05 April 2018

NẾU KHÔNG PHẢI PHIÊN TÒA XỬ NGƯỜI VÔ TỘI, YÊU NƯỚC THÌ TẠI SAO NHÀ CẦM QUYỀN CSVN PHẢI TÌM MỌI CÁCH NGĂN CHẶN DÂN ĐẾN PHIÊN TÒA ???



Vũ Mạnh Hùng


Hôm nay 5/4/2018, sáng ra đã thấy đám an tà ngồi canh ngăn chặn tôi đến phiên tòa mà tôi biết chính xác là xét xử những người vô tôi, yêu nước. Tại sao họ lại dã tâm chọn xử những người con yêu dấu của đất nước của nhân dân đúng vào ngày khí tiết thanh minh ...? Sự bẩn thỉu hèn bỉ, đen tối, tội ác của đám cầm quyền bất nhân đã làm vẫn đục khi tiết thanh minh trời đất ban cho đất nước và nhân dân Việt Nam.

Vì đặc quyền, đặc lợi bất chính nhà cầm quyền CSVN đã ngồi xổm lên pháp luật của chính họ và luật pháp quốc tế mà họ đã cam kết, không bao giờ từ bỏ mọi thủ đoạn đàn áp dân chủ nhân quyền. Điều này cho thấy phiên tòa công khai giả hiệu chỉ để lừa bịp những người còn mù mờ về nhận thức, thiếu thông tin. Tất cả mưu mô thủ đoạn cũng chỉ nhằm bưng bít sự thật đen tối. Họ sợ số đông nhận ra bản chất của sự thật. Nhưng ai cũng thấy, dư luận XH và người dân hôm nay ở khắp mọi nơi đã và đang quan tâm bày tỏ sự bức xúc, phẫn nộ ngày càng nhiều đến những phiên tòa xét xử những người yêu nước. 

Tôn trọng nhân quyền là cái gốc của sự yên bình và cường thịnh của một đất nước, một dân tộc. Không tôn trọng nhân quyền, đàn áp nhân quyền là dung dưỡng quyền lực bất chính tạo ra môi trường cho các loại tội phạm xã hội phát triển. Chính vì lẽ đó mà oan sai ngày một chồng chất, xã hội suy đồi, cuộc sống của người dân bất hạnh khốn cùng, đất nước lụi bại.

Một con người bình thường còn biết đến liêm sỉ, chưa nói đến những kẻ vỗ ngực tự cho mình là lãnh đạo đất nước thường dương mặt ra trước truyền hình lại không cần liêm sỉ, dùng tòa án công súc, công khai giả hiệu xét xử những người yêu nước - Thực thi quyền dân chủ nhân quyền.

Một là, ngu dốt tham tàn; hai là, do bản chất cầm quyền khốn nạn, lưu manh mà cố tình không hiểu :

- THỰC THI QUYỀN DÂN CHỦ KHÔNG PHẢI LÀ TỘI !



Tôi cực lực phản đối nhà cầm quyền CSVN ngăn chặn, đàn áp, bỏ tù những người vô tội, yêu nước từ trước tới nay; ngăn chặn, đàn áp, bắt bớ, đánh đập nhưng người dân đến phiên tòa, gây đủ thứ phiền hà trong việc thăm gặp, đến dự phiên tòa cho những thân nhân của tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị.

Yêu cầu trả tự do vô điều kiện cho những người bị xét xử hôm nay và tất cả các tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị đang bị giam giữ ngay lập tức. Mọi thủ đoạn hèn bỉ dơ bẩn ngăn chặn - đàn áp - bỏ tù những người vô tội, yêu nước là có tội với nhân dân, đất nước/

Nguồn FB :  https://www.facebook.com/manhhung.vu.566790/posts/860653727474536

25 March 2018

VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP




PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Ngày thứ ba, 13.3.2018, ban Tuyên giáo của Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam ra chỉ thị do ông Phó Trưởng ban thường trực Võ Văn Phuông kí yêu cầu tổ chức đảng của bộ Giáo dục Đào tạo: Rút toàn bộ tác phẩm của các tác giả tham gia tổ chức “Văn Đoàn Độc Lập” ra khỏi chương trình sách giáo khoa môn học ngữ văn mới.

Ngày chủ nhật 25.3.2018, Văn Đoàn Độc Lập tổ chức cuộc họp mặt đầu xuân. Nhiều nhà văn đã bảo nhau dành rượu sang, bánh quí, dành của ngon vật lạ từ Tết Mậu Tuất như dành tấm lòng thơm thảo mang đến với nhau trong ngày vui gặp mặt đầu xuân. Nhưng y như rằng mỗi lần Văn Đoàn Độc Lập hẹn gặp nhau thì đám an ninh nhà nước cộng sản lại kéo cả đám, cả bầy đến chặn cửa trước nhà các nhà văn thành viên Văn Đoàn Độc Lập.


Điểm mặt lũ công cụ rải trước nhà, tôi ngao ngán phôn cho ông bạn Lời Ai Điếu. Những lần Văn Đoàn Độc Lập họp mặt trước đây, ông viết lên lời ai điếu thảm thiết của xã hội Việt Nam dưới chế độ cộng sản vẫn vượt qua được sự ngăn chặn của đám sai nha đến cụng li rượu với bầu bạn Văn Đoàn Độc Lập. Lần này ông cũng đành chịu chung cảnh bị cầm tù tại nhà như tôi.

Chặn cửa, trắng trợn vi phạm pháp luật, ngang nhiên tước đoạt quyền cơ bản của con người, quyền tự do đi lại, hèn hạ mang cả đám công cụ nhà nước nhiều như giăc cỏ và hung hăng như bầy kiến lửa bị phá ổ, quyết phá đám một sinh hoạt hợp pháp, bình thường của một tổ chức xã hội dân sự hiền lành, bé nhỏ.

Loại bỏ tác phẩm của các nhà văn tham gia Văn Đoàn Độc Lập ra khỏi sách giáo khoa ngữ văn trong nhà trường là chống lại nhân dân, chống lại đất nước về văn hóa, làm méo mó, xấu xí, nghèo nàn gương mặt văn hóa đất nước với thế hệ trẻ hôm nay và ngày mai.

Lặng lẽ né tránh lối làm ăn nô lệ, làm thuê, giả dối, dong công chấm của hợp tác xã nông nghiệp, những người nông dân chân chính hăm hở nhận khoán chui vừa để giải phóng sức sản xuất, vừa để được thực sự làm chủ mảnh đất máu thịt, làm chủ con người mình và điều quan trọng hơn cả là được thực sự làm người nông dân, giữ được nhân cách, giữ được những phẩm chất tốt đẹp của người nông dân truyền thống, được làm thiên chức lao động sáng tạo ra của cải, làm ra nhiều nhất, tốt nhất hạt lúa củ khoai nuôi xã hội.

Những nhà văn rời bỏ hợp tác xã văn chương của ông chủ nhiệm Hữu Thỉnh không còn nhân cách văn hóa, không còn nhân cách nhà văn, chỉ còn là nô bộc cho chính trị cũng là để thực sự được làm nhà văn có nhân cách, có lương tri, có trách nhiệm với nền văn hóa đất nước, có trách nhiệm với nhân dân, với đất nước.

Những nhà văn chân chính đều thấy bị xúc phạm khi ông Hữu Thỉnh chủ nhiệm hợp tác xã văn chương quốc doanh nhân danh các nhà văn nằn nì thảm thiết với Thủ tướng xin từ chiếc xe ô tô sớm đi tối về đến kì kèo xin bằng được từ tiền thuế nghèo của dân hết chục tỉ tiền này đến chục tỉ tiền khác chỉ để làm tha hóa các nhà văn. Những chục tỉ tiền rủng rỉnh từ thuế mồ hôi nước mắt của dân rót về hội Nhà Văn, hợp tác xã văn chương quốc doanh Hữu Thỉnh, đã tạo ra những cuộc chạy đua hối hả và bất tận.

Chạy đua vào hợp tác xã Nhà Văn Hữu Thỉnh để được vênh váo mang danh nhà văn, mang thẻ nhà văn. Chạy! Chạy! Chạy! Nhiều cái tên quá xa lạ với văn chương, nhiều người viết vè, viết ngâm vịnh nhạt nhẽo bỗng trở trở thành “nhà văn” trong hợp tác xã văn chương Hữu Thỉnh.

Chạy! Chạy! Chạy! Những người được hợp tác xã văn chương Hữu Thỉnh trao giải thưởng văn chương thực ra chỉ là những người có thế lực trong cuộc chạy đua còn quyết liệt, đông đảo và ồn ào hơn cả cuộc chạy đua vào hợp tác xã văn chương Hữu Thỉnh. Những nhà văn chân chính làm sao không bị xúc phạm khi những tập sách văn chương kém cỏi được tôn vinh chỉ vì người viết là kẻ thắng cuộc trong cuộc chạy đua ngoài văn chương đó.

Văn chương đòi hỏi sự phong phú đa dạng. Phong phú, đa dạng trào lưu, phong cách nghệ thuật. Phong phú, đa dạng cả quan niệm thái độ của nhà văn với cuộc sống, với thời cuộc, với chính trị. Sự phong phú, đa dạng là bản chất của nghệ thuật. Như tình yêu là bản chất của cuộc sống. Văn Đoàn Độc Lập xuất hiện chỉ làm phong phú thêm đời sống văn hóa đất nước, làm lành mạnh, khỏe khoắn nền văn học đang xanh xao, còi cọc, thiếu sự sống dưới sự trùm lớp của nền chính trị độc tài cộng sản. Văn Đoàn Độc Lập trả nhà văn về vị trí đích thực của nhà văn. Văn Đoàn Độc Lập đòi hỏi nhà văn phải là gương mặt văn hóa của đất nước, tác phẩm của nhà văn phải là tiếng nói trung thực của nhân dân, của cuộc sống chứ không phải là thứ minh họa nhạt nhẽo, thứ tụng ca sáo rỗng của chính trị.

Loại bỏ tác phẩm của các nhà văn trong tổ chức Văn Đoàn Độc Lập ra khỏi sách giáo khoa ngữ văn là việc làm nhỏ nhen, thiển cận và rất phi chính trị của những nhà chính trị cộng sản. Cũng như sách giáo khoa ngữ văn trong nhà trường suốt bao năm qua không có một chữ nhắc đến Hoàng Sa, Trường Sa, không một dòng nhắc đến lịch sử mở cõi của cha ông người Việt ở Hoàng Sa, Trường Sa là những người làm sách giáo khoa ngữ văn đã rắp tâm bán nước, loại bỏ Hoàng Sa, Trường Sa trong tâm hồn thế hệ trẻ.

Rừng Xà Nu, Đường Chúng Ta Đi của nhà văn Nguyên Ngọc, chủ soái của Văn Đoàn Độc Lập là hào khí của một thời lịch sử bi tráng. Hào khí đó đã nâng một dân tộc đứng lên trong máu và nước mắt.

Với kí sự ngổn ngang tư liệu lịch sử viết lên Lời Ai Điếu, văn Lê Phú Khải là văn Tư Mã Thiên của thời bóng tối cộng sản trùm lên đất nước Việt Nam, đè lên số phận dân tộc Việt Nam đau thương.

Những đội binh nhà Lê, nhà Nguyễn vượt biển dữ đến nhận đất Hoàng Sa hôm qua, những người lính hải quân Việt Nam có mặt ở Trường Sa hôm nay là sự khẳng định chủ quyền Việt Nam với Hoàng Sa, Trường Sa trong lịch sử. Tiếng hát à ơi ru con Chiều chiều sóng dậy biển đông / Thương gái có chồng đi lính Hoàng Sa là sự khẳng định chủ quyền Việt Nam ở Hoàng Sa, Trường Sa trong tâm hồn người Việt. Những truyện ngắn và bút kí chân thực với hiện thực và giàu cảm xúc văn học viết về biển đảo, viết về Trường Sa trong những tập truyện ngắn Rừng Và Biển, Sự Tích Những Hòn Đảo và trong những tập bút kí Đảo Vàng, Một Thuở của Phạm Đình Trọng là sự khẳng định chủ quyền Việt Nam ở Hoàng Sa, Trường Sa trong văn học.

Nền giáo dục loại bỏ, ngăn chặn những tác phẩm văn chương của tác giả Văn Đoàn Độc Lập, loại bỏ, ngăn chặn những tư cách nhà văn trong Văn Đoàn Độc Lập ra khỏi sách giáo khoa ngữ văn chỉ chứng tỏ đó là một nền giáo dục thấp kém, què quặt và độc tài.
Nguồn FB :  https://www.facebook.com/kesiviet/posts/808331352701580

16 March 2018

KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH ĐỒNG NGƯỜI CHỦ TRƯỜNG SA VỚI KẺ CƯỚP TRƯỜNG SA



Trả lời bài viết "Trường Sa 1988: không nổ súng trước nhưng phải nổ súng" Báo Tiếng Dân 15.3.2018

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Tháng ba về lại nhớ Gac Ma. Mỗi trái tim Việt Nam lại đau nỗi đau tháng ba 1988 Tàu Cộng cướp Gac Ma của tổ tiên ta. Mỗi trái tim Việt Nam lại đau nỗi đau 64 người lính Việt Nam trở thành 64 tấm bia thịt cho lính Tàu Cộng đâm lê, kề súng AK tận ngực bóp cò. Tháng ba năm nay cùng nỗi đau mất đảo, mất 64 người con yêu của Mẹ Việt Nam lại thêm sự phẫn nộ vì giọng lưỡi trí trá, lấp liếm sự thật lịch sử và sự đánh đồng người chủ đích thực của Trường Sa với kẻ cướp Trường Sa.

Ông Lê Mạnh Hà, người viết “Trường Sa 1988: không nổ súng trước nhưng phải nổ súng” cần nhớ rằng trước năm 1956, trước khi Tàu Cộng đưa tàu quân sự giả dạng tàu đánh cá đổ người lên chiếm đảo Phú Lâm và một số đảo trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam thì điểm cực Nam của lãnh thổ Tàu Cộng là đảo Hải Nam. Trước năm 1974, trước khi Tàu Cộng đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa thì tàu quân sự của Tàu Cộng đi vào biển Đông đều phải lén lút, lấm lét, láo liên của kẻ cắp. Nay chiếm được toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, chiếm được 8 bãi đá trong Trường Sa, chúng hối hả xây sân bay, xây quân cảng, quân sự hóa Trường Sa rồi trừng mắt vỗ ngực tuyên bố với thế giới rằng cả biển Đông là của chúng.

Trong khi từ thế kỉ thứ 17, từ thời nhà Lê, nhà Nguyễn, Hoàng Sa, Trường Sa đã là cương vực lãnh thổ, là đơn vị hành chính của nhà nước Việt Nam. Khi Pháp đô hộ Việt Nam, Pháp kế tiếp nhà Nguyễn trong việc quản lí hành chính đó với Hoàng Sa, Trường Sa. Pháp đã xây đèn biển (hải đăng) ở Hoàng Sa, xây trạm khí tượng ỏ Trường Sa. Tại Hội nghị Liên Hợp Quốc họp ở San Francisco, tháng 9. 1951, Thủ tướng Trần Văn Hữu của Việt Nam đã tuyên bố chủ quyền với Hoàng Sa, Trường Sa trước sự có mặt 49 Chính phủ các nước, không có nước nào có ý kiến khác.

Vậy mà ông Lê Mạnh Hà viết rằng ngày nay Việt Nam kiểm soát 21 đảo, Trung Quốc kiểm soát 7 đảo trong quần đảo Trường Sa là thắng lợi rồi! Đánh đồng người chủ đích thực của Trường Sa, với kẻ cướp Trường Sa và coi Trường Sa như quần đảo hoang, vô chủ thì mới coi Việt Nam kiểm soát 21 đảo trong quần đảo Trường Sa và Tàu Cộng chỉ kiểm loát được 7 đảo là thắng lợi!

Còn lệnh không nổ súng. Bộ trưởng bộ Quốc phòng không lệnh cho từng đại đội, không lệnh cho từng người lính không được nổ súng mà lệnh cho bộ tư lệnh hải quân. Chính vì cái lệnh quái gở, tự trói tay mình, tự bắt mình buông súng đó mà trong tình thế nóng bỏng, trong khi Tàu Cộng đưa hơn chục tàu khu trục, tàu tên lửa, mỗi tàu khu trục 4 khẩu pháo 100mm, 4 khấu pháo 37 mm, tàu tên lửa 12 dàn phóng ra cướp Trường Sa của Việt Nam thì Hải quân Việt Nam đưa quân ra giữ Trường Sa chỉ dám đưa hai tàu vận tải nhỏ bé 500 tấn và một tàu đổ bộ cũ nát, cổ lỗ của Mỹ xuất xưởng từ 1945. Cả ba con tàu già lão này đều là tàu không vũ trang, chỉ chở lương thực, vật liệu xây dưng với 70 lính công binh chỉ có cuốc sẻng, 20 lính lữ đoàn 146 mang cờ chủ quyền ra cắm trên đảo cũng chỉ có mấy khẩu AK và chỉ có một băng đạn kèm theo súng.

Không phải Hải quân Việt Nam không có tàu chiến đấu. Ngay từ tháng tám, năm 1964, khi tàu khu trục Maddox, Mĩ mới lảng vảng ngoài khơi vịnh Bắc Bộ, Hải quân Việt Nam đã đưa một phân đội ba tàu phóng lôi xé sóng ra tấn công tàu khu trục Maddox Mĩ. Tàu khu truc Maddox lớn, hiện đại và hỏa lực mạnh gấp nhiều lần những tàu khu trục của Tàu Cộng ở Trường Sa 1988. Lệnh không nổ súng làm cho hình ảnh Hải quân Việt Nam chỉ còn là hình ảnh ba con tàu nhỏ bé, già nua, chậm chạp, không có sức chiến đấu, chỉ biết chịu trận.

Không được nổ súng. Giặc đổ bộ tràn lên đảo, xâm phạm chủ quyền thiêng liêng của tổ quốc nhưng người lính giữ đảo chỉ biết đứng nhìn và người lính giữ lá cờ chủ quyền chỉ biết lấy sức người giành giật lá cờ với giặc rồi giơ ngực ra hứng trọn mũi lê phóng tới, hứng trọn cả loạt đạn AK của giặc dí sát người bóp cò.

Không được nổ súng. Không được chiến đấu giữ đảo đành nhận cái chết trong đau đớn rồi phó mặc đảo cho giặc làm chủ. Vi vậy Thiếu tướng Hoàng Kiền, Trung đoàn trưởng Trung đoàn 83 công binh hải quân ngày đó đã phải đau đớn thốt lên: 14.3.1988 là ngày Trung quốc đưa quân xâm chiếm Trường Sa của ta chứ không có trận chiến nào ở đây!