15 May 2015

VIETCOMBANK HÃY TRẢ TIỀN KHÁCH HÀNG

VIETCOMBANK HÃY TRẢ TIỀN KHÁCH HÀNG

Lê thị Công Nhân
VIETCOMBANK HÃY
TRẢ TIỀN KHÁCH HÀNG



     Ông Nguyễn Thanh Giang – sinh năm 1936, tiến sỹ vật lý địa chất nghỉ hưu, trú tại số 5 ngõ 341 quận Nam Từ Liêm (trước là số 6 tập thể Địa Vật lý Máy bay, phố Trung Văn, Thanh Xuân), bị Vietcombank không trả tiền trong tài khoản của ông. Sự việc cụ thể như sau:

    Năm 1995 ông Thanh Giang mở tài khoản tại Vietcombank tại Sở Giao dịch chính trên phố Ngô Quyền. Khi có chi nhánhVietcombank Thanh Xuân 448 Nguyễn Trãi (nằm cùng phía trường Đại học Quốc Gia/Tổng hợp cũ, cách ngã tư Khuất Duy Tiến khoảng 200m) thì ông giao dịch tại chi nhánh này cho gần nhà.

    Mọi việc bình thường đến cuối năm 2011, bỗng dưng chi nhánh này không cho ông rút tiền mà không có lý do chính đáng nào được đưa ra một cách nghiêm túc tối thiểu (tức là bằng văn bản). Cả chục lần ông tới chi nhánh đều quay về trong tức tưởi. Nhân viên ngân hàng luôn nói làm “Theo lệnh cấp trên.” thỉnh thoảng có nhân viên lại nói “Theo lệnh Bộ Công An.” (Bộ Công An thì liên quan gì ở đây? Hay như vụ Chặt cây Hà Nội, dở hơi dở hồn ra lệnh cho Trường Đại học Lâm nghiệp cấm giảng viên, nhân viên trường nói về vụ Chặt cây, rồi sau này chối bai bải để lại thất đức cho con cháu!). Họ bảo ông lên Trụ sở chính Vietcombank mà hỏi. Dù ông yêu cầu thế nào chi nhánh này cũng nhất quyết không lập bất kỳ biên bản làm việc hay ghi giấy giới thiệu ông đến gặp “cấp trên” hay “Bộ Công An” thần bí nào đó để làm việc, nếu như chi nhánh này không làm gì sai.

     Sự việc cứ thế kéo dài suốt 5 năm! Ông Nguyễn Thanh Giang tuổi cao sức yếu, cũng chưa cần gấp số tiền này (khá nhỏ), và phải nói là ông quá nhẫn nhịn, nên không đưa sự việc ra công luận. Cách đây vài ngày, ông lại đến chi nhánh yêu cầu rút tiền và nhân viên vẫn trả lời nội dung cũ, theo cách cũ - nói mồm!

    Ông rất mệt mỏi, phẫn nộ và bế tắc đến nỗi gửi chi nhánh 1 lá thư tuyên bố nếu chi nhánh không trả tiền cho ông và vẫn cứ im lặng khinh thường, vô luật với khách hàng như vậy thì ông sẽ đến chi nhánh ngân hàng này tuyệt thực cho đến khi nào họ giải quyết hoặc đến chết !

   Biết tin này, chúng tôi rất shock và phẫn nộ, không tưởng tượng nổi ngân hàng Vietcombank lớn, chuyên nghiệp và uy tín nhất nước, giao dịch toàn cầu lại hành xử như vậy. Sáng thứ 6, 8.5.2015 đến thăm ông, gặp một số người khác ghé chơi, chúng tôi khuyến khích ông phải kiên quyết làm sáng tỏ vụ việc. Chúng tôi gồm: nhà văn Phạm Thành, học giả Nguyễn Hoàng Đức, kỹ sư Hoàng Văn Hùng, biên tập viên Nguyễn Lê Hùng, nhà báo tự do J.B Nguyễn Hữu Vinh và vợ chồng tôi Nhân-Quyền bé Lucas cùng đi với ông đến chi nhánh lạ lùng này để yêu cầu họ lần cuối cùng - có trả tiền cho ông Nguyễn Thanh Giang hay không. Nếu không trả thì phải làm giấy giới thiệu nói rõ phải đến chỗ nào đề đòi.

    Đúng 11h sáng chúng tôi đến chi nhánh Vietcombank Thanh Xuân. Đầu tiên ông Nguyễn Thành Trung (ban đầu còn không xưng tên) - Phó phòng Giao dịch, nói là “Theo lệnh Bộ Công an.” Sau đó, ông Viễn (xưng tên cộc lốc, hỏi họ tên đầy đủ thì không nói) - Phó Giám đốc chi nhánh, nói “ Trụ sở chính Vietcombank khóa tài khoản. Chi nhánh không liên quan gì và không làm gì được.” Khi chúng tôi hỏi tại sao anh Trung kia lại nói là “Theo lệnh Bộ Công an.”, ông Viễn luống cuống đáp “Làm gì có lệnh Bộ Công an nào.” trong khi anh Trung vẫn đứng ngay đấy. Mãi sau, ông Viễn mới đưa chúng tôi xem một công văn của chi nhánh này gửi Trụ sở chính Vietcombank, trong đó ghi rõ việc khóa tài khoản là theo lệnh Bộ Công an. Tôi đọc văn bản này cho mọi người nghe, chưa kịp chụp ảnh thì ông Viễn vội vã lấy lại tờ công văn.

    Sau đó ông Ngô Quốc Kỳ - Giám đốc chi nhánh Vietcombank Thanh Xuân xuất hiện và cũng từ chối đưa bất kỳ văn bản hay giấy giới thiệu nào để khách hàng tới nơi có thẩm quyền làm việc. Đến 1h trưa, chúng tôi rất đói, bàn nhau gọi cơm rang, bánh mì mang đến ăn trưa. Bác Giang nói ăn ngoài tốn kém, để gọi người nhà mang cơm đến, dù gì nhà cũng gần đây. Sau đó 15 phút ông Ngô Quốc Kỳ đem ra một giấy mời, mời bác Thanh Giang 4h chiều thứ 3 ngày 12.5.2015 tới làm việc tại chính chi nhánh này (trong khi trước đó tất cả họ đều nói là theo lệnh cấp trên và Bộ Công an còn họ không liên quan gì!).
Phải nói thêm một chút, toàn bộ cuộc gặp, dù là ông Trung – Phó phòng, ông Viễn – Phó Giám đốc hay ông Kỳ - Giám đốc, tất cả đều chỉ chăm chăm bảo chúng tôi ra ngoài, hỏi giấy ủy quyền đâu mà lại đến đây, lấy đó làm cớ không cho chúng tôi nói và không trả lời chúng tôi, rồi không cho chúng tôi quay phim chụp ảnh với lý do là phải xin phép họ, rằng đây là ngân hàng của họ. Trời! Những nhân viên ngân hàng này ngang nhiên vi phạm nhân quyền và còn đem phòng Pháp chế ra dọa chúng tôi. Buộc lòng chúng tôi phải giải thích cho họ rõ từng vấn đề. Ví dụ:

1- Đây đúng là ngân hàng “của họ” nhưng đây là nơi công cộng, mọi người đều có quyền vào đây để giao dịch và khiếu nại về những việc liên quan;

2- Ông Giang hoàn toàn có quyền đi với nhiều người khác đến đây để làm việc về vấn đề của ông Giang, nguyên tắc làm việc bên này có bao nhiêu người thì bên kia có bấy nhiêu người, và thậm chí là nhiều hơn nếu không gây ảnh hưởng đến buổi làm việc;

3- Phòng tiếp khách của ngân hàng không phải là nơi cấm quay phim chụp ảnh. Những nơi cấm quay phim chụp ảnh phải có lý do chính đáng và có quyết định của Chủ tịch Ủy ban Nhân dân cấp tỉnh trở lên và phải có thời hạn về việc cấm quay phim chụp ảnh. Chứ không phải nhà mình, công ty mình thì thích là dựng biển cấm quay phim chụp ảnh trước cửa;

4- Chụp ảnh, quay phim, ghi âm người khác thì phải xin phép, đó là khi cố ý chụp một người trong đời sống riêng tư và ở không gian riêng tư của họ. Ở đây họ đang làm việc trong không gian công cộng. Đương nhiên mỗi không gian công cộng lại có phạm vi hành xử khác nhau. Nhưng sự khác nhau này rất ít và tự nhiên đến nỗi hiếm có nơi nào trên thế giới này ghi thành luật. Ví dụ: đều là không gian công cộng nhưng trong văn phòng ngân hàng thì không được đi xe máy hay cầm đao kiếm vào, trong bệnh viện thì không quan hệ tình dục, trước mồ mả (ông Hồ Chí Minh chẳng hạn) thì không được tổ chức thi hoa hậu bikini, trên quảng trường thì không được phóng uế ..v..v.. Ngay cả trong không gian công cộng thì vẫn có thể vi phạm một vài tiêu chuẩn nào đó, nếu cần thiết với lý do chính đáng.

    Ngược lại với người dân/cá nhân được làm tất cả những gì không cấm thì nhân viên nhà nước và cả tư nhân chỉ được làm những gì luật cho phép họ được làm với tư cách trong công việc của họ. Ví dụ: Cảnh sát bỗng dưng (vì nếu trinh sát từ trước biết chắc đối tượng đang vận chuyển heroin là chất cấm, thì không nói làm gì) thổi 1 người đi đường dừng lại thì người này đương nhiên có quyền quay phim chụp ảnh toàn bộ cuộc làm việc và cả cận cảnh gương mặt viên cảnh sát này. Điều duy nhất viên cảnh sát nên làm là hành xử chuyên nghiệp, tử tế, tạo dáng cười tươi để có tấm hình đẹp. Lúc đó mà lên cơn kiêu ngạo, phản đối việc bị quay phim chụp ảnh thì sẽ được người hiểu biết chửi cho là ngu dốt, trọc phú, mông muội, là con người mà không biết quyền con người là gì.


    Ngay cả khi cố ý chụp ảnh người khác trong lúc họ đang sinh hoạt riêng tư trong không gian riêng tư thì vẫn được nếu như cái sinh hoạt riêng tư đó là phạm pháp. Ví dụ 1: A biết X có vợ nhưng thấy X đi vào nhà nghỉ với Y, cửa sổ phòng nghỉ lại mở thì A có quyền chụp ảnh X Y đưa ra công luận. Vì luật pháp Hình sự và Dân sự Việt Nam ghi nhận rõ ràng quan hệ hôn nhân thì phải là 1 vợ 1 chồng. Vì thế, pháp luật quy định bằng chứng ngoại tình rất có giá trị thúc đẩy cuộc ly hôn được giải quyết nhanh chóng và hoàn toàn có lợi cho người bị phản bội. Ví dụ 2: Đồng chí Trọc Phú là quan chức hoành tráng, lén lút mở tiệc ăn thịt Hổ, uống sừng Tê giác trong phòng ăn nhà mình, người khác biết được đương nhiên có quyền quay phim chụp ảnh vụ việc đưa ra công luận. Vì tiêu dùng động vật quý hiếm trong danh sách bảo vệ đặc biệt của Việt Nam và quốc tế là phạm pháp.

   Chúng ta hãy ghi nhớ rằng pháp luật Việt Nam và thế giới đều ghi nhận bất kỳ người nào cũng có quyền tố cáo hành vi phạm pháp của bất kỳ ai. Và thu thập chứng cứ là quyền cụ thể để thực thi quyền tố giác tội phạm. Ấy là chưa nói người ta còn có quyền nặc danh (tức không nêu tên mình, còn mạo danh thì đương nhiên là không được) tố cáo, tố giác tội phạm, thậm chí không cần bằng chứng (với vụ việc hình sự, còn dân sự thì phải có bằng chứng, vì trong vụ việc hình sự thì xác minh điều tra là nhiệm vụ, nghĩa vụ của cảnh sát, thanh tra), miễn là không vu khống, bịa đặt;

   Chợt nhớ ông Trương Tấn Sang trước 30.4 thì ra rả chửi Mỹ, chửi Việt Nam Cộng Hòa, đến đúng 30.4 thì mất hút, nhường đoạn đầu đài cho đồng chí 3D đọc diễn văn-thế là 3D tha hồ chịu trận. Tôi thắc mắc chả lẽ 3D lại ngốc đến thế hay mơ tưởng chức Tổng Bí mù quáng đến mức chửi càn chửi vội trước đại hội 12, để lấy lòng Tàu khựa !? Lại lạc đề! (Tôi chỉ được mỗi cái là hay lạc đề). Chuyện của ông Sang là hồi vụ anh em Dương Chí Dũng, Dương Tự Trọng, đi đâu ông này cũng dạy bảo “Chúng ta làm việc là phải chuyên nghiệp, phải nhớ đấy là công việc, chứ không phải là chuyện cá nhân riêng tư của chúng ta. Đi bắt tội phạm là đi bắt tội phạm chứ lúc đó hoàn toàn không phải là em đi bắt anh hay người nhà đi bắt nhau. Nhầm lẫn các vấn đề như thế thì chết, các đồng chí ạ!”

5- Câu chuyện Uỷ quyền: 3 vị cao cấp của Vietcombank chi nhánh Thanh Xuân liên tục bảo chúng tôi ra ngoài, không cho chúng tôi nói, lại còn tự tin cao giọng hỏi văn bản ủy quyền của bác Giang với chúng tôi đâu. Làm đến chức ấy, nhưng họ không biết (hay giả vờ không biết) một điều là ủy quyền trực tiếp và tại chỗ có giá trị tối cao so với mọi hình thức ủy quyền khác. Ví dụ: A ủy quyền bằng văn bản để B làm việc, tại bất kỳ thời điểm nào trong thời hạn ủy quyền và dù ở đâu A đều có quyền hủy ngang việc ủy quyền bằng ngay cả lời nói miệng mà không cần bất kỳ lý do gì. Nếu B không làm gì sai vi phạm hợp đồng ủy quyền thì A phải thanh toán mọi quyền lợi cho B (nếu có).

    Lần đầu tiên có một vụ dân oan tài chính ngân hàng được đưa ra công luận. Rất mong nhận được sự quan tâm và chia sẻ của quý vị. Đồng tiền gắn liền khúc ruột! Sau đức tin, lý tưởng, tình cảm, sức khỏe thì đồng tiền là quan trọng nhất! Vậy mà ngân hàng hoành tráng nhất Việt Nam lại đối xử với khách hàng-là ân nhân, là thượng đế của mình như vậy!

   Chúng ta hãy đồng hành cùng bác Thanh Giang trong cuộc hẹn 4h chiều ngày 12.5.2015 tại Vietcombank Thanh Xuân – 448 Nguyễn Trãi, Hà Nội và sẽ đồng hành đến cùng với bác trong vụ việc này. Chả có chính chị chính em gì ở đây hết. Đơn giản là rút tiền của mình ở ngân hàng mà thế này thì sợ quá. Ai trong chúng ta cũng đã, đang và sẽ có giao dịch tiền tệ tại ngân hàng. Đây là khuynh hướng tất yếu không thể đảo ngược của thế giới cũng như Việt Nam - khuyến khích giao dịch tiền tệ qua ngân hàng.
[Hình ảnh được trích ra từ video do @Văn Hùng Hoàng Fber ghi lại, trong đó:
Hình 1: người ở giữa tấm hình là ông Giám đốc Chi nhánh;
Hình 2: người mặc áo trắng đang dùng điện thoại quay video có tên Nguyễn Thành Trung - Phó Phòng giao dịch (mặc dù trước đó Phó Giám đốc chi nhánh tên Viễn nói rằng ở đây không được quay phim ghi hình!); người ở giữa hình là Phó Giám đốc chi nhánh.]

Địa chỉ của bác Thanh Giang ghi trong giấy mời (Số 9, A13, Hòa Mục, Trung Hòa, HN) là địa chỉ theo đăng ký tài khoản hồi 1995.
Hà Nội, 8.5.2015
Ông Nguyễn Thanh Giang: 098. 4724.165
Bà Tuyết Mai vợ ông Thanh Giang: 016969. 414. 28
LTCN : 0120. 5115. 496 - P316-A7 khu VPCP, ngõ 4 Phương Mai, Hà Nội.

13 May 2015

LÀM THEO AI ?

07/05/2015
Vũ Cao Đàm

Thưa Bác Nguyễn Phú Trọng.
Từ nay đến Đại hội XII đã không còn xa nữa.

    Tôi viết bài này với mong muốn được góp phần với Bác để Bác cùng với bộ máy tham mưu của Đảng chuẩn bị cương lĩnh chính trị cho Đại hội XII.
Tôi là giảng viên Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, nơi Bác Nguyễn Phú Trọng đã từng theo học. Với tinh thần anh em cùng trường với nhau, tôi xin có vài lời tâm tình ruột gan gửi Bác. Tôi học trước Bác tám khóa, vì vậy tôi hơn Bác một số tuổi cũng kha khá. Vì vậy Bác cho phép tôi tếu táo vui vui một chút, vì tôi vốn không quen bẩm báo thưa gửi quá trịnh trọng với các chính khách, nhất là chính khách thượng thặng như Bác.

    Tôi xin nêu vài câu hỏi hơi có vẻ ngây ngô để Bác Trọng suy ngẫm: “Bác Trọng có ý định đi theo Bác Hồ hay theo Bác Duẩn, Bác Linh, Bác Mười và các bác khác?”.

Sở dĩ tôi nêu câu hỏi ngớ ngẩn này, là vì tôi thấy các bác này đã đi quá đà, rất xa so với con đường Bác Hồ đã chọn.
Trong khi các bác cổ xúy rất mạnh các phong trào “Làm theo lời Bác”, “Học tập tư tưởng Hồ Chí Minh”, “Đi theo con đường Bác Hồ đã chọn”, v.v., nhưng các bác lại không làm như nói.

   Tôi theo dõi các phong trào này có nhận xét như sau:

Nhận xét thứ nhất, thanh thiếu niên, phụ nữ, mỗi đợt thi học tập Bác Hồ thì họ phân công một người văn hay chữ tốt, viết đại một bài dăm bảy trang, rồi cho đánh máy, photocopy cho một chục, hai chục, hàng trăm người. Cuối cùng đếm bài ăn điểm thi đua. Về sau các vị mò ra là dân láu cá, các vị ra điều kiện phải viết tay, thì họ lại viết tay. Viết nhăng viết cuội, vẫn chép của nhau. Tôi cũng đã một lần được mời tham gia hội đồng chấm trong một cuộc thi. Chúng tôi thấy họ chép của nhau tùm lum. Phân vân quá, định hủy cuộc thi. Nhưng các bác khác sợ như thế thì ảnh hưởng phong trào, nên chúng tôi quyết định treo giải cho ai chép được dài nhất và chữ nghĩa ngay ngắn nhất. Chúng tôi lý giải, họ viết nhăng cuội vì họ biết thừa chẳng có ai đọc. Phong trào này tốn tiền tốn của, có hàng nghìn hàng vạn người tham gia, lấy đâu ra nhiều giáo sư tiến sĩ chấm bài.
Đấy là tôi quan sát quần chúng nhân dân.

Nhận xét thứ hai. Tôi không thấy đài báo đăng tin các vị lãnh đạo, như Bác Trọng, Bác Sang, Bác Hùng, Bác Dũng và các vị bí thư, chủ tịch các tỉnh/thành phố học tập Bác Hồ, nên tôi sinh nghi, không rõ các bác và các vị ấy có học tập không. Tôi đoán là các vị không học Bác Hồ, mà nhắm mắt đi theo các bác khác. Tôi xin lấy dẫn chứng những việc sau đây:

Thứ nhất, Bác Hồ gọi tên nước là “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa”, Bác Duẩn lại gọi là “Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Tuốt luốt là các bác làm theo lời Bác Duẩn, không ai làm theo lời Bác Hồ nữa. Chắc Bác Hồ buồn lắm.

Thứ hai, Bác Hồ gọi tên Đảng là “Đảng Lao Động Việt Nam”, và có hồi năm 1951 tôi đã được đội thiếu niên dạy bài hát có lời cho dân dễ nhớ: “Đảng Lao Động Việt Nam, đảng của công, nông và muôn lớp người lao động”. Bác Duẩn lại tùy tiện đổi tên Đảng là “Đảng Cộng sản Việt Nam”. Vậy là các bác sau này đã làm theo lời Bác Duẩn, không làm theo lời Bác Hồ nữa.

Thứ ba, Bác Hồ ghi rành rành trong di chúc là xây dựng nước ta thành nước “Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh”; ngay sau khi Bác Hồ mất, Bác Duẩn tổ chức Đại hội IV đã không nghe Bác Hồ nữa, mà viết lại là “Xây dựng nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa”. Các bác sau này cứ theo Bác Duẩn suốt, không còn ai làm học trò trung thành của Bác Hồ nữa.

Thứ tư, Bác Hồ bật đèn cho Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội hoạt động, đến Bác Linh thì giải tán các đảng này luôn. Bây giờ Bác Trọng định theo Bác Linh, hay quay trở lại theo Bác Hồ đây?

Thứ năm, Bác Hồ đưa ra bản hiến pháp tuyệt vời, là Hiến pháp 1946, thể hiện một nhãn quan chính trị rất hiện đại. Đó là hiến pháp của một nhà nước tam quyền phân lập. Không biết có “thế lực thù địch” nào xúi giục Bác Hồ không, hay đó là bản lĩnh chính trị của bản thân Bác Hồ. Từ Bác Duẩn trở đi, các bác đã vứt Hiến pháp 1946 vào bảo tàng (tất nhiên chưa dám vứt vào sọt rác), quên hẳn lời Bác Hồ răn dạy.

Thứ sáu, tôi có xem một clip Bác Hồ đàm đạo bằng tiếng Pháp với bà phóng viên Pháp Madeleine Riffaud, khi được hỏi Việt Nam có định lệ thuộc Nga Xô hoặc Tàu Cộng hay không, thì Bác Hồ nói một cách dứt khoát, chỉ nói có một (01) từ thôi: “Jamais”, tức là “Không bao giờ”. Bác Hồ không nói vòng vo như các bác khác... thế này, thế nọ, song le, đồng thời, một mặt, mặt khác, v.v. Còn Bác Đồng, Bác Linh, Bác Mười thì tự nguyện đi với Tàu tại Hội nghị Thành Đô, Bác Mạnh thì ba lần mời Tàu vào Tây Nguyên. Đến Bác Trọng thì Tàu vào ồ ạt hơn: chiếm 300 ngàn hecta rừng đầu nguồn, vào cảng sâu Vũng Áng, nắm 80-90% các công trình công nghiệp. Hình như Bác Trọng đang có ý đi theo Bác Linh, Bác Mười, Bác Mạnh chứ không theo Bác Hồ.

Thứ bảy, khi thấy người Pháp gây hấn để tái chiếm Đông Dương, Bác Hồ ra lời kêu gọi kháng chiến, ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm... Còn khi Tàu Cộng chiếm Hoàng Sa thì mấy ông tuyên huấn của Bác Duẩn lại báo tin mừng cho chúng tôi biết, là “bạn” đã giúp ta lấy lại Hoàng Sa “từ tay quân ngụy”. Đoạn này Bác Duẩn lẫn to rồi. Bác bảo là người Tàu là giúp ta đánh “quân ngụy”. Hỏi quân ngụy là ai mà dám chiếm đóng Hoàng Sa, thì mới tá hỏa ra là bọn họ cũng là người Việt Nam, đang cầm súng chiến đấu bảo vệ đảo của nước ta. Còn nghe ông tuyên huấn của Bác Duẩn báo tin mừng xong, thì thấy “bạn” đã mang đảo của ta về bên nước Tàu. Tôi trộm nghĩ là chính là ý của Bác Duẩn, vì mấy ông tuyên huấn đi báo cáo thời sự mà nói sai ý Bác Duẩn, thì chắc chắn sẽ bị khai trừ Đảng luôn tú suỵt, chứ không ai tha đâu. Bác Duẩn là quân phiệt lắm đấy. Đảng ta cũng nghiêm minh lắm đấy. Đúng thời kì ấy, Bác Chính, Bác Huỳnh, hai Bác Giang, Bác Nghĩa, và một lô các bác khác khi nghe hơi vài câu nói có mùi xét lại, là phải đi học tập cải tạo cả mấy chục năm ròng.
Bác Linh còn đi xa hơn Bác Duẩn, là đúng thời khắc quân Tàu tấn công Gạc Ma, thì Bác Linh bật đèn cho Bác Lê Đức Anh ra lệnh cho bộ đội đang trấn giữ Gạc Ma phải buông súng để quân Tàu bắn giết, không được kháng cự; ngay cả sau khi quân xâm lược đã chính thức chiếm đảo, Bác Linh lại bò sang Thành Đô xin ngậm vành cắn cỏ hầu hạ Thiên Triều.
Đến Bác Mạnh là còn “hậu sinh khả úy”. Không chờ Tàu đánh, Tàu chiếm, mới hạ lệnh cho bộ đội buông súng, mà ba lần chủ động mời Tàu vào Tây Nguyên.
Các thế lực thù địch nói xấu các bác, bảo là bọn Tàu nó đút lót các bác mấy triệu mấy triệu đô. Tôi không tin, vì các bác là lãnh tụ tối cao của Đảng, đời nào các bác ăn của đút của quân xâm lược ngoại bang. Mà nếu các bác liêm khiết không ăn của đút, thì là (tôi trộm nghĩ) các bác tự nguyện tự giác kéo dân ta vào vòng nô lệ của bọn giặc Tàu khốn nạn.

                                                          ***

Từ các sự việc trên đây, tôi phân vân xin hỏi: Bác Trọng thực tâm muốn đi theo Bác Hồ, hay thực tâm đi theo Bác Duẩn, Bác Linh, Bác Mười và Bác Mạnh?
Để kết luận bài này, tôi xin được nêu mấy điểm nghĩ gì nói vậy sau đây:

Một là, tôi quán triệt tư tưởng Bác Hồ, hưởng ứng lời kêu gọi của các bác, là phải đi theo con đường Bác Hồ đã chọn, phải làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại. Chính vì vậy tôi mới viết bài này giúp các bác cùng tôi ôn lại mấy bài Bác Hồ đã dạy.

Hai là, tôi đề nghị Bác Trọng cũng phải làm theo lời chính các bác nói, là phải đi theo con đường Bác Hồ đã chọn, phải học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, phải làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại, phải làm theo di chúc Bác Hồ. Cụ thể, trong Đại hội XII, phải làm theo những điều sau đây của Bác Hồ:

Thứ nhất, lấy lại tên nước của Bác Hồ, là “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, không dùng cái tên nước của Bác Duẩn, là Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam nữa. Bác Duẩn hơi nóng vội. Bác Trọng là giáo sư chắc giỏi hơn, nhìn xa hơn: Bác Trọng bảo, cuối thế kỷ 21 cũng chưa có chủ nghĩa xã hội đâu. Ý Bác Trọng rất sáng suốt, phù hợp với tư tưởng của Bác Bình (Đặng Tiểu), là thời kỳ quá độ kéo dài một trăm năm, và cũng phù hợp di chúc Bác Hồ, không xây dựng nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Thứ hai, lấy lại tên đảng của Bác Hồ, là “Đảng Lao Động Việt Nam”, không dùng cái tên đảng của Bác Duẩn, là “Đảng Cộng sản Việt Nam” nữa. Cái này Bác Duẩn quá lãng mạn. Bác Trọng tuyệt vời hơn: Đến cái chủ nghĩa xã hội, cái phòng chờ vào chủ nghĩa cộng sản (Lênin) còn chưa có, mà đã gọi tên Đảng là Đảng Cộng sản, thì thật quá ư hấp tấp. Bác Trọng giáo sư, lại là tiến sĩ ngành Xây dựng Đảng, chắc hiểu biết sâu sắc hơn hẳn Bác Duẩn, mải làm cách mạng, thiệt thòi không được học hành nghiên cứu nhiều như Bác Trọng.

Thứ ba, lấy lại Hiến pháp năm 1946 mà Bác Hồ đã cùng với các bậc trí thức thời đó soạn thảo, không dùng các bản hiến pháp của các bác sau này nữa. Tôi nói các bác đừng giận, các bác cứ theo nhau xa rời Hiến pháp 1946, càng ngày càng xa với tư tưởng chính trị của Bác Hồ. Một lần nữa, tôi dám khẳng định đây là tư tưởng chính trị thật sự của Bác Hồ, nó theo Bác đến tận cái ngày Bác viết di chúc, chứ không phải cái bọn thế lực thù địch nào nó xúi bẩy Bác Hồ đâu. Bác Hồ là vững vàng quan điểm lập trường lắm, chứ không như bọn học trò hư đốn của Bác.

Thứ tư, các bác cho lập lại hai cái đảng mà Bác Hồ cùng với Bác Xiển và Bác Yêm xây dựng, trong đó, dù ra quyết định giải tán, Bác Linh cũng phải đã đánh giá cao công lao của hai đảng này, nhưng Bác Linh hơi vội, nói rằng hai đảng này đã hoàn thành nhiệm vụ lịch sử. Ơ! Hoàn thành đâu mà hoàn thành? Bác Linh quên là trong giai đoạn lịch sử mới, vai trò các đảng này của Bác Hồ và Bác Xiển, Bác Yêm còn quan trọng hơn nhiều.
Thứ năm, đặt cương lĩnh xây dựng một nước “Việt Nam hòa bình thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh” đúng như di chúc Bác Hồ, không làm theo tư tưởng của Bác Duẩn ở Đại hội IV (năm 1976), hồi đó gọi là cương lĩnh xây dựng chủ nghĩa xã hội, mà các bác sau này cứ theo nhau làm theo Bác Duẩn mãi. Công nhận Bác Duẩn giỏi, át hết cả vía Bác Hồ. Làm mọi người quên hẳn những lời dạy của Bác Hồ.

Thứ sáu, các bác hãy học cái lời dạy đơn giản của Bác Hồ, là “jamais” trong ý định lệ thuộc Tàu Cộng. Bác hãy lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối Quốc Hội, tuyên bố xóa bỏ mọi hiệp ước bất bình đẳng với Tàu, kiên quyết tống khứ giặc Tàu ra khỏi Tây Nguyên, thu hồi 300 ngàn hecta rừng đầu nguồn, cảng nước sâu Vũng Áng, 80-90% các công trình công nghiệp mà hiện nay vẫn trong tay bọn Tàu thao túng.

                                                    ***

Làm được sáu việc đó, chắc Bác Hồ vui lắm, chắc Bác Hồ sẽ xoa đầu các bác mà bảo: “Các cháu làm như thế mới là làm theo lời dạy của Bác Hồ, đi theo con đường Bác Hồ đã chọn, mới thực sự làm theo gương Bác Hồ vĩ đại, mới thực sự là học trò trung thành của Bác Hồ, mới xứng đáng cháu ngoan Bác Hồ, chứ chỉ kêu gọi nhân dân mà bản thân mình không làm là không nghiêm túc”.
   
   Tôi đưa bài này cho nhiều bạn xem trước khi gửi Bauxite Việt Nam, thì họ chê tôi là vẫn còn hữu khuynh lắm, phải thực hiện những bước xa hơn nữa. Tôi hiểu. Nhưng thôi, làm được như thế cũng là quí lắm rồi. Trước mắt cứ làm y xì theo Bác Hồ cái đã.

    Bác Trọng ạ. Bác cứ nói là “Tao làm theo Bác Hồ”, thì tôi thề, không đứa nào dám cãi Bác Trọng đâu, mà Bác Trọng lại được lòng dân. Bác Trọng lại được Bác Hồ gọi là đệ tử ruột, là học trò trung thành. Bố thằng nào dám đánh Bác Trọng. Đứa nào đánh Bác Trọng, dân tôi, anh em Trường Đại học Xã hội và Nhân văn chúng tôi sẽ xông ra bênh vực Bác Trọng. Tất nhiên chúng tôi chỉ có võ mồm. Nhưng võ mồm cũng được việc lắm đấy.

   Còn nếu Bác Trọng có tài như Bác Duẩn, dám át cả vía Bác Hồ và vía Bác Duẩn, thì hãy dám làm mạnh tay như Bác Gorbachev. Liệu Bác Trọng dám làm hay không? Chắc không đâu. Vì Bác Trọng vốn nhân hậu. Chúng tôi nhớ cái hôm đánh đồng chí X không được, Bác Trọng đã khóc trên ti-vi, giống như hồi Bác Hồ khóc ở sân Hàng Đẫy. Hơn nữa, Bác Trọng còn ngại các bác khác. Bác ngại các bác khác bảo là mắc mưu thế lực thù địch.
Xin Bác Trọng và các bác làm đúng như các bác vưỡn kêu gọi toàn Đảng toàn dân, là học tập làm theo tấm gương Bác Hồ vĩ đại.
Tấm gương lời hay ý đẹp của Bác Hồ còn sờ sờ ra đấy: Có đủ các văn kiện trong kho tư liệu lịch sử Đảng, mà các bác không học những việc làm này của Bác Hồ thì chẳng còn nói được ai nữa đâu.

Thưa Bác Trọng.
   
   Vài lời tâm huyết gửi Bác. Mong đến tai Bác và bộ tham mưu của Bác.
Tôi không dám viết lí luận về xây dựng Đảng với Bác, chỉ dám viết dưới dạng vui vui để mọi người tếu táo quanh bàn trà mỗi sáng trước giờ làm việc.
Kính chào Bác.
V. C. Đ.

-- 
Nguyễn Hồng Cơ
Hồng Tân Quang