16 January 2018

VỞ DIỄN DỞ

Phạm Đình Trọng

Ông Trịnh Xuân Thanh phó chủ tịch một tỉnh miệt vườn châu thổ sông Cửu Long ngông nghênh cưỡi ô tô tiền tỉ mang biển số xanh của cơ quan chóp bu nhà nước cộng sản lượn lờ trước dân tỉnh lẻ Hậu Giang chỉ là thói trưởng giả học làm sang của những kẻ quyền cao, chức trọng, tiền nhiều mà văn hóa thấp kém, đức độ thiếu vẳng, những kẻ chỉ biết có sức mạnh của quyền lực và sức mạnh của đồng tiền, không biết đến sức mạnh của văn hóa, không biết đến giá trị của nhân văn.

Triều đại nào đến thời suy tàn cũng đều là thời của đám quan chức cơ hội, lòng tham ngự trị trong con người họ, nhân cách đã bỏ họ ra đi từ lâu. Lí tưởng sống thấp hèn, lí tưởng thẩm mĩ méo mó, những trưởng giả học làm sang nhan nhản trong đám quan chức của triều đại suy tàn như nấm tua tủa ngóc lên trên bãi cỏ mục sau cơn mưa. Đó là những ông quan đầu tỉnh, đầu huyện, đầu sở, đầu ngành đua nhau xây biệt phủ nghênh ngang, diêm dúa và kệch cỡm trên khắp đất nước còn quá nhiều người dân đang phải sống trong nghèo khổ, thiếu thốn.

Dù dát vàng hay dát bạc lấp lánh thì dưới mắt người dân những biệt phủ của đám quan chức vô lại đó chỉ dát bằng sự lố lăng, vô liêm sỉ. So với những biệt phủ đó thì chiếc ô tô vài tỉ đồng mang biển số xanh của ông Trịnh Xuân Thanh chỉ là con muỗi so với con voi. Vậy mà con muỗi Trịnh Xuân Thanh đã làm ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng nổi lôi đình hét các cơ quan pháp luật từ đảng đến nhà nước phải vào cuộc truy xét ông Thanh trong khi ông đảng trưởng lại bình thản bỏ qua những con voi khổng lồ của sự sa đọa, lố lăng, vô liêm sỉ.

Truy xét ông Trịnh Xuân Thanh vì Trịnh Xuân Thanh là vây cánh, là đầu mối của đường dây dẫn đến đối thủ chính trị Ba Dũng đã làm ông đảng trưởng phải nghẹn ngào nuốt mối hờn căm suốt bao năm, nuốt nỗi cay đắng từ nhiệm kì đảng trưởng khóa trước của ông.

Chiếc ô tô vài tỉ đồng của phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh là con muỗi tham nhũng.

Những biệt phủ diêm dúa trải rộng trên hàng ngàn mét vuông đất thênh thang của ông Trần Văn Truyền vốn là Tổng thanh tra Chính phủ, của ông Phạm Sỹ Quý đương nhiệm giám đốc sở Tài nguyên Môi trường Yên Bái, của ông Nguyễn Sỹ Kỳ, đương chức phó ban Nội chính tỉnh ủy Đắk Lak, của ông Nguyễn Đức Vượng đang là bí thư huyện ủy Duy Tiên, Hà Nam, của ông Phạm Thanh Hà đang ngồi ghế trưởng ban quản lí khu kinh tế Kon Tum, của ông Bùi Thanh Tùng chỉ giữ chức nhỏ trưởng phòng thuộc sở Lao động Thương binh Xã hội nhưng là quí tử của ông quan to Bùi Thanh Quyến bí thư tỉnh ủy Hải Dương .  .  . Đó là những con voi tham nhũng. 

Hàng trăm hecta đất sân bay Tân Sơn Nhất, sân bay Gia Lâm bị các tướng quân đội núp dưới cành lá ngụy trang quân đội làm kinh tế chiếm đoạt làm sân golf, làm nhà hàng, khách sạn kinh doanh kiếm lời cho nhóm lợi ích nhà binh, mặc cho sân bay Tân Sơn Nhất kẹt cứng dưới đất, kẹt cứng trên không, mặc cho ngành hàng không của đất nước bế tắc không thể mở thêm bãi đỗ để tăng chuyến, tăng lượng máy bay cất, hạ cánh, không thể có thêm đường băng để phát triển ngành hàng không, ngành kinh tế đang phát đạt, đang là thời thượng, mặc cho nhiều hãng hàng không nước ngoài phải rời bỏ sân bay Tân Sơn Nhất kẹt cứng để tìm đến sân bay các nước lân cận mở văn phòng, mở điểm trung chuyển, làm cho đất nước và ngành hàng không Việt Nam mất đi một nguồn thu hàng ngàn tỉ đồng mỗi năm. Chiếm cứ hàng trăm hecta đất sân bay khai thác kiếm lời riêng của một nhóm lợi ích, đó là con khủng long tham nhũng.

Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng hét các cơ quan pháp luật phải truy xét con muỗi tham nhũng Trịnh Xuân Thanh nhưng lại không dám một lần hé răng đụng đến con khủng long tham nhũng biến hàng trăm hecta đất vàng sân bay của dân của nước thành đất sinh lời của riêng một nhóm lợi ích.

Nhiệm kì trước đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đã lèo lái được Bộ Chính trị nhất trí kỉ luật đối thủ chính trị của ông là ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng khi đưa ra Ban Chấp hành trung ương biểu quyết việc kỉ luật đó thì lá phiếu của trên năm mươi phần trăm ủy viên trung ương đã bác bỏ. Không kỉ luật được ông Ba Dũng vì ở cương vị Thủ tướng ông Ba Dũng đã ban phát mưa móc, ban phát ân sủng, ban phát bổng lộc cho đám quan chức trong bộ máy hành pháp của ông. Mà những ông Bộ trưởng, tỉnh trưởng trong bộ máy hành pháp đó đều là những trung ương ủy viên, những người có quyền biểu quyết những vấn đề ông đảng trưởng đưa ra. Đây là bài học cay đắng nhớ đời với đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng về quyền năng của Ban Chấp hành trung ương. Trong 180 ủy viên trung ương chính thức có quyền biểu quyết của khóa XII đương nhiệm có tới 37 ủy viên trung ương mang hàm tướng, tá nhà binh. Bài học nhớ đời của khóa trước làm cho đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng không dám ho he làm mất lòng 37 lá phiếu, 37 cánh tay có quyền biểu quyết. Và con khủng long tham nhũng nuốt chửng hàng trăm hecta đất vàng sân bay Tân Sơn Nhất, sân bay Gia Lâm cứ lừng lững tồn tại.

Ông Đinh La Thăng, ông Trịnh Xuân Thanh làm thất thoát hàng ngàn tỉ đồng đều xảy ở nhiệm kì đại hội đảng khóa XI, khi ông Dũng đang đầy quyền lực và trong cái ô quyền lực ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ của ông Dũng, ông Vũ Huy Hoàng đang mặc sức thao túng bộ lớn Công thương, ngang nhiên đưa con trai mới ngoài 20 tuổi vừa kết thúc cuộc đời du học vi vu, chưa làm được tích sự gì lên làm sếp lớn của công ty lớn rủng rỉnh tiền bạc nằm trong bộ của ông. Ông Thăng, ông Thanh cũng đang mặc sức thao túng, tùy tiện tung hoành ở tập đoàn dầu khí.

Quyền lực bảo kê của ông Dũng còn đó, ông Thăng, ông Thanh có làm thất thoát hàng ngàn tỉ đồng hay thất thoát hàng triệu tỉ đồng của dân của nước thì những kẻ tội phạm đó vẫn bình an và ung dung thăng tiến trên con đường công danh. Và ông Thăng đã hiên ngang bước vào Bộ Chính trị, rồi trở thành lãnh chúa của mảnh đất giầu có nhất nước, thanh thế nhất nước. Còn ông Thanh thì đầy hả hê, thỏa mãn trên bệ phóng phó chủ tịch tỉnh trù phú, vựa lúa, vựa cây trái Hậu Giang để rồi bệ phóng đó còn phóng ông lên cao nữa.

Nhưng đại hội đảng đưa ông Thăng vào Bộ Chính trị cũng là đại hội chấm dứt quyền lực của ông Ba Dũng, đại hội hoan hỉ tiễn ông Ba Dũng rời ghế quan chức không tử tế để về làm người dân tử tế.

Ông Dũng rời quyền lực tháng một, năm 2016, thì chỉ năm tháng sau, tháng sáu, năm 2016 ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng nổi lôi đình đòi truy xét chiếc ô tô tiền tỉ mang biển số xanh của ông Trịnh Xuân Thanh. Từ đó lòi ra việc thất thoát, thua lỗ hơn ba ngàn tỉ đồng của Tổng công ty xây lắp dầu khi do ông Thanh đứng đầu. Lòi tiếp ra những thất thoát trăm tỉ, ngàn tỉ đồng của tập đoàn dầu khí do ông Đinh La Thăng thống lĩnh. Lúc này con voi tham nhũng mới lộ ra và ông Thăng, ông Thanh trở thành bị cáo đầu vụ trong vụ đại án tham nhũng đang diễn ra ở pháp đình gây xôn xao cả nước.

Dông dải điểm lại vài sự việc để thấy cuộc sát phạt mang tên chống tham nhũng chỉ là vở diễn về vay trả nợ nần ân oán của triều cộng sản thời suy tàn. Và phiên tòa đang xử tội của ông Đinh La Thăng, ông Trịnh Xuân Thanh chỉ là một màn trong vở diễn do ông đảng trưởng đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tổng đạo diễn mà thôi.

Những con muỗi, con voi tham nhũng đã đủ làm kiệt quệ đất nước, làm khốn đốn, cùng quẫn người dân thì những con khủng long tham nhũng còn khủng khiếp như thế nào. Nhưng cuộc chiến chống tham nhũng chỉ truy xét con muỗi, con voi tham nhũng mà không đụng đến con khủng long tham nhũng thì đó là một vở diễn dở. Để người dân nhận ra hệ thống quyền lực đang diễn vở chống tham nhũng chứ không thực sự chống tham nhũng là cái dở nhỏ. Diễn để lấy lại lòng tin của người dân. Nhưng diễn dở, người dân càng mất lòng tin hơn là cái dở quá lớn!


 Ảnh.


Những con voi tham nhũng Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Trinh Xuân Thanh vui vẻ quây quần quanh ông Thủ tướng đã tạo ra một Chính phủ tham nhũng kinh hoàng nhất, tàn phá đất nước khủng khiếp nhất từ trước đến nay, Chính phủ Nguyễn Tán Dũng!

09 January 2018

Nguyễn Trung Sơn - Hiệu trưởng trường CĐKT-KTTM trốn tránh trách nhiệm

Để rộng đường dư luận, tôi xin công khai Thông báo trái với đạo lý, pháp lý, tâm lý của ông Tiến sỉ Nguyễn Trung Sơn Hiệu trưởng trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại và việc trốn tránh trách nhiệm về.kiến nghị (khiếu nại) của tôi.

                                             ĐƠN KIẾN NGHỊ

Kính gửi : Ông TS Nguyễn Trung Sơn Hiệu trưởng trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại.

Tôi là : Vũ Mạnh Hùng – Nguyên giảng viên khoa quản trị kinh doanh, hiện thuộc con số phòng hành chính quản trị.

Chiều 19/9, tôi nhận được thông báo ngừng trả lương từ tháng 9/2017 của ông đối với tôi ghi ngày 14/9 (dấu BC Phú Lãm 18/9/2017) với lý do “vi phạm kỷ luật lao động” và còn đe dọa “vẫn tiếp tục vi phạm kỷ luật lao động, Nhà trường sẽ đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động theo Điều 29 khoản 1 Luật Viên chức số 58/2010/QH12 của Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việ Nam ”.
Tôi có ý kiến như sau :

1. Xin Hiệu trưởng cho biết, tôi vi phạm kỷ luật lao động cụ thể như thế nào ? Hiệu trưởng giao cho tôi việc gì mà tôi không hoàn thành kế hoạch ?

2. Tôi không thuộc diện viên chức hợp đồng lao động. Sau khi tốt nghiệp đại học chuyên ngành thống kê được nhà nước phân công về trường giảng dạy chuyên môn, chứ tôi không phải là người đi xin việc và ký hợp đồng giảng dạy với nhà trường. Lương được hưởng từ ngân sách Nhà nước, hưởng theo bậc gạch công chức.

3. Tôi đã ra khỏi tổ chức công đoàn trường từ nhiều năm nay. Bởi lý do công đoàn không bảo vệ được quyền lợi chính đáng của đoàn viên công đoàn. Nên trong thông báo của Hiệu trưởng thì vai trò của công đoàn đối với tôi không có ý nghĩa.

Trong quá trình giảng dạy tôi đã liên tục tố cáo về nhiều hành vi tiêu cực tham nhũng, trả thù trù dập người tố cáo một cách trái pháp luật của ông Hiệu trưởng Bùi Đình Bá, và những vụ việc tham nhũng có liên quan đến Hiệu trưởng Nguyễn Quang Thư người kế vị ông Bá.

Mọi việc tôi khiếu tố đã được Thanh tra chính phủ kiểm tra trong thời gian hơn 4 tháng (Thanh tra Chính phủ còn yêu cầu tôi báo cáo cả những vụ việc khiếu tố ở trường Trung cấp Thương nghiệp Sơn tây từ thập niên 80 của thế kỷ 20) và đã thừa nhận những nội dung khiếu tố của tôi là đúng.

Sau thời gian kế vị ông Nguyễn Quang Thư, sáng ngày 22/3/2016 Hiệu trưởng mời tôi làm việc mang tính chất tình cảm với sự có mặt của Hiệu phó Đặng Văn Tung và Trưởng phòng tổ chức Nguyễn Thị Thùy Linh. Hiệu trưởng đã hỏi về yêu cầu công tác của tôi. Trước hết, tôi có hai yêu cầu (theo chế độ và theo quy định của pháp luật) : Một là, Hiệu trưởng trả tôi về làm công tác giảng dạy chuyên môn. Hai là, tính thâm niên giảng dạy cho tôi (vì tôi đã 17 năm trực tiếp giảng dạy, việc nhà trường không tính thâm niên giảng dạy của tôi vào lương là sai, chưa tính thời gian bị trù dập từ tháng 8/2002). Hiệu trưởng trả lời “việc đó đơn giản thôi”. Sau đó Hiệu trưởng khuyên tôi về hưu, theo hồ sơ thì tôi chưa đến tuổi phải nghỉ hưu. Tôi có ý kiến, sẽ sẵn sàng về hưu nếu nhà trường có văn bản xin lỗi việc trù dập tôi (chưa nói đến việc giải quyết những kết luận của Thanh tra Chính phủ về những hành vi tham nhũng tôi tố cáo). Đến sáng 28/8/2017, Hiệu trưởng mời tôi gặp cũng mang tính chất tình cảm, tôi có nhắc đến lời hứa của Hiệu trưởng hôm 22/3/2016 về những yêu cầu của tôi và quan điểm không thay đổi.

Ở đây tôi xin có kiến nghị như sau :

1. Hiệu trưởng với tư cách là người đứng đầu cơ quan hãy thực hiện trách nhiệm của mình giải quyết đúng pháp luật, theo thẩm quyền hoặc kiến nghị cơ quan có thẩm quyền những vấn đề tôi khiếu tố đã được Thanh tra Chính phủ Thông báo kết quả số 1365/TB-TTCP ngày 19/7/2006, do Phó Tổng thanh tra Chính Phủ Mai Quốc Bình đã ký, đến nay vẫn trên giấy.

2. Như đã trình bày trên, tôi nhận thấy Thông báo số 232/TB-CĐTM ngày 14/9/2017 của Hiệu trưởng là trái với tâm lý, đạo lý và pháp lý.

Vậy tôi viết kiến nghị này mong Hiệu trưởng xem xét, sớm có văn bản trả lời.

Hà Nội, ngày 21/9/2017
Người kiến nghị.
Vũ Mạnh Hùng

Thông báo của TS.Hiệu Trưởng (ở phần hình ảnh).




Hình ảnh trốn tránh trách nhiệm của TS Nguyễn Trung Sơn Hiệu trưởng (kiêm bí thư đảng ủy) trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại (trưa qua ngày 2/1/2018), khi tôi đến yêu cầu trả lời đơn kiến nghị của tôi bằng văn bản. Ông Sơn nói cùn không trả lời, không làm việc với tôi. Tôi thấy thật nực cười, ông ra văn bản Thông báo đối với tôi, và sau hai ngày phó phòng của tôi đã nhận kiến nghị của tôi gửi tới tận tay ông, hơn 3 tháng nay ông im lặng. Nay tôi đến hỏi, ông trả lời "không làm việc" với tôi thì làm việc với ai ?! Tôi lấy ĐT ra ghi. Ông ngồi im như tượng rồi bỏ chạy ra ngoài. Còn gọi ĐT vu cáo tôi là "đến gây sự". Thử hỏi cái chất tiến sĩ và tư cách của một ông thầy Hiệu trưởng trường cao đẳng như thế thì đào tạo ra ai ?


Nguồn : https://www.facebook.com/manhhung.vu.566790/posts/811909002349009?pnref=story

02 January 2018

Vài suy ngẫm về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.


                                     Nhà giáo : Nguyễn Tiến Dân


1-Đối với Nhân dân Việt nam, Trịnh Xuân Thanh và đồng bọn, tội lỗi ngập đầu.

-Thứ nhất, băng đảng của y, luôn dùng dùi cui – súng đạn và nhà tù, để cưỡng bức Nhân dân phải chịu sự “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” của chúng. Nguyên tắc ấy, không có ngoại lệ. Ngay cả đồng đảng, cũng không được miễn trừ. Bởi thế, mọi việc y làm, đều phải nhất nhất tuân theo “đúng quy trình” của băng đảng. Làm theo đúng những gì mà cái Đảng “quang vinh và sáng suốt” của y chỉ bảo: Tập đoàn Dầu khí Việt nam, đã thua lỗ và mất trắng hàng tỷ USD của Ngân khố Quốc gia. Sự thật tồi tệ ấy, nếu được bạch hóa: Huyền thoại “đỉnh cao trí tuệ của loài người”, sẽ tan như bong bóng xà phòng. Vì thế, Đảng phải chạy làng và Đảng cần một “con dê, để tế thần”. Đảng đã chấm y, để “chọn mặt – gửi vàng”. Đen cho Đảng, y không chịu và nhanh chân, chuồn mất. Y ra đi, để lại bao nỗi nhục nhã – ê chề, cho Đảng trưởng.

-Thứ nhì, y tham nhũng và bướng bỉnh.

Đã đành, số tiền tham nhũng của y, không là cái gì so với mớ tài sản bất minh của cái thằng tiều phu có đôi hố mắt đen ngòm. Khốn nỗi, cái thằng lâm tặc đó, người dân tộc. Cụ tổ nhà nó, có truyền lại cho nó, bài “thuốc liều và trơ trẽn” gia truyền. Uống vào rồi, nó coi Luân thường – Đạo lý, chẳng ra cái quái gì. Đất đai của Tổ quốc, nó còn chẳng ngại, để nhắm mắt sang nhượng cho ngoại bang. Nói chi đến cái chuyện cỏn con: Lập 1 con mụ, mà thiên hạ đã truyền tay nhau, để chơi đến mức nhàu nhĩ, lên làm Hoàng hậu. Nghe nói, nó còn trắng trợn tuyên bố: Nếu ngăn cản, dù là con đẻ, nó cũng sẽ từ ngay. Khỏi cần, Pháp luật. Bức bách quá, nó từ nốt cả Đảng. Miễn sao, được lũn cũn đi theo gái già và chơi nó. Cái loại dại gái như thằng dâm dê này, đáng bị lăng trì. Nhưng, Đảng không thể xử nó. Đảng cần Trịnh Xuân Thanh, để làm “hình nhân, thế mạng”. Thế mà, Thanh Giới to gan, dám “nói và làm, không theo nghị quyết”.

-Thứ ba, y cố ý vạch áo cho người xem lưng: Bao nhiêu thâm cung, bí sử – bao nhiêu những thủ đoạn đê tiện nhất, trong việc ăn cướp và ăn cắp của cái Đảng CS, ở cung đoạn bán dầu thô, đã được y phơi bày. Không dừng lại ở đó, y công khai bóc mẽ đảng trưởng. Coi tay này, chẳng ra cái thể thống cống rãnh gì. Đảng quang vinh, là thế. Bao kẻ u mê, nguyện làm tôi tớ và lẽo đẽo đi theo Đảng, mãi còn chẳng được kết nạp. Đằng này, y tuyên bố, từ Đảng. Dễ, như khi y xin vào.

Cứ tà tà như thế, mỗi ngày, y lại lòi ra một câu chuyện và gửi Gió, mang đi khắp bốn phương trời. Văn của Gió, hay – chuyện của y, hấp dẫn. Thiên hạ, bị bỏ bùa. Ai cũng phải phát sốt – phát rét, về y. Mỗi bước y đi – mỗi nhời y nói, đều được săn lùng. Kèm theo với nó, cơ man nào là thời gian – tiền bạc và giấy mực. Khi biết sự thực, thiên hạ bàng hoàng. Còn băng đảng của y, bất kể ở phe này hay ở nhóm kia, đều hoảng sợ. Mỗi ngày, y còn nhởn nhơ bên trời Tây, là một ngày, họ ăn không ngon – ngủ không yên. Chẳng ai dám chắc, ngày mai, “đồng chí nào còn đang nằm ở trong đống rơm”, sẽ bị khui ra – Chẳng ai dám chắc, ngày mai, cái mặt nạ nào của Đảng CS, sẽ bị lột tiếp. Bởi thế, bắt y về quy án. Hoặc cùng lắm, là “giết người diệt khẩu”, đã buộc phải trở thành “chủ trương lớn” của Đảng. Tiền bạc, khỏi lo – thủ đoạn, khỏi cần. Miễn sao, đạt cho bằng được mục đích.

2-Muốn bắt họ Trịnh, theo cách “Quang – Minh – Chính – Đại”, đơn giản nhất, là tìm cách dẫn độ. Interpol, đã được gửi lời nhờ. Nhưng, chẳng thành. Nỉ non với bà Angela Merkel, cũng chưa được lời hứa đảm bảo. Cấn quá, hóa khùng. Tổng Bí nhà ta, bèn dùng hạ sách: “bắt cóc” – Một thủ đoạn hết sức bẩn thỉu, nhưng lại được các băng đảng Mafia ưa dùng. Khác chăng, ở tiểu tiết: Sau “bắt cóc”, bọn côn đồ thường “tống tiền”. Còn sau khi “bắt cóc” Thanh Giới, Tổng Bí sẽ dùng nó, để “tống quyền”. Nghĩa là, sẽ dùng họ Trịnh, để “báo ân – báo oán”. Qua đó, thâu tóm mọi quyền lực và quyền lợi còn lại của cái Tổ chức, mà ông ta là Đảng trưởng.

3-Hơn ai hết, Cả Trọng thừa biết: Dùng vũ lực, xông vào trong một nước có chủ quyền để bắt người, là một hành động, có tính chất xỉ nhục nước chủ nhà. Do đó, không ai có thể chấp nhận được. Nó sẽ kéo theo những hậu quả khôn lường, trên mọi phương diện: Kinh tế – Chính trị – Văn hóa – Ngoại giao – An ninh – Quốc phòng... Nhưng, Tổng Bí vẫn quyết: “Trả giá đối ngoại, để giải quyết đối nội”. Nghĩa là, hy sinh Danh dự và Quyền lợi của Nhà nước Việt nam, để thỏa mãn cái dục vọng cá nhân đê hèn của mình.

Nói ông ta bắt Thanh về, để phục vụ công cuộc chống tham nhũng, là nói láo. Tham nhũng ở Việt nam, đầy – Biệt phủ của quan lớn, ối. Tóm bọn ấy, dễ như ăn kẹo và chẳng có rắc rối gì. Nhắm mắt mà quơ, cũng được hàng rổ. Xử bọn ấy, thu được cả tiền lẫn lòng dân. “Hết nạc, rồi mới vạc đến xương”. Ranh mãnh như Tổng Bí, sao lại làm ngược lại? Hay là, Tổng Bí lú thật? Nhiều độc giả, đã đặt ra câu hỏi ấy, với mình và mình có thưa lại với các bác ấy: Chẳng phải thế đâu, y khôn ra trò. Khi đã ngồi lên được đến đỉnh cao của quyền lực, ông ta không hề nghĩ đến Quốc kế – Dân sinh. “Quanh quanh như chó chạy lụt”. Trước – sau, rồi cũng phải lòi ra cái mục đích thấp hèn: giữ vững ngôi quyền lực, cho đến hết nhiệm kì. Mưu hèn – kế bản, không ngán. Thủ đoạn bỉ ổi, chẳng từ. Những đối thủ nặng kí của ông, người thì bị soi tuổi tác – kẻ thì thình lình ngã bệnh ung thư. Thậm chí, có người bị đá đít về quê với bà vợ già. Để từ nay, đoạn tuyệt với quá khứ đê tiện và bắt đầu cuộc sống mới – Cuộc sống của những con người lương thiện và tử tế.

Nói gì thì nói, chứ bị Lú ép đến tận chân tường, cái đội kia, cú lắm. Bởi vì, họ đã bị rọ mồm và chỉ được “nói và làm, theo nghị quyết” của… chính ông Tổng. Chỉ những ai may mắn ở ngoài vòng kim cô của Lú, mới không bị nguyên tắc chết tiệt kia, chi phối. Thế là, Trịnh Xuân Thanh đã được chắp cánh và cho bay ra khỏi lãnh thổ Việt nam. Cùng đi với y, cơ man nào là tài liệu mật, liên quan đến ông Tổng. Ở nước ngoài, ngày nào, y cũng cười cợt và dội hàng thùng nước lạnh vào cái lò tôn của chú Lú thợ rèn. Củi khô, cũng sũng nước. Nói gì, đến củi tươi. “Nhóm lò”, thế quái nào được. Cho nên, bằng mọi giá, phải bắt được Thanh về. “Nhất tiễn – song điểu”. Vừa triệt được mầm hậu họa – vừa đem nó ra tra khảo, xem thằng nào, đã “ném đá – giấu tay” và có cớ, để gạt sạch chúng. Ây, mới là mục đích chính của Tổng Bí nhà ta.

4-Để phụ họa cho cái thói côn đồ – mất dậy này, cả một bộ máy Tuyên truyền của Đảng, đã được huy động. Chúng so sánh việc bắt cóc Thanh, với việc biệt kích Hoa kỳ, đã đổ bộ sâu vào lãnh thổ Pakistan, để tiêu diệt Osama bin Laden. Chúng cũng nại ra việc cơ quan tình báo Mossad của Israen, đã mò sang tận Argentina, bắt và đưa Eichmann (một tội phạm Chiến tranh của nước Đức Quốc xã) về Israel. Tất cả, để biện minh cho việc làm đốn mạt của chúng.

Trình lùn, nên lũ khốn kiếp này, quên mất một chi tiết hết sức cơ bản: Cả 2 tay kia, đều là tội phạm Quốc tế và đã bị truy nã toàn cầu. Pakistan thừa thông minh, để không làm lớn chuyện. Bởi họ biết, hậu quả sẽ khôn lường. Nếu Hoa kỳ, chưng ra bằng chứng, tố cáo họ đồng lõa và che giấu tội phạm. Còn Argentina, thoát khỏi của cái của nợ kia, nhẹ cả người.

Trường hợp của Trịnh Xuân Thanh, khác hẳn. Y mới đang ở dạng “nghi can”, trong một vụ án, nặng mùi Chính trị. Nước Đức, không ưa gì bọn ăn cắp CS – không ưa gì bọn dối trá CS và đối với họ, Trịnh Xuân Thanh chẳng phải là yếu nhân – chẳng phải là con bài, để có thể lợi dụng. Chính vì vậy, chắc chắn, họ chẳng ưa Trịnh Xuân Thanh. Nhưng nước Đức, ưu việt hơn hẳn các chế độ CS thối tha. Ít nhất, là ở khoản “thượng tôn Pháp luật”. Hồ sơ họ Trịnh, còn đang trong giai đoạn xem xét. Trong giai đoạn đó, Thanh được Luật pháp Đức bảo hộ. Dùng vũ lực với Thanh, ngay trên đất Đức, đồng nghĩa với việc: trắng trợn chà đạp lên Chủ quyền Quốc gia và Luật pháp của nước Cộng hòa Liên bang Đức. Danh dự của nước Đức, không cho phép họ bỏ qua. Hệ quả tất yếu: Việt nam, đang và sẽ phải trả giá đắt cho tính ngông cuồng của Cả Trọng.

Nhân đây, muốn nhắc cái đám DLV đầu bò của CS, một cố sự, trong cái gọi là “Tổng tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 68”. Việc này, xảy ra giữa thanh thiên – bạch nhật và ngay trên đường phố Sài gòn. Theo nhân chứng của phía Việt nam Cộng hòa: “Bảy Lốp dẫn theo một toán đặc công Việt công, tấn công và chiếm được trại Phù Đổng của binh chủng Thiết giáp ở Gò Vấp. Sau khi kiểm soát được trại lính, Bảy Lốp bắt giữ gia đình Trung tá Nguyễn Tuấn làm con tin và bắt ông này, phải chỉ dẫn cách xử dụng các xe tăng đang có ở trong trại. Trung tá Tuấn, từ chối. Hậu quả, toàn thể gia đình của ông ta, bị giết sạch. Trong đó, có một bà mẹ già, đã 80 tuổi. Duy nhất, một bé trai 10 tuổi, còn ngắc ngoải”. Nghe được hung tin này, ngay sau khi bắt được Bảy Lốp, Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan (giám đốc Tổng nha Cảnh sát Quốc gia VNCH), đã không ngần ngại, xử bắn anh ta ngay trên đường phố.



Hình ảnh nội tuyến 1




Bức ảnh nổi tiếng này, đã được phóng viên Neil Davis của đài ABC ghi lại. Ngay lập tức, nó đã lên trang nhất các báo Quốc tế – nó gây sốc và làm cho rất nhiều người phẫn nộ. Họ phẫn nộ, không phải vì Bảy Lốp có đáng bị trừng phạt hay không. Họ phẫn nộ, bởi họ nghĩ: Tướng Loan, đã lạm quyền. Theo họ, ngay cả Chiến tranh, cũng phải tuân theo những Luật của nó. Giá như, tướng Loan đưa Bảy Lốp ra Tòa án Binh. Tại đó, với những nhân chứng – vật chứng đã quá rõ ràng, Bảy Lốp, tránh sao khỏi cái kết cục không hay. Đằng này, tướng Loan quá nóng nảy. Sự nghiệp của ông, đi đứt và hình ảnh của ông, đã khiến dư luận hiểu không đúng về cuộc Chiến tranh Việt nam. Khi ông chết, chính tác giả bức ảnh, đã gửi vòng hoa đẫm nước mắt đến viếng ông, cùng với lời ăn năn – xin lỗi.

Thế mới biết, chuyện tuân thủ Luật pháp, chỉ có ở xứ sở Văn minh. Ở đó, một kẻ, dẫu có là tội phạm, cũng phải được bắt giữ và xét xử theo đúng trình tự của Pháp luật. Cơ quan bảo vệ Pháp luật, không thể tùy tiện “bùm – chéo” anh ta. Theo cái cách, mà các băng đảng Mafia vẫn thường dùng, Để, xử lý lẫn nhau.

Đảng CS, không quen làm như thế. Chúng quen thói hành xử vô pháp – vô luân với đồng bào của mình. Bà con trong nước, riết rồi, cũng buộc phải quen với cách hành xử đó của lũ vô lại. Chẳng ai lạ lẫm và nhầm lẫn với cái bộ mặt đen như đít chảo của chúng. Bọn đầu xỏ CS, cũng thế. Chúng luôn tự đắc, nghĩ mình là ông Trời con. Lần này, chúng xuất khẩu món lưu manh – côn đồ, sang nước Đức. Một quốc gia, giàu lòng Nhân ái – thừa thãi Nhân quyền và nổi tiếng với tính kỉ luật, trong việc thực thi Pháp luật. Đen cho Đảng CS, chúng đã húc đầu vào 1 bức tường đá. Bằng việc bắt cóc Thanh, chúng đã bôi gio – trát trấu lên mặt cả dân tộc Việt nam và chúng ta, sẽ ngày càng phải cô độc hơn, trên trường Thế giới.

5-Đảng CS, dĩ nhiên, chối đây đẩy chuyện họ bắt cóc Thanh và công luận, cũng không mấy ngạc nhiên, về cái chuyện đó. Ai cũng biết, vô liêm xỉ và dối trá, luôn là bản chất của những chế độ độc tài, nói chung và của bọn CS, nói riêng.

Cảnh sát Đức, chắc đã có đầy đủ bằng chứng, về việc bắt cóc Thanh. Họ, đang nắm quyền chủ động và sẽ tùy thuộc phản ứng của Nhà nước CS Việt nam, để tuần tự công bố chúng. CS Việt nam càng giãy dụa, thòng lọng, sẽ càng thít sâu vào cổ.

Về phía Trịnh Xuân Thanh, chắc ông đã có dự kiến về trường hợp này. Bởi thế, đã có sự đề phòng. Bản tự thú của ông ta, đầy lỗi chính tả. Chuyện đó, hết sức phi lí đối với những tay đã được học hành cẩn thận, như ông ta. Nhưng, cũng giống như những câu chuyện trinh thám: Đó là những tín hiệu báo động, đã được qui ước trước, để thông báo với Luật sư của ông rằng: Ông đang bị kẻ khác, khống chế. Một khi, luật sư của ông, mà giao nộp cho cảnh sát Đức, những văn bản và những quy ước ấy: Cả Trọng và lũ lâu la, “chạy đằng trời”. Cả Thế giới, sẽ phỉ nhổ và bôi vôi vào mồm chúng.

6-Trong cuộc đấu giữa ruồi và muỗi lần này, người ta dễ dàng nhận thấy: “So về bản lĩnh, họ Trịnh hơn Tổng Lú, ít nhất, một cái đầu”. Chứ lại không à: Y đi, không ai biết – Y về, đến Bộ trưởng Công an, cũng không hay. Thần thông – quảng đại như Tôn Ngộ Không, may ra, mới biết cách thăng thiên – độn thổ, như thế. Chửa biết chừng, mấy hôm nữa, người Đức lại thấy y lù lù một đống trước dinh Thủ tướng của họ, cũng nên. Việt nam, cần gì phải để cho phía Đức móc họng. Nghĩa là, phải muối mặt bay sang nước Đức và tận tay, bàn giao lại Thanh còi, cho họ.

7-Trong bộ Binh pháp của mình, ở thiên Dụng gián, Tôn tử có viết 1 dòng: 事未而先者,与所告者皆死。Gián sự vị phát, nhi tiên văn giả. Gián dữ sở cáo giả, giai tử. Đại khái: Điệp vụ chưa được tiến hành, mà công việc đã bị tiết lộ. Trong trường hợp đó, cả gián điệp, lẫn người biết chuyện, đều phải bị thủ tiêu.

“Lôi” được họ Trịnh về nước, là cả một điệp vụ muôn vàn khó khăn và phải được giữ bí mật tuyệt đối. Hiển nhiên, rất ít người biết. Lạ cái, có một anh chàng nhà báo nào đó, chẳng phải vô danh – cũng không hẳn là tiểu tốt, lại “tình cờ” mà biết được. Lạ nữa, là cái biệt danh Osin khá ngộ nghĩnh của chàng. Chỉ với 1 dòng hết sức ngắn ngủi: “Trịnh Xuân Thanh về, mà báo chí im ắng nhỉ”, chàng đã làm cho đám người, cả quan lẫn dân, đều sôi lên sùng sục. Trong đám quan chức, trước tiên, phải kể đến Bộ trưởng Bộ Công an – ngài thượng tướng Tô Lâm khả kính. Ngay lập tức, ông lên mặt báo, chiềng làng – chiềng chạ, thanh minh với cả nhà: “Hiện tôi chưa có thông tin gì”. Từ câu nói này, nhiều người đã nặng lời, khi bình luận rằng: hoặc ông nói điêu – hoặc ông gà mờ – hoặc ông có cả 2 thuộc tính đó.

Theo mình, điệp vụ này, ông ta không thể không biết. Nhưng trị Nước – an Dân, mới cần giữ chữ tín, chứ việc quân: 兵者,道也.Binh giả, ngụy đạo dã. Tào Tháo thường diễn giải câu này là: Phép cầm quân, tha hồ mà nói láo. Cho nên, đừng trách ông ta không thật thà. Câu nói của ông ta, có lẽ, muốn chuyển đến cho dân chúng, một thông điệp khác: “Trong chuyện này, người bắt – giữ Trịnh Xuân Thanh và đang ‘moi ruột’ y, không phải là Bộ Công an. Chính vì vậy, thuộc hạ của tôi, không thể báo cáo với tôi: Thanh đang ở đâu và đã khai báo những gì”. Bộ Công an không bắt – không giữ Thanh. Vậy, ai đã làm cái việc mất mặt đó? Cái này, phải hỏi Cả Trọng. Để xem, ông ta có dám trả lời hay không: Cái nhóm đặc nhiệm Adhoc này, ông đã lập ra nó tự bao giờ? Đảng CS, rặt 1 lũ ăn hại. Chúng làm gì có tiền. Vậy, ai đã trả lương và cấp kinh phí, cũng như phương tiện, để cho nó hoạt động?

Nói rộng ra, ở tầm cỡ Quốc gia, nhất thiết phải lôi Osin ra, quay tít thò lò. Truy xem, ai là người đã để thẩm lậu tin tức. Sau đó, “xử lý” triệt để, cả đôi. Trong cái cặp đôi này, ngoài Osin ra, đối tượng còn lại, theo logic, xác suất rơi vào ngài Tô Lâm, là rất cao.

Thiên, linh linh – Địa, linh linh. Mong các vị phù hộ – độ trì, để ngài Bộ trưởng khả kính, đừng có dính vào cái vụ này.

8-Ngay sau khi công bố tin Thanh bị bắt cóc (à quên, Thanh ra đầu thú) và trước khi nước Đức khôn ngoan, chưa lên tiếng: Cả Trọng phởn lên và triệu tập gấp, cái gọi là ban chống tham nhũng của ông ta lại. Không phởn, sao được: Quay họ Trịnh, ít nhất, sẽ lòi ra cặp đôi Đinh La Thăng và Vũ Huy Hoàng. Khi xưa, lúc treo thanh gươm trên đầu chúng, Cả Trọng, chẳng đã lấp lửng, mà nói rằng: “Xử lý về mặt Đảng, mới là chỉ những bước đi đầu tiên”, đó sao. Chửa biết chừng, “mèo mù lại vớ được cá rán”: Bình ruồi, cũng dính tiếp vào cái bẫy đó, cũng nên. Quay mấy tay này, thật lực. Lúc đó, sẽ lòi ra kẻ giật dây, là Ba X và bây giờ, mới đủ chứng cớ, để lôi nó lên thớt. Mục đích rửa hận, đã được hoàn thành.

Và, cánh cửa để thâu tóm quyền lực, đã mở toang trước mắt Trọng.

9-Nhắc với Cả Trọng, câu này: “Đừng sống trên mây và chớ vội tưởng bở”.

-Trình ông, ruồi. Do đó, rửa hận, không dễ như thế đâu. Ông chưa kịp rửa hận, những đối thủ của ông, họ đã tập hợp nhau lại rồi. Móng – vuốt của họ, đã đặt lên những tử huyệt trên người ông. Ông manh động, họ tha gì mà không triệt ông. Trước, cứu thân – sau, ghi danh với đời.

-Đừng ngộ Mác – Lê nữa. Muốn trị Nước – an Dân, hãy chịu khó đọc Lục thao – cuốn cổ thư viết về đề tài này. Ở thiên Quốc vụ, người ta khuyên Vua – Chúa, phải biết thương dân. Còn ông và cái Đảng của ông, xưa nay, chỉ coi dân chúng, chẳng khác gì bầy nô lệ. Thản nhiên, coi cái chuyện bóc lột họ một cách tàn bạo, chỉ giống như “vặt lông vịt” và không để tâm, đến chuyện sống – chết của họ. Ông không coi họ ra cái gì, liệu họ có điên đến mức, vẫn “đặt trọn niềm tin với Đảng”. Như, cái con mẹ ngáo đá Nguyễn Thị Quyết Tâm nào đó, đã từng mửa ra câu ấy, hay không? Ông ạ, dân chúng vẫn thủy chung, dành cho ông và cái Đảng đểu của ông, trọn vẹn một cái thứ tình cảm chân thành – Có điều, đó là thứ tình cảm, mà người nông dân, vẫn thường dành cho bầy sâu róm.

-Thư sinh như ông, sức trói gà không chặt. Dựa vào cái gì và thế lực nào, để làm càn: Trong, ông đánh Dân – đánh đồng đội. Ngoài, ông tuyên chiến với cả cộng đồng Quốc tế. Cho dù không muốn, họ cũng phải gộp sức nhau lại, để diệt ông. “Thời cơ ngàn năm có một”, cho việc để ông ra đi mãi mãi, đang lại rất gần. Vấn đề là, các đối thủ của ông, liệu có nắm được cái thời cơ đó, hay không.

-Tất cả những dữ kiện, đã trình bày ở trên, đều đồng quy tại 1 điểm: Cuộc khủng hoảng toàn diện của chế độ, đã được Cả Trọng, chính thức châm ngòi. Cái “lò lửa”, mà ông ta đã nhóm lên, đúng như ông nói, nó sẽ đốt hết cả củi khô lẫn củi tươi. Ông chỉ chừa lại, củi mục. Tức là, cái bọn hèn nhát như ông và cái bọn buôn Dân – bán Nước, đồng đảng của ông. Giáo điều và thiển cận như ông, sao có thể biết được rằng: Cái lò tôn của ông, khi cháy, nó sẽ thiêu trụi luôn cả cái căn nhà tranh rách nát, có tên là Đảng CS. Hậu thế, rồi sẽ vinh danh và rồi sẽ ghi công: Cả Trọng, hỗn danh Tổng Lú, là “nhân tố có tính chất quyết định, làm nên Chiến thắng rực rỡ nhất trong Lịch sử của Dân tộc Việt nam”. Đó là, làm tan rã và chấm dứt chế độ CS đểu ở Việt nam.

Số ông, đã đến hồi tận. Lo hậu sự đi, là vừa.

Trong trường hợp ấy, vẫn phải, chân thành cầu mong: Ông sẽ được ra đi, trong vòng tay của những người thân. Chứ ra đi, theo cái kiểu của vợ chồng nhà Ceaușescu ở Romania, kinh bỏ mẹ.

Chào ông.



Nguyễn Tiến Dân

Tel: 0168 – 50 – 56 – 430

Địa chỉ: Vì tin vào cái lũ CS đê hèn, nên bị chúng lừa đảo và cướp sạch của cải. Bởi thế, mất nhà và trở thành dân du mục. Nay đây – mai đó, chưa có nơi ở cố định.

P/S: Thông báo với cả nhà:

-Vào ngày 8-7-2017, minh có viết bài: “Võ Văn Thưởng và lời thách thức không ngại đối thoại”. Trong đó, có đề nghị Thưởng và cả bộ máy Tuyên truyền của ông ta, thi đấu với mình. Có lẽ, Thưởng biết rất rõ: Nếu thi đấu, sẽ bị lão Dân già bóp mũi từng thằng. Bởi vậy, ông ta lờ đi và coi cái lời thách thức thi đấu của chính mình, chỉ là “lời nói gió bay” của 1 cái thằng cha căng – chú kiết nào đó, mà thôi.

-Mình gợi ý tiếp cho họ: Gọi cả Công an – Viện Kiểm sát và Tòa án lại, để cùng với Tuyên giáo: Không phải “tam anh (Lưu – Quan – Trương), chiến Lã Bố” nữa, mà là, “tứ anh, chiến Dân già”. Ba thằng đầu, giở thói lưu manh – côn đồ, còn thằng Tuyên giáo, giở trò vu vạ. Bốn đánh một, làm gì mà không thắng. Chẳng hiểu sao, cả tháng nay rồi, không thấy ai động thủ. Mặc dù, lão Dân già, chỉ đơn… bàn phím và chỉ độc có mỗi một mình. Sao thế nhỉ? Thương lão Dân già, hay sợ bị mang tiếng. là “cướp của – hại người”?


-Nhân đây, gửi cho cả nhà thưởng lãm bài: “Sĩ phu Bắc Hà Nguyễn Phú Trọng”. Bài này của Đăng Phan – một DLV bưng bô thượng hạng của Cả Trọng. Lạ cái, nó lại có được số like – lượt chia xẻ và những dòng bình luận, lớn đến mức không ngờ. Trong đó, cốt tử nhất, nó không giấu được cái đuôi đang ve vảy của Trọng: Muốn giữ ngôi vị, cho đến hết nhiệm kì. Để… chống tham nhũng (!)