạm, bộc bạch của di chúc cho thấy Hồ Chí Minh chỉ đối mặt, trải lòng với trang di chúc khi cõi lòng thật thanh thản, được sống thật với mình.

Thanh thản và sống thật với mình, Hồ Chí Minh thú nhận rằng ông chỉ là “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” Thể xác ông là người Việt Nam nhưng hồn ông đã thuộc về quốc tế cộng sản khi ông viết: “tôi để sẵn mấy lời này, phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lê-nin và các vị cách mạng đàn anh khác, thì đồng bào cả nước, đồng chí trong Đảng và bầu bạn khắp nơi đều khỏi cảm thấy đột ngột.” Không còn hồn Việt Nam. Không biết đến Vua Hùng dựng nước. Không biết đến những bậc tiên liệt Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung đã viết lên trang sử hào hùng Việt Nam, tạo lên khí phách Việt Nam. Hồ Chí Minh chỉ biết có ông tổ thiết kế ra lí thuyết cộng sản và ông tổ thi công bản vẽ xã hội cộng sản, ông K. Mac và ông Lê nin, hai người đã đẩy loài người vào một thế kỉ đại loạn đấu tranh giai cấp với hơn trăm triệu mạng người bị thí bỏ.
Thú nhận rằng da Việt Nam, hồn quốc tế cộng sản là suy nghỉ tỉnh táo, chín chắn, là lựa chọn khôn ngoan của Hồ Chí Munh. Nếu nhận là dòng giống Lạc Việt, là con cháu Vua Hùng, khi chết đi sẽ về gặp hồn thiêng Nguyễn Trãi, Quang Trung thì Hồ Chí Minh sẽ phải rập đầu nhận tội trước các bậc tiên liệt về tội tày trời mang mớ lí luận cộng sản mất tính người, mang học thuyết bạo lực đấu tranh giai cấp đẫm máu về tàn phá tan hoang đất nước Việt Nam, giết hại giống nòi Việt Nam, chia rẽ, li tán dân tộc Việt Nam. Là người của quốc tế cộng sản, đứng ngoài dân tộc Việt Nam, Hồ Chí Minh nhẹ nhõm trách nhiệm với dân Việt Nam,  vô can với đau thương của dân Việt Nam, lại là người có công lớn với phong trào cộng sản quốc tế khi ông đã đưa đất nước Việt Nam hiền hòa, bình yên vào lò lửa cách mạng vô sản, vào biến máu đấu tranh giai cấp, đưa dân tộc Việt Nam đùm bọc yêu thương vào hận thù li tán, đưa máu và nước mắt của đấu tranh giai cấp từ trời Âu đến góc khuất châu Á để biến nhà nước Việt Nam nửa phong kiến, nửa thuộc địa thành nhà nước cộng sản đầu tiên ở Đông Nam Á.

2.  Thấu hiểu kiếp người. Dù vĩ đại đến đâu, dù lúc sống có làm nghiêng ngả cả thế giới, con người cũng chỉ là sản phẩm của tự nhiên, phải chấp nhận qui luật luân hồi của tự nhiên. Từ tự nhiên, từ cát bụi mà có mặt trong cuộc đời. Khi cuộc đời kết thúc, con người phải được trở về cát bụi, về với tự nhiên. Cọp chết để da. Người chết để tiếng. Chỉ có con vật mới để lại xương, thịt, lông, da cho đời. Con người khác con vật ở chỗ, con vật chỉ tồn tại bằng thể xác. Con người tồn tại bằng sự nghiệp, bằng cái danh. “Đã sinh ra ở trong trời đất / Phải có danh gì với núi sông” (Nguyễn Công Trứ). Dù chọc trời khuấy nước nhưng chết đi phải để lại cái xác, phải để lại xương, thịt, lông, da cho đời thì vẫn chỉ là con vật. Con người phải để lại cái danh. Dù danh lành hay danh dữ, con người phải có danh, phải có sự nghiệp. Thể xác chỉ là con vật. Cái danh mới là con người. Thanh thản chấp nhận sự định danh con người của tự nhiên, Hồ Chí Minh tha thiết đòi hỏi lứa học trò, lứa đồng chí cộng sản kế cận khi ông kết thúc cuộc đời cho ông được trở về tự nhiên, về tro bụi trong vũ trụ: 

 “Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là “hỏa táng”. Tôi mong rằng cách “hỏa táng” sau này sẽ được phổ biến. Vì như thế đối với người sống đã tốt về mặt vệ sinh, lại không tốn đất ruộng. Khi ta có nhiều điện, thì “điện táng” càng tốt hơn.

Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành. Một hộp cho miền Bắc. Một hộp cho miền Trung. Một hộp cho miền Nam.

Đồng bào mỗi miền nên chọn l quả đồi mà chôn hộp tro đó. Trên mả, không nên có bia đá tượng đồng, mà nên xây 1 ngôi nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ, để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi.
Nên có kế hoạch trồng cây trên và chung quanh đồi. Ai đến thăm thì trồng một vài cây làm kỷ niệm. Lâu ngày, cây nhiều thành rừng sẽ tốt cho phong cảnh và lợi cho nông nghiệp. Việc săn sóc nên giao phó cho các cụ phụ lão.”

Cụ thể, chi li đến như vậy là đến cuối đời khi phải gói ghém, tổng kết cuộc đời, Hồ Chí Minh  đã có được sự thấu đáo triết lí nhân sinh để có lựa chọn khôn ngoan, thuận tự nhiên, hợp đạo lí, đúng phong tục tập quán con người và hợp lòng dân. Khi Hồ Chí Minh chỉ vào ảnh K. Mac, ảnh Lê nin và nói với đám cận thần tháp tùng rằng bác có thể sai chứ những ông này không thể sai là khi Hồ Chí Minh đang bị bùa mê đấu tranh giai cấp làm cho mê muội, lú lẫn. Nhưng khi Hồ Chí Minh viết Tôi yêu cầu thi hài của tôi được đốt đi là đến cuối đời, đủ từng trải, Hồ Chí Minh đã thoát khỏi cơn say máu đấu tranh giai cấp, đã thoát cơn lú lẫn cộng sản, là khi Hồ Chí Minh sáng suốt nhất. Lựa chọn đốt xác viết trong di chúc là lựa chọn sáng suốt hiếm hoi trong cuộc đời đầy biến cố, nhiều sai lầm của Hồ Chí Minh.

Tôi yêu cầu thi hài của tôi được đốt đi. Yêu cầu chứ không phải đề nghị. Đề nghị là đề đạt, mong mỏi, bị động chờ đợi để được đáp ứng. Yêu cầu là chủ động ra mệnh lệnh công vụ của người chỉ huy với kẻ thừa hành và kẻ thừa hành phải chấp hành, phải thực thi tắp lự, không được phép do dự, chần chừ. Không thi hành công vụ của cấp trên, tổ chức đó đã hư hỏng. Yêu cầu còn là mệnh lệnh của trái tim, là ràng buộc của tình cảm, là đòi hỏi đúng đắn, hợp đạo lí của người bề trên với kẻ dưới, là gửi gắm của cha ông với con cháu. Kẻ dưới phải răm rắp vâng lời của người bề trên, không được cãi, không được làm trái mới là gia đình có nề nếp gia phong, có giáo dục.

Nhưng Hồ Chí Minh vừa trút hơi thở cuối cùng, những kẻ tự nhận là học trò, là đồng chí cộng sản kế cận của ông cũng là những thủ lĩnh cộng sản đương nhiệm, nắm toàn bộ quyền lực của triều đình cộng sản liền mang di chúc của Hồ Chí Minh ra xem xét và ra nghị quyết thực hiện trái những điều di chúc yêu cầu. Để lừa dối dân, những người đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản đương nhiệm liền giấu nhẹm những điều di chúc Hồ Chí Minh yêu cầu nhưng bộ sậu lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản đương nhiệm không thực hiện hoặc thực hiện trái di chúc.

Từ việc lớn đến việc nhỏ, từ việc chung đến việc riêng di chúc Hồ Chí Minh yêu cầu đều bị những người đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản đương nhiệm phớt lờ không thực hiện hoặc thực hiện trái di chúc

Việc chung: Di chúc Hồ Chí Minh yêu cầu miễn thuế nông nghiệp một năm cho nông dân. Những người đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản đương nhiệm không thực hiện nên đoạn di chúc đó bị cắt bỏ khi công bố.

Việc riêng: Di chúc yêu cầu đốt xác. Thực hiện: Ướp xác. Cọp chết để da. Hồ Chí Minh chết cũng phải để lại thân xác. Hồ Chí Minh muốn là người, chỉ để lại cái danh, chứ không để lại cái xác như con vật. Giữ xác Hồ Chí Minh trong căn hầm lạnh lẽo cho người đời ngày ngày đến ngó nghiêng như dòng người vào viện bảo tàng tự nhiên ngó nghiêng xác con cọp, xác con chồn, con cáo nhồi bông. Đó là sự đày ải, hạ nhục vô cùng độc địa, tán ác với Hồ Chí Minh.

3. Bác bỏ, làm trái những gửi gắm gan ruột tha thiết, chính đáng và đúng đắn của di chúc Hồ Chí Minh rồi ngay trong tháng chín, 1969, ngay trong tháng Hồ Chí minh qua đời, ngay sau khi vừa ra nghị quyết bác bỏ, làm trái di chúc Hồ Chí Minh, ngày 29-9-1969 Bộ Chính trị đảng Lao Động Việt Nam, những người đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đương nhiệm lại ban hành Chỉ thị số 173 - CT/TW về đợt sinh hoạt chính trị “Học tập và làm theo Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh”.

Từ đó đến nay, suốt 50 năm, đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam liên tục ban hành hàng chục nghị quyết, chỉ thị, hết “Học tập và làm theo Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh” lại “Học tập tấm gương đại đức Hồ Chí Minh” rầm rộ, sáo rỗng và đầy dối trá ở tầm quốc gia, tốn kém hàng ngàn tỉ tiền thuế của dân. Nào hội thảo khoa học. Nào triển lãm. Nào thi đua học tập làm theo đạo đức Hồ Chí Minh. Đó là sự lừa dối cấp nhà nước.

Minh chứng nhục nhã không thể chối cãi cho sự lừa dối cấp nhà nước này là giải thưởng cuộc thi học tập đạo đức Hồ Chí Minh đã được cơ quan trung ương đảng trao cho tên đại bịp Hồ Xuân Mãn, kẻ không phải đảng viên, kê khai gian dối chui vào đảng leo lên đến ủy viên trung ương đảng, bí thư tỉnh ủy, kẻ hèn nhát cướp công người dũng cảm hi sinh để trở thành anh hùng lực lượng vũ trang.