11 January 2016

MỘT NGÀY NÁO NHIỆT CÙNG HỘI GIÁO CHỨC CHU VĂN AN

1- Khi chép Sử, sách xưa, thường kiệm lời. Kiệm như vậy, nhưng Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, vẫn phải dành ra nhiều trang, để vinh danh thày Chu Văn An.
An (người Thanh Đàm), tính cương nghị, thẳng thắn, sửa mình trong sạch, bền giữ tiết tháo, không cầu lợi lộc. Ông ở nhà đọc sách, học vấn tinh thông, nổi tiếng gần xa, học trò đầy cửa. Nhiều kẻ đỗ đại khoa, vào chính phủ. Phạm Sư Mạnh, Lê Quát làm đến chức hành khiển, mà vẫn giữ lễ học trò. Kẻ nào xấu, ông nghiêm khắc trách mắng. Thậm chí, đuổi đi không tiếp. Ông là người trong sạch, thẳng thắn, nghiêm nghị, lẫm liệt. Minh Tông, mời ông là Quốc Tử giám tư nghiệp, dạy học cho Thái tử.
Dụ Tông, ham chơi bời – lười chính sự. Quyền thần, nhiều kẻ làm trái phép nước. An khuyên can, Dụ Tông không nghe. Ông bèn dâng sớ, xin chém bảy tên nịnh thần. Tất thẩy, đều là những kẻ quyền thế, được Vua yêu. Người bấy giờ, gọi là Thất trảm sớ. Sớ dâng lên, nhưng không được trả lời. Ông liền treo mũ, về quê.
Ông thích núi Chí Linh, bèn đến ở đấy. Khi nào, có triều hội lớn, thì đến kinh sư. Dụ Tông, đem chính sự, trao cho ông. Ông từ chối, không nhận. Hiến Từ thái hoàng thái hậu bảo: “Ông ta, là người không thể bắt làm tôi. Ta, sai bảo thế nào được?”. Thiên hạ, đều cho ông, là bậc cao thượng.
“Sống khôn – thác thiêng”. Tạ thế, đã mấy trăm năm rồi. Nhưng những kẻ chẳng ra gì, chỉ nghe tên, vẫn sợ chết khiếp. Hội Giáo chức Chu Văn An, đang trong giai đoạn thai nghén, là 1 ví dụ.
2- Dưới sự lãnh đạo “toàn diện và tuyệt đối” của đảng CS, cỗ xe Giáo dục Việt nam, đang chạy băng băng đến bên bờ vực thẳm. Đạo đức, suy đồi – Văn hóa, tồi tệ – Bằng giả, tước đểu. Tất cả, chỉ có thể, gói gọn trong 1 câu: Xuống cấp, đến mức thê thảm. Mọi lời góp ý của cá nhân, dù chân thành đến đâu, cũng đều bị, để ở ngoài tai.
Trước cái thực trạng ấy, một số anh em (trong đó có mình), trăn trở không nguôi. Chúng mình, tìm đến với nhau, trong ban vận động thành lập Hội giáo chức Chu Văn An.
Trong tay chúng mình: Trụ sở, không – Tài chính, không – Cương lĩnh, còn sơ sài – Tổ chức, nào đã ai biết làm. Vượt lên trên tất cả những thứ đó, chúng mình có tấm lòng. Chúng mình, chỉ muốn góp phần nhỏ bé, để chặn đứng sự băng hoại của nền Giáo dục Việt nam.
Chúng mình chỉ muốn: Con em chúng ta, không bị đánh mất tuổi thơ – Con em chúng ta, không phải đi học thêm, ngày 3 ca. Ngay từ khi, chập chững vào lớp 1 – Con em chúng ta, được sống trong tình thương yêu của thày cô và bạn bè. Không bị ám ảnh, bởi bạo lực học đường. Không bị trù dập, bởi nhà nghèo – Con em chúng ta, được dạy dỗ, để trở thành Con Người. Không trở thành, lũ súc vật. Chỉ biết sống, cho riêng mình.
Tiêu chí của chúng mình: Nhân bản (Sống với bản tính lương thiện của loài Người) – Khoa học (Sống phù hợp với những quy luật của Tự nhiên và Xã hội) – Đại chúng (Sống hòa nhập với cộng đồng) – Khai phóng (Bãi bỏ mọi cấm chế) – Sáng tạo (Trân trọng mọi sáng kiến).
Những tiêu chí này, hoàn toàn đối nghịch, với tiêu chí Giáo dục của những người CS. Chính vì vậy, họ không muốn, Hội giáo chức Chu Văn An ra đời.
3- Thông qua trinh sát, họ biết: Chúng mình, định ra mắt ban vận động, vào ngày 5-1-2016. Và, những thủ đoạn cũ rich, đã được tung ra, để đối phó. Tất cả mọi thành viên trong ban vận động, đều được “chăm sóc”, hết sức tận tình. Mình, cũng không phải, là ngoại lệ. Xin kể, cách mà họ đối phó với mình, cho bà con nghe.
Ngày 4-1-2016, ngay từ sớm, các lực lượng chức năng, đã đến “kiểm tra” nhà hàng của mình. Và, họ phát hiện ra 1 điều: Các cánh cửa của những phòng Karaoke của mình, không có đúng kích cỡ qui định của Chính quyền CS. Bất kể 1 thực tế: Các cánh cửa ấy, đã tồn tại y như thế, trong suốt hơn chục năm trời. Một phát kiến, vĩ đại. Christophe Colomb, là người tìm ra châu Mỹ. Dẫu có sống lại, ông cũng chỉ còn có cách: chắp tay và gọi họ, bằng cụ. Tất nhiên, họ lập biên bản và mời mình ra CAP Láng hạ, để “làm việc”. Thời gian, chắc bà con dễ đoán: sáng ngày 5-1-2016. Mình nhăn nhó: “Các ông, đến đây hôm nay, đâu phải vì kiểm tra mấy thứ vớ vẩn này”. Họ, cười thích thú: “Ông biết thế, là tốt”. Thôi thì, không đến gặp được anh em, ta đành phải tận dụng cuộc gặp gỡ này, để công khai tranh luận, về những thứ xấu xa – tồi tệ của nền Giáo dục CS. Đồng thời, quảng bá cho thương hiệu Hội giáo chức Chu Văn An.
4- Công an CS, quả là những người, có đủ các thuộc tính của 1 anh nhà giàu: Cẩn thận – Lo xa và Lễ phép. Họ, sợ mình không ra phường, nên chăng chốt chặn, ở khắp mọi nơi. Ngay trước cửa, một chiếc xe tải nhỏ, cùng mấy chú cảnh sát, ngồi chầu trực suốt đêm. Cổng nhà vừa mở, các chú chạy tót vào và xin “ngồi nhờ”. Ai chê các chú thô lỗ, tùy. Riêng mình, thấy các chú rất “tế nhị”: Chẳng thấy chú nào, chạy lên ngồi chồm chỗm, trước cửa phòng ngủ của vợ chồng mình. Được “bảo vệ” như 1 yếu nhân, mình sướng âm ỉ, suốt cả mấy tiếng đồng hồ. Sư tử nhà mình, không nghĩ vậy. Nàng, còn đang, dịu dàng trong giấc ngủ. Chưa vươn vai thức dậy, các chú, sao biết mặt anh tài.
Đúng hẹn, công an đến đón rước mình, tận nhà. Ra phường, các đối tượng của mình, chưa thấy ai cả. Đợi mãi, mới thấy các chú, lục tục kéo đến. Vừa đặt đít ngồi làm việc, về cái “cánh cửa”, chợt thấy nháo nhào cả lên. Hỏi nguyên nhân. Đáp rằng: vợ ông đang làm loạn cả 1 dãy đường Láng. Chúng tôi, chạy sang đối phó đây. Quan đi – lính chạy. Nhưng, họ vẫn không quên, cầm chân mình ở phường. Buổi làm việc của mình, trở nên nhạt toẹt. Ngoài cái “cánh cửa” ra, chẳng còn cái gì đáng nói. Nhưng, đâu phải vì thế, mà đại cục, kém đi phần hấp dẫn.
5- Sau khi ngủ chán mắt, việc đầu tiên Sư tử làm, đó là quờ tay sang bên, tìm lão Dân già. Không thấy người, mụ sôi tiết lên, lẩm bẩm chửi Chính quyền. Về tội: hành chồng mụ. Bước xuống cổng, thấy lù lù mấy chú Cảnh sát ngồi ám quẻ, mụ thét lạc cả giọng:
–Mấy thằng kia, bước ngay cho khuất mắt tao.
Mấy chú kia, kinh ngạc nhìn nhau. Từ thuở cha sinh – mẹ đẻ đến giờ, các chú đi đến bất cứ 1 nơi kinh doanh nhạy cảm nào, đều được chiều, như chiều vong. Gọi đến chủ quán, là phải dạ – bảo cái gì, cũng phải vâng. Ngoan hơn, cả trẻ con mẫu giáo. Thương thay, các chú không ngờ, vớ phải bà chằn. Bởi thế, tinh tướng:
–Chúng tôi đến đây, theo lệnh của chỉ huy. Chúng tôi thích ngồi đâu, là ngồi đấy. Bà muốn gì?
Còn muốn gì nữa. Sư tử, lồng lộn đi tìm cái chổi nan. May cho mấy chú, mụ không tìm thấy. Chừng đó, cũng đủ làm các chú phát hoảng. Các chú, dạt hết cả ra ngoài. Chỉ dám đứng từ xa, ngó lại. Các chú, xúi 1 bác dân phòng da nhăn – mắt toét, đi đến bên Sư tử và, chõ 1 câu:
–Đồ gái đĩ – già mồm.
Sư tử quắc mắt:
–Cái thằng già mất nết kia. Ngu si như mày, mới phải đi theo đám Công an CS. Chúng nó, thí cho mày, miếng cơm thừa – canh cặn. Nhưng chúng nó, sai mày như 1 con chó. Mày, hãy câm mõm lại và cuốn xéo khỏi nơi đây.
Biết dại, lão già lủi mất. Sư tử, quay sang chỉ đám công an, đang đứng bao vây cửa hàng:
–Còn chúng mày, cũng xéo đi. Chúng mày, hành chồng tao. Đã bắt chồng tao, sang đồn. Về đấy, mà làm việc. Ở đây, để tao bán hàng.
Các chú, cũng chẳng vừa:
–Chúng tôi đứng ở vỉa hè và bên ngoài nhà chị. Chẳng ảnh hưởng, đến ai.
Sư tử cười nhạt:
–Tổ sư bố, nhà chúng mày. Chúng mày, đã cướp nhà của tao – đã cướp đất của tao – đã cướp tiền của tao. Vợ chồng tao, đã nhịn lũ kẻ kẻ cướp chúng mày. Chồng tao nói chẳng sai: Chúng mày, sẽ không chịu dừng tay – Chúng mày, sẽ bao vây kinh tế của tao. Đối với tao, những thứ đó, là muỗi. Mở mắt ra mà xem, bà mày, làm được cái gì.
Mụ chạy vào nhà trong, đẩy ngay cái bàn bóng của mình ra ngoài. Rồi, viết lên đó, dòng chữ: “CHÍNH QUYỀN CS CƯỚP CỦA DÂN LÀNH”. Trước thanh thiên – bạch nhật, Sư tử đanh thép, vạch trần bộ mặt xấu xa – độc ác – đểu cáng của chính quyền CS. Đám công an, chỉ còn biết đứng nhìn. Chẳng ai, dám động đến mụ.
Không đối phó được với Sư tử. Chính quyền Thành phố và quận ủy Đống đa, phải gọi điện cho chủ đất của mình. Ép họ, phải sang bắt Sư tử, hạ bảng xuống.
Bảng hạ, họ thở phào. Nào ngờ, Sư tử chưa hạ hỏa. Không đốt lửa được, ở nhà hàng. Nàng, chuyển nguyên ngọn lửa, sang Công an Phường và quậy tưng bừng, tại đó. Nàng, nói thẳng cho họ biết: “Tôi đã làm băng-rôn Chính quyền CS cướp của dân lành. Vợ chồng chúng tôi, sẽ căng tầm băng rôn này và đi bộ, để lên gặp ông Nguyễn Đức Chung”. Bên An ninh, đề nghị mình thuyết phục Sư tử, không nên làm như thế. Họ hứa, sẽ chuyến nguyện vọng của Sư tử, lên Thành phố. Họ, cũng đề nghị mình: Trước khi đi vào hoạt động, Hội giáo chức Chu Văn An, phải đăng kí với Chính quyền (Trong khi, Quốc hội, chưa thông qua Luật về Hội)
5-Về nhà, mình hỏi Sư tử:
–Em không sợ sao?
Nàng bộc trực:
–Xưa, chúng muốn bắt ai, cũng được. Nay, còn có Công luận và Quốc tế. Vả lại, em chỉ nói lên một sự thực: Chúng, là lũ kẻ cướp. Người ngay, đâu phải sợ lũ kẻ gian. Anh hãy chuẩn bị hồ sơ, đưa bọn này, ra Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc.
Mình hỏi tiếp:
–Sao lúc nãy, em nói bậy thế?
Nàng đáp:
–Đi với Bụt, mới cần mặc áo cà sa. Đi với lũ ma mọi CS, nhiều bà – nhiều chị đã cởi truồng. Họ, chẳng việc gì, phải xấu hổ. Nói bậy, đã là cái gì.
–Ôi, Sư tử. Em trình bày mọi vấn đề, thật giản dị – gãy gọn và khúc chiết. Anh luôn tự hào, về Sư tử của mình.
Nàng cười và nguýt mình, thật dài.
6-Trở lại, chuyện của Hội mình.
Cả buổi chiều, họ vẫn tìm cách, kín đáo quây mình. Họ tưởng rằng: Ban vận động, không gặp được nhau, Hội Giáo chức Chu Văn An, không thể liên kết thành 1 khối thống nhất. Họ đã nhầm. Đúng ngày giỗ của cụ, Hội Giáo chức Chu Văn An, đã chính thức tuyên bố chào đời.
Bà con cô bác. Những ai, còn trăn trở với sự nghiệp trồng Người, xin hãy đến với chúng tôi. Chúng ta, cùng chung sức: Xây dựng môi trường Giáo dục trong – lành, cho con em và quét sạch những thứ xấu xa – hủ lậu, ra khỏi đó.
Chừng nào, con em của chúng ta, không bị bôi đen – Chừng đó, Tương lai của Dân tộc Việt, vẫn còn ngời sáng.
                                                                                       Hà nội, ngày 9 tháng 1 năm 2016
                                                                                                   Nguyễn Tiến Dân
Video clip:

09 January 2016

CẢM NHẬN CHUYỆN ÔNG NHẠC NÓI KHÁY AN KHUYỂN !

   Mấy hôm vừa rồi khi biết tin ban vận động thành lập Hội Giáo chức Chu Văn An ra mắt, tôi được nhà cầm quyền cho an khuyển canh giữ ngày đêm, ngăn cản quyền tự do đi lại. Một việc làm của AN tà quyền gây bức xúc thức tỉnh dân chúng, chấn động dư luận khu tập thể.

   Có rất nhiều chuyện tôi muốn viết bày tỏ với bạn bè FB, nhưng tôi thấy lý thú nhất là chuyện ông Nhạc nhà tôi nói kháy.
Ông Nhạc nhà tôi từ cái ngày cầm vô lăng cho ông trùm CS số một VN (những người thực sự là trí thức vẫn thường gọi là Minh Râu), chuyên trách cầm vô lăng cho ông trùm CS số hai (PVĐ).

   Sáng nay ông chống gậy đi xuống sân, khi mở cửa tôi giúp ông, thấy mấy an khuyển gần trước cửa, ông mỉn cười lẩm bẩm nói (không biết để tôi nghe hay mấy cậu AN gác chặn ngoài cửa nghe),đời ông bao nhiêu năm phục vụ ở cái cấp cao chót vót của chế độ CS này, không được ai canh gác, đàng này chỉ là ông giáo bình thường mà AN canh đông như quân Nguyên, " tiêu chuẩn" cao hơn cả bộ chính trị. Tôi phì cười, không nói gì và thông hiểu cách nói của ông. Vì cách đây hơn 2 năm ông làm đơn nghỉ sinh hoạt đảng.

   Tôi cảm nhận, khi không còn lý lẽ bênh cho cái chế độ ông vẫn thường tự hào về sự cống hiến của ông bằng chính sự thật hàng ngày diễn ra trước mắt ông trên đường phố, ngay trước cửa nhà, ông đã nhận ra sự thật đau lòng về những cống hiến của ông nên ông buồn. Cũng từ đấy ông không thường xuyên uốn nắn "tư tưởng", thuyết giáo, tranh luận và "lên lớp" nhằm bảo vệ cái nhận thức của ông về "công lao" của đảng và sự "tốt đẹp" của chế độ.

   Vài năm nay cũng không thấy ông thể hiện niềm tự hào về cống hiến của ông cho chế độ với tôi như trước đây, không xung khắc với tôi về sự nhận thức khác nhau trong việc nhìn nhận bản chất của chế độ, không nhìn tôi với con mắt căm giận hoặc bạn bè anh em thân thích trong mọi quan hệ khi nói đụng đến cái đảng "ngôi sao sáng" của ông.

    Và hình như ông đã ngấm sự thật, nhận ra và thấy có phần thiện cảm với tôi. Bởi sự thật về bản chất đen tối cầm quyền của chế độ độc tài toàn trị vô pháp luật đã bộc lộ một cách trơ trẽn thô thiển, hèn hạ ... ngay trước mắt ông của hệ thống công nô. Có lẽ điều đó đã tác động mạnh đến sự thay đổi tư duy và cách nhìn, nhận thức của ông về bản chất của chế độ xã hội. Sự thật đen tối phơi bày ngày một rõ mà không lý lẽ gì phủ nhận được. Và ông trở nên thông thiện với tôi.

   Một xã hội bị bưng bít thông tin, thiếu thông tin, thậm chí thông tin bị bóp méo nó làm cho tư duy con người bị què quặt chẳng khác nào cây sinh ra thiếu ánh sáng. Nếu xã hội có tự do ngôn luận, tự do thông tin nó sẽ hạn chế được rất nhiều mâu thuẫn không đáng có, xung đột bất hòa trong gia đình cũng như xã hội không đáng có, ... nó giúp cho con người dễ gần gũi nhau hơn, biết yêu thương nhau hơn ...

   Rõ ràng khi có đầy đủ thông tin, sự thật được tôn trọng nó đã tác động đến nhận thức. Chính vì vậy nó làm cho đại gia đình, anh em nội ngoại tôi khi ngồi chung với nhau một mâm, hiểu nhau hơn, gần gũi, đồng cảm với nhau hơn, đoàn kết hơn, quan tâm hơn đến những đến những vấn đề xã hội. Bởi tư tưởng, quan điểm cơ bản nhìn nhận xã hội ngày một giống nhau. Không ai còn mong muốn cái cơ chế chính trị độc đảng, độc tài, độc tôn quái thai, quái ác dị dạng ấy tồn tại nữa, thậm chí chán ghét. Ai cũng hiểu rõ cái cơ chế ấy tồn tại đã và đang đẩy cả dân tộc đến diệt vong và hiểm họa mất nước.

   Tôi thấy rất vui, khi cái lô cốt tư tưởng cuối cùng trong não trạng gia đình được chế độ hun đúc bằng bê tông đặc biệt tự nó tan biến. Điều này đã giúp tôi trút bỏ được những khó khăn, áp lực vô hình đeo bám của quỷ đỏ. Sự đồng cảm, quan tâm của gia đình cũng như những người dân hiểu biết đã giúp tôi chia sẻ gánh nặng lương tri trên con đường giành lại những quyền cơ bản của con người bị tước đoạt, hướng tới góp phần dựng xây một xã hội tự do, dân chủ và nhân quyền.

   Việc canh giữ ngăn cản quyền tự do đi lại của tôi mấy ngày qua, câu nói kháy của ông Nhạc, sự chia sẻ của anh chị em dân phố, sự tụ họp của đại gia đình, tôi có cảm nhận mọi người không né tránh, không sợ hãi khi nói đến những vấn đề gai góc đang tồn tại trong xã hội như trước. Đây là một tín hiệu tư duy chuyển biến đáng mừng.

   Qua buổi hội tụ đại gia đình mọi người ai cũng bày tỏ sự khát vọng về một xã hội văn minh, nhân quyền được tôn trọng. Có nhân quyền, người dân mới làm chủ được đất nước, mới bảo vệ được chủ quyền, mới có khả năng đòi lại phần lãnh thổ - lãnh hải của Tổ quốc bị ngoại xâm lấn chiếm, khai thông con đường đến với thế giới văn minh, đưa đất nước đến sự cường thịnh.

                                                                         Hà nội, ngày 7 tháng 1 năm 2016
                                                                                      
                                                                                       Vũ Mạnh Hùng


06 January 2016

HỘI GIÁO CHỨC CHU VĂN AN CHÍNH THỨC THÀNH LẬP



   Hôm nay là ngày 26 tháng 11 Âm Lịch (05/01/2016 Dương Lịch), ngày giỗ của cụ Chu Văn An, một người mà lịch sử nước ta đã tôn vinh là "Vị Thày Của Muôn Đời". Một số nhà giáo đã chọn ngày này, một ngày có ý nghĩa quan trọng đối với nền giáo dục Việt Nam, để tổ chức một cuộc họp mặt nhằm chính thức thành lập Hội Giáo chức Chu Văn An, sau hơn một tháng vận động.

   Mặc dù mục tiêu của Hội Giáo chức Chu Văn An là góp phần giải quyết tình trạng xuống cấp của hệ thống giáo dục và những vấn đề có ảnh hưởng đến thế hệ tương lai của đất nước, đều là những mục tiêu vô cùng chính đáng và cần thiết, nhưng nhà nước Việt Nam vẫn tìm mọi cách để ngăn cản sự ra đời của Hội. Liên tục từ nhiều ngày qua và cho đến hôm nay, một số người đã bị bao vây, quản thúc, quyền tự do đi lại đã bị vi phạm trầm trọng.

    Tuy nhiên, với quyết tâm thành lập Hội Giáo chức Chu Văn An để có thể bắt tay vào việc đóng góp cho nhu cầu giáo dục - đào tạo, nhiều nhà giáo tâm huyết vẫn tổ chức sinh hoạt vào sáng ngày 5 tháng 1 năm 2016. Qua buổi sinh hoạt này, Hội Giáo chức Chu Văn An đã chính thức ra đời với thành phần Ban Điều Hành gồm 8 người là :

- Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng
- Nhà giáo Nguyễn Thế Hùng
- Nhà giáo Phạm Minh Hoàng
- Nhà giáo Đỗ Việt Khoa
- Nhà giáo Vi Đức Hồi
- Nhà giáo Nguyễn Tiến Dân
- Nhà giáo Tô Oanh
- Nhà giáo Vũ Hùng

Nhân dịp này, mặc dù không tham dự được, như giáo sư Nguyễn Đình Cống, nhà giáo Phạm Toàn, Linh Mục Phan Văn Lợi, Hòa Thượng Thích Không Tánh và Linh Mục Lê Ngọc Thanh đã gửi bài tham luận và những ý kiến đóng góp cho nhu cầu hoạt động của Hội trong tương lai.