05 December 2018

THÔNG ĐIỆP RÕ RÀNG

Nga Do cùng với Đỗ Ngà.
7 giờ


Còn CS là còn lụn bại, còn CS là luôn thường trực nguy cơ mất nước, điều này ai cũng thấy. ĐCS muốn bảo vệ sự độc quyền cai trị của mình, thì ắt nó phải hy sinh nhiều thứ. Những thứ nó hy sinh ấy là của nhân dân, là của đất nước chứ không phải của nó.

Về kinh tế thì CS đã và đang gây nên núi nợ công cao chót vót. Họ tước bỏ của người dân một cuộc sống tiện nghi và chất lượng bằng cách đánh thuế vô tội vạ. Nông nghiệp nước nhà đã không được các chính sách nhà nước bảo vệ, mà ngược lại lại, nhà nước này còn xả cửa cho nông sản Tàu đánh chết. Công nghiệp thì vẫn con số zero tròn trĩnh. Đã 73 năm cầm quyền, thời gian quá lâu nhưng Việt Nam không chế tạo nổi con ốc đủ tiêu chuẩn. Đào than lên bán cũng thua lỗ, hút dầu lên bán cũng thua lỗ, đào vàng lên bán cũng thua lỗ vv... Để mất biển làm ngư dân mất ngư trường xa bờ, còn lại ngư trường sát bờ thì cho xả thải làm cá chết biển nhiễm độc vv... Về kinh tế, CS chỉ có phá không thấy xây dựng.

Về chính trị thì họ dùng thủ đoạn để bảo vệ sự độc quyền cai trị của họ. Họ tước quyền chính trị của dân, và tất nhiên, họ cũng tước bỏ quyền con người của dân luôn. Dân bất lực trước những khó khăn kinh tế đảng mang lại, dân cũng bất lực trước các chính sách thân Tàu của đảng. Cho nên số phận đất nước bị thả nổi, chẳng còn một trở lực nào để cản nó khỏi lụn bại về kinh tế, và cũng chẳng thế lực nào có thể khuyên đảng né bẫy Trung Cộng được.

Về an ninh thì chính quyền CS phân làm 2 loại rõ ràng, an ninh cuộc sống cho nhân dân và an ninh chính trị cho đảng. Một siết chặt và một thả nổi.

An ninh cho dân bị thả nổi, chính lực lượng lượng công an là thành phần xem thường luật pháp nhất. Họ tự do giết người trong lúc tạm giam, họ tổ tức đánh bạc online, họ giả dạng côn đồ gây tội ác với người bất đồng chính kiến, họ nuôi xã hội đen làm tay sai, họ bảo kê cho các tổ chức tội phạm vv..

Còn lại, công an chỉ có nhiệm vụ bảo đảm an ninh cho đảng. Họ sẵn sàng làm những điều dơ bẩn nhất để ngăn cản người dân cất lên tiếng nói của sự thật. Họ cho người canh cổng nhà dân vào các ngày lễ vv... Để bảo đảm an ninh cho Đảng, họ làm mọi giá bất chấp hiến pháp và luật pháp.

Về an ninh quốc phòng. Việt Nam cần phải lo bảo đảm an ninh quốc gia với láng giềng Trung Quốc chứ không phải đảm bảo an ninh quốc phòng mà chỉa vào dân, vì dân không hề đe dọa an ninh quốc phòng. Thế nhưng Đảng đã làm gì để bảo vệ đất nước? Không làm gì cả, đảng không phòng thủ gì trước Trung Quốc. Liên tục nhượng bộ và để biển đảo mất dần vào tay Tàu, biển Đông vốn là của Việt Nam nhưng nay Đảng đã bỏ ngỏ không cần bảo vệ nữa và tất nhiên mất và sẽ mất sạch.

Đó là thực tế những gì chính quyền này đã làm, nó được khẳng định qua lời nói của ông Nguyễn Phú Trọng: "Về mặt chính trị, suy thoái còn nguy hiểm hơn cả kinh tế”. Đấy là một thông điệp rõ ràng. Nói thẳng ra thông điệp ấy thế này: "dù cho bọn dân đen chúng mầy có bới rác mà ăn thì cũng chẳng quan trọng gì cả. Với bọn tao, chỉ có bảo đảm sự độc quyền cai trị là trên hết" thế thôi. Sẽ không có nhượng bộ nào vì quyền lợi nhân dân hay vì quyền lợi đất nước cả. Không bao giờ.

Trên thế giới chỉ còn có một mình ĐCS Trung Quốc là mạnh nhất, ĐCSVN chủ trương dựa người "anh em" của nó chứ không dựa vào dân. Như vậy, việc sống còn của mình là dân tự liệu. Đừng hy vọng CS đứng chung cùng nhân dân trong vấn đề đất nước.

CHUYỆN CHỐNG THAM NHŨNG

Đỗ Ngà cùng với Nga Do.


Bà Phan Thị Mỹ Thanh nguyên là phó bí thư tỉnh Đồng Nai. Trong quá khứ bà này đã sai phạm rất nhiều. Từ năm 2002 đến 2017 bà dùng tiền của dân góp làm hạ tầng đem gởi ngân hàng lấy lãi. Năm 2014 lấy cương vị phó chủ tịch tỉnh kí cho phép công ty chồng bà dù không đảm bảo nguồn vốn vẫn được phép đầu tư dự án khu dân cư Phước Tân. Năm 2011, bà này lại một lần nữa dùng chức vụ của mình kí văn bản dùng tiền ngân sách hỗ trợ công ty chồng giải phóng mặt bằng làm đường BOT. Năm 2014 bà ta lấn sân sang lĩnh vực GTVT kí văn bản cho phép công ty chồng hoạt động bến thuỷ và nhiều sai phạm khác.

Tháng 4/2018 bà Phan Thị Mỹ Thanh bị UB kiểm tra TW kết luận sai phạm và cách tất cả các chức vụ trong Đảng đồng thời cho thôi chức vụ ĐBQH. Thế nhưng bà này vẫn còn làm việc tại văn phòng Tỉnh Uỷ Đồng Nai và chờ đợi được bổ nhiệm chức chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc.

Còn nhớ, Nguyễn Thiện Nhân khi đang đương chức phó thủ tướng bất ngờ được đưa vào BCT sau hội nghị TW7 của khóa 11. Lúc đó ông Nhân tuy là uy viên BCT nhưng chưa có ghế trống nên được cho ngồi tạm ở ghế Chủ tịch Mặt trận Tổ Quốc 4 năm. Đợi đến khi Nguyễn Phú Trọng hạ bệ Đinh La Thăng thì Nhân mới có nơi tá túc. Trường hợp bà Phan Thị Mỹ Thanh cũng thế. Tội của bà này đáng ra phải bị truy tố, nhưng chẳng hề hấn gì. Bà được cho gởi đít ở Mặt Trận Tổ Quốc để chờ tái bổ nhiệm chức cao hơn. Sai phạm, thuyên chuyển và lên chức là việc làm xưa nay trong ĐCS mà.

Qua đây ta thấy gì? Đó là anh sai phạm nghiêm trọng hay không không quan trọng, quan trọng là anh ở phe nào mà thôi. Đinh La Thăng đã sai từ 10 năm trước khi còn ở PVN, sau đó vào bộ GTVT ăn uống no nê. Và cuối cùng phe Thăng thua cuộc thì Thăng mới bị trảm.

Ai cũng biết mục đích của việc đốt lò. Chính kẻ trong cuộc là biết rõ hơn ai hết. Họ biết, chọn sai phe là chết chứ không phải vì tham nhũng mà chết. Và chẳng có sự chùn tay nào cả. Thằng tiền nhiệm ăn được thì thằng đương nhiệm cũng ăn được và thằng kế nhiệm sau này vẫn ăn được. Sẽ không có sự trong sạch nào cả. Chẳng qua là thay thế hệ tham nhũng này bằng thế hệ tham nhũng khác mà thôi. Đảng trong sạch ư? Chờ đến tết Công Gô nhé.

KINH TẾ TRI THỨC, CHUYỆN XA VỜI Ở XỨ VIỆT


Đỗ Ngà cùng với Nga Do.

3 Tháng 12 lúc 13:56 ·


Năm 22 tuổi, Thomas Edison sáng tạo ra máy điện tín. Trong đầu ông ta nghĩ, bán nó với giá 3.000 đô là cao, và nếu bán được 5.000 đô là trúng đậm. Một lần Edison tiếp một khách hàng đặc biệt, tướng Efferts. Sợ ra giá 5.000 đô khách hàng từ chối. Vì thế nhà sáng chế mới khôn ngoan hỏi tướng Efferts rằng "ngài định mua nó với giá bao nhiêu?". Tướng Efferts trả lời "máy này giá 40.000 đô là hợp lí" . Thế là cuộc buôn bán diễn ra một cách chóng vánh vì bên nào cũng sợ đối phương đổi ý.

Trong câu chuyện này, người bán - Thomas Edison nghĩ mình bán được giá quá cao, còn người mua - tướng Efferts thì nghĩ mình đã mua chiếc máy với giá quá hời. Vì sao có sự chênh lệch đến vậy? Đó chính là chất xám. Edison định lượng sản phẩm bằng sức lao động và trí tuệ mình bỏ ra, còn vị tướng kia định lượng sản phẩm bằng tính ứng dụng của nó. Giá trị chênh lệch vời vợi thế thì mới đưa kẻ phát minh phát triển vượt bậc. Nền kinh tế tập trung nhiều nhà sáng chế như thế, thì người ta gọi đó là nền kinh tế tri thức.

Ở đây chúng ta nhìn thấy gì? Đầu vào giá trị cực thấp, qua sự nhào nặn của chất xám thì sản phẩm có giá trị cực cao. Chính loại hình kinh tế này nó đảm bảo rằng, người lao động được trả công xứng đáng, người chủ được lợi cực lớn, nhà nước thu thuế nhiều, và dân nghèo được hưởng thành quả của nó nhờ nhà nước tái phân phối phúc lợi cho họ dưới dạng chính sách an sinh xã hội tốt.

Nền kinh tế Việt Nam vắng bóng phát minh, đa phần là mua nguyên liệu đầu vào giá cao, không có chất xám để nhào nặn ra sản phẩm, thay vào đó là những lao động chân tay lấy công làm lời. Kết quả, sản phẩm đã đắt mà còn chất lượng không đạt. Cho nên giá trị gia tăng không có. Trong miếng lợi nhuận ít ỏi đó, giới chủ doanh nghiệp cùng với thuế má và tiền bôi trơn nuốt hết. Còn lại công nhân làm nhiều nhưng không đủ sống. Kết quả, cả xã hội dẫm đạp lên nhau mà sống.

Lại nói về Vinfast, thương hiệu này mới sinh ra. Làm xe trong một đất nước thiếu chất xám. Đầu vào mua giá đắt đỏ. Từ thiết bị, máy móc và quản lí đều mua với giá rất cao. Vậy sản phẩm của Vinfast cũng không ngoài quy luật chung của kinh tế Việt Nam. Đầu vào cực cao nên đầu ra cũng cao dù cho cắt giảm lợi nhuận đến biên độ mỏng nhất. Xe mới ra lò bán giá bằng Mercedes đã qua thuế. Vậy câu hỏi đặt ra là, sản phẩm chưa chịu thuế của Vinfast và Mercedes chênh nhau như thế nào? Tôi tin chắc chi phí của Vinfast phải gấp đôi nhưng chất lượng thì thua sản phẩm của hãng xe Đức.

Công nghệ, đó trước tiên là bài toán vĩ mô của chính phủ để làm nền tảng cho nền kinh tế. Vinfast nếu làm công nghệ thì cần phải có cái nền ấy, chất xám Việt Nam kém thì phải thuê mướn chuyên gia nước ngoài để bổ khuyết. Chính điều đó làm cho sản phẩm của Vinfast đội giá. Bài toán chất xám này là bài toán của chính phủ, họ cần phải có chính sách dài hơi để phát triển. Khi chất xám dồi dào, Vinfast sẽ có nhiều hỗ trợ trong phát triển công nghệ. Ở Việt Nam, Vinfast muốn mọc lên cây đại thụ công nghệ giữa một đồi trọc tri thức ư? Khó lắm. Đình đám thế thôi chứ tôi không tin Vinfast có thể lớn mạnh.


Nguồn : https://www.facebook.com/dongacanada/posts/281092482811866