31 August 2021

Vụ khởi kiện tranh chấp lao động, phần thua thuộc về Nguyễn Trung Sơn HT trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ Thuật Thương mại

 

Hình ảnh Nguyễn Trung Sơn ngồi im như thóc khi bị chất vấn về việc làm vô pháp

Kết thúc vụ khởi kiện tranh chấp lao động kéo dài gần 4 năm (Cụ thể là tôi khởi kiện về hành vi vô pháp vô luân của ông Nguyễn Trung Sơn mang danh tiến sĩ Hiệu trưởng trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại về việc tôi bị cắt toàn bộ chế độ trước khi nghi hưu) vào lúc 15h 50ph 27 giây chiều hôm qua 13/5/2021. Phần thua thuộc về ông Sơn người sử dụng lao động đại diện của trường được đảng cử.

 Bởi trong quá trình khởi kiện nhà trường đã phải đóng toàn bộ bảo hiểm xã hội, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm ý tế cho tôi mà nhiều năm không đóng và phải trả sổ BHXH cho tôi để làm sổ hưu, phải bồi thường khoản tiền trợ cấp thất nghiệp do ông Sơn cố tình không trả sổ bảo hiểm cho tôi dẫn đến thời gian quá han theo quy định của pháp luật nên trung tâm hỗ trợ việc làm không thanh toán.

Khoản tiền bồi thường này được nhà trường gọi lái đi là khoản "trợ cấp gia cảnh đặc biệt khó khăn" cho tôi. Nghe rất "nhân văn"! Anh dùng quyền hành để làm một việc vô pháp vô luân, giết người không gươm không dao, tôi yêu cầu anh trả lời, anh nói không trả lời, không làm việc với tôi, cho bảo vệ ngăn cản không cho tôi vào trường đòi hỏi quyền lợi của mình mà khi ra tòa lúc nào anh cũng nói là "nhà trường đối xử với tôi rất nhân văn!" thì anh thuộc loại gì? Khi cam kết thỏa thuận anh phải trả khoản tiền trợ cấp thất nghiệp anh muốn tôi phải ký nhận không khiếu kiện nhà trường nữa, nếu anh làm đúng thì việc gì anh muốn tôi phải cam kết như vậy? Có phải anh đang sợ rất nhiều việc anh làm sai và đặc biệt là cái dự án 100 tỷ đang xây nhà cao tầng ở khu nội trú vắng bóng HS-SV nhiều năm nay mà cuối nhiệm kỳ vừa rồi được bộ Công Thương ưu ái đang làm, khiến người dân quanh khu vực trường bức xúc và đặt câu hỏi mục đích của dự án này là gì? Nếu anh Tổng Trọng anh ấy quan tâm thì không khéo lại vào lò cả nút.

Chuyện viết thì dài và có nhiều mặt, nhiều vấn đề liên quan đến xã hội lắm, có điều kiện tôi sẽ chi tiết hơn. Ở đây tôi chỉ xin viết vài dòng để thông tin cho anh em bạn bè nhiều năm nay quan tâm đến cái vụ kiện của tôi. Nếu một XH mà cái nồi không phải sinh ra sâu, một XH thượng tôn pháp luật thì có lẽ tôi chưa dừng vụ kiện cho đến khi phần thắng tuyệt đối thuộc về tôi và Nguyễn Trung Sơn phải bị xử lý theo quy định của pháp luật.

Dưới đây là hình ảnh Nguyễn Trung Sơn khi tôi đến hỏi về việc giải quyết đơn khiếu nại (kiến nghi) về việc bị cắt toàn bộ chế độ, Sơn chỉ nói không trả lời và không làm việc với tôi, rồi ngồi im như thóc và sau đó bỏ ra khỏi phòng.



Nguồn : https://www.facebook.com/manhhung.vu.566790/posts/1744456815760885

12 March 2021

Lời biện hộ cho các bị cáo

 

Luân Lê

LỜI BIỆN HỘ CHO CÁC BỊ CÁO

(Phiên tòa sơ thẩm từ ngày 7-14/9/2020)

Tôi, luật sư Lê Văn Luân, bào chữa cho 6 bị cáo: Lê Đình Công, Lê Đình Chức, Lê Đình Uy, Nguyễn Thị Lụa, Bùi Thị Đục (tội giết người) và Nguyễn Thị Dung (tội Chống người thi hành công vụ). Tại phiên tòa sơ thẩm chỉ còn 02 bị cáo bị truy tố tội giết người, 4 bị còn lại được chuyển và giữ tội chống người thi hành công vụ.

Kính thưa Hội đồng xét xử cùng toàn thể những người có mặt tại phiên tòa!

Lời đầu tiên, tôi xin được gửi lời chia buồn tới gia đình các nạn nhân trong vụ án này. Và cùng với sự chia sẻ nỗi cảm thông ấy, chúng ta ở đây có một nhiệm vụ quan trọng không kém, đó là làm cho sáng tỏ những sự thật thực sự của nó.

Và thật cảm kích, tôi rất cảm ơn các vị đại diện viện kiểm sát đã chuyển tội danh đối với 19 bị cáo, từ tội Giết người sang Chống người thi hành công vụ, bởi chính vì điều này, cho thấy, ý chí và nhận thức thực sự của các bị cáo trong vụ án này là không nhằm mục đích giết người ngay từ đầu, mà nếu có, như đúng đánh giá của các vị đại diện viện kiểm sát khi đã nhận định rằng, hầu hết các bị cáo chống trả là với mục đích chống người thi hành công vụ.

Tuy nhiên, quay trở về vấn đề công vụ. Đây là một cơ sở bắt buộc để truy tố tội Chống người thi hành công vụ theo Điều 330 BLHS. Và điều luật này quy định, công vụ phải là hợp pháp. Trong khi đó, hồ sơ vụ án đã nêu rõ Kế hoạch số 419a/KH-PV01-PV02-MP do Công an Hà Nội lên phương án và Bộ Công an phê duyệt. Và tài liệu này là một văn bản đặc biệt quan trọng để xác định đúng đắn công vụ là gì. Mặc dù vậy, vị đại diện Công an Hà Nội xuất hiện tại phiên toà với vai trò người tham gia tố tụng khác lại đã không được xét hỏi và bị coi là đơn vị được mời tham dự phiên toà. Và hẳn nhiên, Kế hoạch số 419a này sẽ được lưu trong hồ sơ của nhiều cấp, ngành khác nhau, nhưng tuyệt nhiên không có mặt trong hồ sơ vụ án. Tài liệu là văn bản trả lời về kế hoạch của Công an Hà Nội chỉ là một văn bản thế thân, nên không có giá trị để đánh giá so với bản Kế hoạch gốc chứa đựng nội dung của nó.

Vì trong vụ án này, buộc phải xem xét tính hợp pháp của công vụ vào rạng sáng ngày 9/1/2020, để từ đó có thể chứng minh được hành vi của các bị cáo là phạm tội theo Điều 330 hay không. Bản thân điều luật này quy định hai loại hành vi - hoặc ngăn chặn người thực thi công vụ; hoặc ép buộc người thi hành công vụ thực hiện hành vi trái pháp luật. Vì hai loại hành vi cấu thành có tính đối lập này mà tính hợp pháp của công vụ chính là điểm xuất phát cơ bản và nghiêm khắc nhất cho việc cáo buộc các bị cáo là đúng đắn hay sai lầm.

Về tính chính đáng của hành vi của các bị cáo

Vì lý do công vụ phải hợp pháp, nên nếu không đảm bảo, dẫn tới sự chính đáng của hành vi đối với các bị cáo, bởi, một người thực thi công vụ thực thi trái pháp luật, đương nhiên làm phát sinh tính phòng vệ chính đáng từ người bị tác động bởi hành vi được cho là công vụ đó. Và như vậy, tính chính đáng này cho ta đưa tới một vấn đề pháp lý quan trọng khác, nếu có, tội giết người được thành lập với những (6) bị cáo còn lại được nhìn nhận dưới góc độ vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng. Điều đó đồng nghĩa với một tội danh khác sẽ được áp dụng lên các bị cáo.

Về mục đích để xác định tính chính đáng của các hành vi

Các bị cáo khai nhận rằng, bao gồm ông Hiểu, Doanh, Uy, Chức và Công, đều cho biết họ tập trung tại nhà ông Kình là để bảo vệ ông Kình trước sự tấn công hoặc truy ép từ những người khác mà họ chưa thực sự được biết là ai. Hơn nữa, lý do bảo vệ ông Kình là một sự hợp lý khi dẫn chiếu vào 3 vấn đề cơ sở trực tiếp sau đây:

(i) ông Kình từng bị đánh gãy chân và bị bắt cóc vào năm 2017 trên đường ra cánh đồng Sênh và đã tố giác nhưng không có kết quả gì, dẫn tới sự lo sợ cho ông Kình với tư cách là thân nhân là một lý do hết sức cụ thể và đúng đắn; và

(ii) nhà ông Hiểu trước đó bị ném mắm tôm và trứng thối vào nhà, ông đã báo cơ quan chức năng nhưng chưa được giải quyết; đồng thời cách ngày xảy ra sự việc 2-3 ngày có nhiều kẻ lạ mặt xuất hiện ở đó; và

(iii) ông Công khai đã nhiều lần những người khiếu kiện đất đai, trong đó có ông, bị đe doạ, có cả trực tiếp và bằng tin nhắn, và trước khi xảy ra sự kiện vài ngày có người đã viết giấy nhắn rằng ông Kình sẽ bị bắt.

Các dữ kiện nêu trên đã khiến cho những người thân của ông Kình, gồm nhiều các bị cáo trong phiên toà, ở lại tối 8/1/2020 để bảo vệ ông Kình khỏi sự bị truy bắt nào đó, nếu có, như các thông tin được tiếp nhận.

Thêm vào đó, chính vì sự thiếu rõ ràng, không cụ thể và không thể xác định của Kế hoạch công vụ từ lực lượng chức năng; trong khi, cả thôn, vào giữa đêm lại bị cắt điện (gồm điện chiếu sáng và mạng internet), chính vì sự bị cô lập và bị đặt vào trạng thái phải phòng vệ trước một sự đe doạ rủi ro nào đó có thể đang đến gần, nên việc họ tập trung lại để bảo vệ ông Kình lại càng có cơ sở đúng đắn của nó. Và Kế hoạch được trả lời rằng là sự đảm bảo an ninh trật tự cho việc xây dựng tường rào sân bay Miếu Môn là một thông tin không chính xác, khi tường rào Miếu Môn đã được xây xong cuối năm 2019, nơi xây cách thôn Hoành tới 2km. Do vậy, việc phải công bố Kế hoạch 419a càng trở nên tối cần thiết trong vụ án này.

Tính chính đáng của hành vi của các bị cáo còn được xem xét ở các góc độ sau:

Việc khiếu kiện đất đai tại Đồng Sênh kéo dài hàng chục năm, qua việc đấu tranh đã có nhiều cán bộ tham nhũng đã bị truy tố, đây chính là nguyên nhân để những người là bị cáo cố gắng giữ đất trước những sự tranh chấp mà còn chưa được giải quyết. Các bị cáo đã khai, đang nhờ luật sư để tiếp tục thực hiện việc khởi kiện, và vì việc thanh tra không phải là một thủ tục pháp lý có tính chung thẩm và có hiệu lực cuối cùng để giải quyết, mà phải thông qua toà án. Vì vậy, khi tranh chấp còn đang chưa được giải quyết bằng một quyết định có hiệu lực trên thực tế, các bên đều có quyền yêu cầu tạm đình chỉ mọi sự/hành vi tác động lên tài sản.

Các bị cáo, bị truy tố tội giết người, cần phải được xem xét lại, với các cơ sở dưới đây:

Vì việc chuyển tội danh của hầu hết các bị cáo, đã dẫn tới tình trạng pháp lý, phải xem xét các hành vi, nếu cho là giết người, là độc lập hoàn toàn với nhau và là hành động có tính tình thế cụ thể mà nó xảy ra vào bối cảnh thực tế chứ không phải có tính toán từ trước.

Công, Chức, Uy và Doanh và những người khác không có bàn bạc và phân công hoặc được dặn dò về việc sẽ giết người, mà mục đích là bảo vệ ông Kình. Khi xảy ra sự kiện các cảnh sát rơi xuống hố và cháy than hoá, các bị cáo đang ở những tình thế độc lập và không hề biết về các lẫn cách hành động của nhau, ngoài Chức và Doanh có mặt tại phía trên của chiếc giếng trời.

Bị cáo Công không biết về sự kiện ba cảnh sát rơi xuống hố; cho đến khi bị bắt và được thông báo thì mới biết rằng có sự kiện thiệt mạng này. Việc Công ném lựu đạn không rút chốt chứng tỏ Công đang muốn ngăn chặn sự áp sát của lực lượng đông đảo đang tiến gần đến. Như vậy, với bối cảnh này, không thể kết luận và cho thấy nhận thức của Công là không có mục đích tiêu diệt một con người cụ thể nào. Do đó, cần phải loại trừ ông Công khỏi sự truy tố về tội Giết người.

Mà điều đó, như tôi phải cảm ơn các luật sư của các bị hại, đã hỏi các bị cáo để giúp tôi có câu trả lời quan trọng cho tình tiết giá trị sau: ba bị cáo khi được hỏi, trả lời rằng, bị cáo sau khi bị bắt mới biết có ba cảnh sát chết, nên cảm thấy sai, nhưng thực sự là các bị cáo cũng không biết sai gì. Các câu trả lời này cho thấy ý chí và nhận thức của các bị cáo, khi trước bị truy tố tội giết người, là hoàn toàn rõ ràng về mục đích của mình khi có mặt tại nhà ông Kình tối ngày 8/1/2020, hẳn đã xác định chắc chắn, họ không có bất kỳ ý niệm gì về việc tấn công tiêu diệt một con người nào.

Và lúc này, tội Giết người, nếu có, chỉ có thể còn cáo buộc được cho Chức và Doanh

Đồng thời, như Chức và Doanh khai, phù hợp nhau, chiếc chậu đỏ được cho là đựng xăng là do Doanh dùng chân cố gắng đẩy sang cho Chức nhưng vì lửa đang cháy ở chậu xăng này nên bị đổ xuống hố. Hơn nữa, hai cảnh sát phía bên dưới (Chức và Doanh) đã khai rằng các cảnh sát nhảy từ nhà Hợi qua nhà Chức bị trượt chân nên rơi xuống hố. Bởi thế, không thể quy kết ngay rằng Chức và Doanh có mục đích giết người. Cũng cần phải căn cứ ngay vào sự mâu thuẫn trông thấy của Cáo Trạng và Bản Luận Tội của Viện kiểm sát, khi Cáo trạng cho rằng bị cáo Doanh dùng chân đẩy chậu xăng qua cho Chức nhưng bị rơi xuống hố (giếng trời), trong khi Bản luận tội được đọc vào hôm nay lại thay đổi cho rằng Doanh dùng gậy đẩy chậu xăng khiến nó rơi xuống hố và tạo ra thảm kịch cho ba cảnh sát.

Các xung đột và làm cho vô hiệu tính chứng minh và rõ ràng của hành vi, việc chưa thực nghiệm hiện trường, càng có cơ sở để yêu cầu Toà án trả hồ sơ điều tra bổ sung để làm sáng tỏ các sự kiện quan trọng này. Và theo đó, có thể xác định tội Giết người do vượt quá giới hạn phòng về chính đáng hay Cố ý gây thương tích do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng hay không.

Việc yêu cầu trả hồ sơ điều tra bổ sung càng cho thấy sự cần thiết và chắc chắn về cơ sở pháp lý, bởi hai lẽ:

(i) Các video được trình chiếu trong phiên toà đã bị cắt xén, ráp nối và được/bị chỉnh sửa, chèn thêm vào, từ phông nền cho tới các ký tự, chữ viết, bểu tượng và chữ “bị cáo” xuất hiện trước chân dung từng bị cáo khi nói lời thừa nhận tội trạng, trong khi các video nhận tội lại được xác nhận chúng được xác lập tại giai đoạn điều tra bởi Cơ quan điều tra thực hiện. Như vậy, các chứng cứ này đã bị xâm phậm vào một cách nghiêm trọng, không có nguồn gốc và mô tả tình trạng, không còn tính nguyên vẹn bởi đã bị can thiệp thô bạo bằng các kỹ thuật chỉnh sửa và biên tập.

(ii) Nhiều bị cáo khai tại phiên toà có sự bức cung và đánh đập, với con số nhiều các bị cáo khai tại phiên toà như vậy, theo thẩm quyền và nghĩa vụ của Hội đồng xét xử và Viện kiểm sát, có thể đề nghị khởi tố vụ án xâm phạm hoạt động tư pháp để điều tra và từ đó ngăn chặn mọi hành vi tiến hành tố tụng có dấu hiệu vi phạm.

Cuối cùng, sau mọi phân tích, đánh giá và nhận định cũng như đưa ra các đề nghị, tôi nhấn mạnh rằng, chúng ta đang phải chứng minh và đi tìm sự thật, nhưng tại phiên toà, không có sự thật nào khác ngoài sự thật hợp pháp. Vì rằng, nó là để bảo đảm sự công bằng trước luật pháp, không phải chỉ cho các bị cáo này, mà là cho tất cả chúng ta.

Và, mọi sự thật, không gì khác, chỉ có duy nhất là sự thật hợp pháp.

Trân trọng cảm ơn!

—————

(Bản ghi tay lời biện hộ được viết trực tiếp tại phiên toà và được thuyết biện hoàn chỉnh thành bài nêu trên trong khoảng gần 1 giờ đồng hồ để bào chữa cho các bị cáo tại phiên toà sơ thẩm).

https://www.facebook.com/HienTheVoHinh/posts/2906648202912279

 

01 March 2021

Những bộ não nghỉ ngắn

 PHẠM ĐÌNH TRỌNG

 Chủ quyền quốc gia không phải chỉ là núi sông biển trời cương vực lãnh thổ. Chủ quyền quốc gia còn là luật pháp của một đất nước. Xâm phạm luật pháp của nước khác chính là xâm phạm chủ quyền quốc gia, xâm lăng luật pháp của nước khác.

 Luật pháp Việt Nam đã có đầy đủ những điều khoản giải quyết mọi tranh chấp dân sự trong nước cũng như giải quyết mọi vụ việc trong quan hệ quốc tế. Nhưng lãnh đạo nhà nước cộng sản Việt Nam vốn quen thói hành xử với dân không cần biết đến pháp luật đã gây ra cho dân trùng trùng oan khiên, ngút trời oán hận.

 Những vụ việc tranh chấp đất đai chỉ cần giải quyết bằng luật pháp dân sự và thoả thuận dân sự công bằng là ổn thoả và êm đẹp. Không những không biết đến pháp luật mà còn quen thói ỷ sức mạnh bạo lực nhà nước, khinh thường pháp luật và càng khinh rẻ người dân, nhà nước cộng sản Việt Nam đều lấy sức mạnh bạo lực nhà nước đàn áp đổ máu dân. Những vụ tranh chấp dân sự về đất đai giữa một chòm xóm dân với doanh nghiệp, nhà nước cũng huy động hàng ngàn công an, quân đội trang bị vũ khí hiện đại giúp các doanh nghiệp tư bản hoang dã cướp trắng trơn, man rợ đất sống của dân, dẫn đến những vụ cướp đất lênh láng máu dân ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Dương Nội, ở Đồng Tâm, Hà Nội, ở Thủ Thiêm, Sài Gòn.

 Quen thói hành xử ỷ vào sức mạnh bạo lực nhà nước, quen khinh bỉ pháp luật Việt Nam dẫn đến khinh bỉ cả pháp luật quốc tế, bộ Công an Việt Nam đã đưa cả đàn, cả lũ tướng tá, từ đại tướng Bộ trưởng Tô Lâm, trung tướng Đường Minh Hưng, Tổng cục An ninh, trung tướng Lê Mạnh Cường, Tổng cục Tinh báo cùng hơn chục sĩ quan công an cấp đại tá, thượng tá ầm ầm đổ bộ vào nước Đức có luật pháp nghiêm minh của một nước dân chủ văn minh, bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

 Khinh bỉ pháp luật quốc tế, đột nhập nước Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, lôi qua Slovakia, lừa đảo Slovakia để có máy bay đưa Thanh về Việt Nam trị tội tham nhũng chỉ là cái cớ. Bộ Công an Việt Nam xuất đại quân do đại tướng Bộ trưởng Tô Lâm cầm đầu, đạp nát luật pháp nước Đức, đạp nát luật pháp Slovakia dưới gót giầy công an Việt Nam thực chất chỉ để bắt kẻ cả gan xúc phạm uy danh đảng trưởng cộng sản Nguyễn Phú Trọng, để đảng trưởng hả dạ.

 Dù là tội phạm ở Việt Nam, dù lén lút trốn khỏi Việt Nam nhưng Trịnh Xuân Thanh đến Đức hợp pháp. Đến Đức, Thanh đã có đơn xin là công dân cư trú hợp pháp ở Đức và nước Đức đã nhận đơn chờ cứu xét, tức là Thanh đã có tên ở tư pháp Đức. Với thủ tục đó, Thanh đã thực sự là công dân dự bị với luật pháp Đức, được luật pháp Đức bảo hộ. Bắt công dân đang được luật pháp Đức bảo hộ, ngay trên lãnh thổ Đức mà không được luật pháp Đức cho phép là xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền nước Đức, là dẫm đạp lên luật pháp và danh dự quốc gia nước Đức, là tội phạm trước luật pháp Đức, tội phạm trước luật pháp Liên minh Châu Âu và là tội phạm quốc tế.

 Đám tướng tá công an Việt Nam do đại tướng bộ trưởng Tô Lâm cầm đầu hành xử tội phạm ở Đức, hành xử tội phạm ở Slovakia đã làm cho nhà nước Việt Nam trở thành nhà nước tội phạm quốc tế, bôi nhọ lên danh dự quốc gia Việt Nam, làm nhục dân tộc Việt Nam. Băng nhóm tội phạm xâm nhập Đức và Slovakia bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã làm méo mó, dị dạng hình ảnh con người và văn hoá Việt Nam trước thế giới, làm xấu xí quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam với Đức, với Slovakia và với Liên minh Châu Âu. Hiệp định Thương mại Việt Nam với Liên minh Châu Âu, EVFTA, lại bị thách thức nghiêm trọng, chậm được kí kết. Sau đó dù có được kí kết thì EVFTA cũng chỉ là Hiệp định treo. Hàng trăm dự án nước Đức viện trợ cho Việt Nam và hợp tác với Việt Nam mang lại lợi ích to lớn cho nền kinh tế Việt Nam bị dừng lại từ vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, năm 2017 cho đến tận hôm nay.

 Những tướng tá công an Việt Nam vạch đường đi nước bước cho điệp vụ VT17 đột nhập nước Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, lừa dối, bịp bợm để có máy bay của Slovakia đưa Trịnh Xuân Thanh về nước, những người thông qua, kí duyệt điệp vụ VT17 và những người thực thi VT17 đã phạm trọng tội với đất nước và với người dân Việt Nam, là tội phạm lớn với luật pháp quốc tế. Nhưng họ đã không nhận ra tội trạng với dân, với nước, với loài người văn minh. Ở vị trí quốc gia nhưng trí tuệ, tình cảm và tầm suy nghĩ của họ vẫn thấp kém, tủn mủn, nhỏ nhen, chật chội, quanh quẩn ở lợi ích cá nhân của họ. Đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích quốc gia, chỉ thấy chiến công đã thực hiện trót lọt điệp vụ VT17 mà họ không thấy những mất mát, thiệt hại to lớn Việt Nam phải gánh chịu từ điệp vụ VT17 tội phạm của họ.

 Khuếch đại chiến công điệp vụ VT17 bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, đòi được tặng thưởng chiến công. Từ việc người đứng đầu nhà nước kí quyết định coi hành động tội phạm quốc tế là chiến công đến việc bộ Công an tổ chức hoành tráng lễ tuyên dương khen thưởng những tội phạm quốc tế trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh cho thấy những người ở vị trí lãnh đạo quốc gia đáng ra phải biết nhìn xa, trông rộng, có suy nghĩ ở tầm quấc gia và quốc tế nhưng thảm thay bộ não của họ chỉ nghĩ được tủn mủn, ngắn ngủn, cỏn con và bần tiện, chỉ biết thu vén cho lợi ích cá nhân họ.

 Dẫm đạp lên luật pháp quốc tế, dùng bạo lực bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức về rồi bộ máy tuyện truyền nhà nước Việt Nam lem lẻm nói với cả trăm triệu dân Việt Nam những lời nhăng cuội dối trá và cơ quan ngoại giao thì cãi chày cãi cối với cả thế giới rằng tội phạm Trịnh Xuân Thanh tự về nước đầu thú.

 Thanh tự dẫn xác về đầu thú thì đám mật vụ Nguyễn Đức Thoa, mật vụ Lê Thanh Hải cài cắm trong đại sứ quán Việt Nam ở Đức làm gì có chiến tích để được nhận huân chương trong buổi lể tưng bừng ở bộ Công an với tấm phông nền đỏ rực rỡ và hàng chữ vàng chói lọi: Bộ Công an – Lễ tuyên dương các tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc trong kế hoạch VT17.

 Gắn huân chương cho những mật vụ như Lê Thanh Hải, Nguyễn Đức Thoa trong điệp vụ VT17, nhà nước Việt Nam đã tự vạch một vết mực đen đánh dấu cái mồm nói dối của người phát ngôn bộ Ngoại giao và tự thú nhận rằng bộ máy truyền thông của nhà nước cộng sản Việt Nam chỉ là bộ máy lừa bịp người dân.

Nguồn : https://www.facebook.com/kesiviet/posts/1580529755481732

27 May 2020

Hai nhà văn, nhà báo yêu nước Phạm Chí Thành và Nguyễn Tường Thụy không có tội!



Vũ Mạnh Hùng (24/5/2020)

Ông Phạm Chí Thành là cựu chiến binh, cựu thư ký công đoàn, cựu thư ký tòa soạn của đài tiếng nói Việt Nam. Theo nhận xét của tôi và nhiều người quen biết ông thì ông là người tính tình khẳng khái, thẳng thắn, cởi mở, yêu sự thật ghét giả dối. Ông Nguyễn Tường Thụy cũng là cựu chiến binh, nhà văn, nhà báo tính tình cũng như ông Thành nhưng điềm tĩnh hơn. Hiện ông đang là Phó chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập, ông cũng là người rất gần gửi với dân oan và gia đình tù nhân lương tâm, thường giúp đỡ họ trong những lúc khó khăn.

Sáng 21/5 vừa rồi ông Thành bị bắt. Theo thông báo của cơ quan an ninh điều tra TP Hà Nội thì ông bị bắt theo điều 117 BLHS năm 2015 (Đây là nội dung của điều luật 88 BLHS 1999, một trong những điều luật phi lý mà nhiều người dân cũng như quốc tế đã lên tiếng đề nghị nhà nước VN hủy bỏ)


Tiếp đến sáng 23/5 thì ông Thụy bị công an của nhà cầm quyền ập vào nhà và hành xử với ông và gia đình ông như côn đồ rồi bắt ông đi. Hôm nay trên trang điện tử cổng thông tin Bộ Công an cho biết ông Thụy cũng bị bắt theo điều 117 BLHS 2015, thông tin tội danh này nó khác hoàn toàn với tội danh lúc sáng qua khi Côn an ập vào nhà ông khám xét và bắt ông đi theo điều 41, 113, 119, 165 của bộ luật hình sự mà con trai ông nghe ghi chép lại. Những điều luật này không hề liên quan gì đến ông. Rõ ràng ở đây có sự lúng túng về việc bắt người vô cớ của công an.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, bao gồm Đức Hà, văn bản

Điều 117. Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ 05 năm đến 12 năm:

a) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm có nội dung xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

b) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm có nội dung bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân;

c) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm gây chiến tranh tâm lý.

2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ 10 năm đến 20 năm.

3. Người chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 05 năm.

Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân;

c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

Trước hết ta xem xét về mặt luật pháp :

Về hình thức xắp xếp câu chữ, khoản mục có thay đổi, nhưng về nội dung không có gì khác nhau lắm và đặc tính mơ hồ giữa 2 điều luật trên thì vẫn giống nhau. Hay nói cách khác điều 117 BLHS 2015 nó là biến tướng của điều 88BLHS 1999.

Nó mơ hồ ở chỗ không có giải thích từ ngữ của pháp luật, không có khái niệm, quy phạm pháp luật để xác đinh hành vi phạm tội. Như nhà nước XHCN khái niệm của nó thế nào, nó tròn, vuông hay méo không ai biết, không có quy phạm pháp luật để xác định hành vi phạm tội; Thế nào là chính quyền nhân nhân, quy phạm pháp luật như thế nào? Thế nào là phỉ báng chính quyền nhân dân cũng không ai được biết. Phỉ báng khác với chỉ trích thế nào cũng không có sự phân biệt trong luật. Cái điều luật này cũng không hề có bất cứ một văn bản pháp lý nào giải thích và hướng dẫn thi hành, nó chỉ có tính chất quy chụp, cáo buộc..

Một chính quyền mà người dân không có thực quyền để chọn ra người đại biểu, người lãnh đạo của mình, một chính quyền "đảng cử, dân bầu" đó có phải chính quyền nhân dân không? Chắc chắn không phải. Cái chính quyền không phải là của nhân dân thì người ta lên tiếng về sự sai trái, bất minh ... của nó thì có phải là phỉ báng chính quyền nhân dân không? Chắc chắn là không phải. Phỉ báng một kẻ cầm quyền bán nước hại dân vì đặc quyền đặc lợi bất chính thì chắc chắn cũng không phải là phỉ báng chính quyền.

Chưa nói đến một chính quyền nhân dân đúng nghĩa thì người dân vẫn có quyền chỉ trích vạch trần sai trái, khuyết điểm. Nếu ông Thành và ông Thụy nói sai, chỉ trích sai thì nhà nước CS có cả một hội đồng lý luận, có cả một hệ thống báo chí, truyền thông dưới sự lãnh đạo ban tuyên giáo ... phản bác lại, chỉ ra ông Thành, ông Thụy nói sai điều gì.

Về việc ông Thành chỉ trích, phản biện những câu nói hay việc làm của Chủ bí Nguyễn Phú Trọng thì đó là chuyện cá nhân giữa ông Thành và ông Trọng mà luật sư Lê Quốc Quân đã nêu ra và nhận xét là xác đáng :
"Như chúng tôi đã đưa tin, tài liệu mà cơ quan an ninh tập trung vào khai thác chính là cuốn "Thế thiên hành đạo hay Đại Nghịch bất đạo". Bởi nó đánh trực tiếp, mạnh và chính xác vào đảng trưởng - Nguyễn Phú Trọng. Họ đã thu 13 cuốn đó và nhà báo Phạm Thành cũng đã ký xác nhận.

Là một luật sư tôi cho rằng đây là vấn đề cá nhân và lẽ ra ông Trọng nên xác định rõ tư cách của mình rồi đứng ra khởi kiện dân sự Nhà báo Phạm Thành nếu như ông thấy rằng nhà báo đã nói sai sự thật, đã xúc phạm đến danh dự, uy tín, nhân phẩm của ông."

Việc ông Trọng không có phản biện, không có đối thoại công khai, không khởi kiện mà dùng quyền lực và công cụ cơ bắp để thu sách và bắt giam ông Thành, chứng tỏ ông Thành nói sự thật, nói đúng.

Chuyện này nó cũng có phần giống như chuyện ông Đoàn Duy Thành (phó chủ tịch Hội đồng bộ trưởng) ra cuốn sách "Làm Người Là Khó" nói về ông Đỗ Mười (cố Tông bí thư ĐCS) trước đây. Dư luận cũng lên tiếng đó là chuyện cá nhân giữa hai ông, nếu ông Mười thấy ông Đoàn Duy Thành ra cuốn sách nói sai, ảnh hưởng đến uy tín nhân phẩm của mình thì kiện ông Thành ra tòa chứ không thể dùng quyền lực trong đảng, quyền lực của nhà nước để hành xử với ông Thành được.

Mặt khác, Điều 88 BLHS 1999, cũng như điều 117 BLHS 2015 nó không đúng với nội dung và tinh thần được quy định trong điều 25 hiến pháp 2013, trái với công ước về quyền con người mà nhà nước CSVN cam kết với quốc tế. Ngoài ra chúng ta còn thấy các điều luật có các cụm từ như "Lợi dụng quyền tự do dân chủ, hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" trong bộ luật hình sự 2015 còn rất tù mù, mơ hồ, không có khái niệm, không có giải thích từ ngữ pháp luật, không có quy phạm pháp luật. Nhưng đã không ít người vẫn bị công cụ nhà cầm quyền quy chụp bỏ tù.

Những điều luật như thế chỉ tạo ra sự lộng hành của những kẻ có quyền lực làm những chuyện đen tối, để quy chụp, triệt hạ quyền tự do ngôn luận, bỏ tù lương tri. Không chỉ riêng với hai nhà văn, nhà báo Phạm Thành và Nguyễn Tường Thụy mà tất cả những người bị bắt, bỏ tù về những điều luật tù mù, mơ hồ như Điều 117 đều không có tội mà chính những kẻ chỉ đạo bắt, ra lệnh bắt mới là mang tội với nhân dân, đất nước.


21 May 2020

“Người Việt Nam Hèn Hạ” - Một Đoản Văn Làm Sôi Mạng Xã Hội

    Tác giả bài viết người việt nam hèn hạ, Cô Hân Phan, sinh năm 1979, tốt nghiệp ngành Luật, đang là Giám đốc của một công ty Truyền thông ở Sài Gòn.

Trang mạng xã hội lại một lần nữa dậy sóng bởi bài viết ngắn của một cô gái rất trẻ nói về thực trạng đời sống xã hội cũng như tâm tính, văn hóa, thói quen ứng xử của người Việt Nam mà dưới ánh mắt của cô nó đáng được gọi là hèn hạ cùng với hai chữ Việt Nam không được viết hoa.

Thuyết phục

Bài viết dài nhưng thuyết phục và rất dễ gây tranh cãi nếu người đọc nó với tư duy của những năm tháng mà đất nước được tô đầy những màu hồng rực rỡ.
Màu của chiến thắng, màu của lòng tự hào dân tộc, màu của cường điệu và đôi khi tự cho phép vượt cả sự thật để xoa bóp cơ bắp teo tóp của mình về mọi thứ, kể cả lòng nhân đạo và sự tự trọng cần thiết.

Bài viết có tên: “Người việt nam hèn hạ”, bắt đầu bằng một mệnh đề ngắn nhưng với sức mạnh của một trái bộc phá:
“Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.”

Lần lượt từng vấn đề một, tác giả bảy ra dưới ánh sáng của chiếc đèn giải phẩu. Cô soi rọi những góc ẩn mà không ai muốn nhắc tới.

Trước nhất, Hân Phan viết về thế hệ của cô, những người lớn lên 40 năm sau khi đất nước gom vể một mối:
“Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường… trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động?
Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu.

Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm.”
Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu!
“Doanh nhân là chiến sĩ thời bình.” Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó!
Tiếng súng không còn nổ ngoài đường.

Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình.
Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất.

Trong khi họ giữ đất cho ai?
Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình?
Ðơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đắc lợi hơn người.
Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân … gia đình nó - nếu nó có nghĩ tới.

Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này?
Ðừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không?
Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động.”

Đọc tới đây chắc nhiều người trong chúng ta vẫn cho rằng cô gái này đang nói ai đấy chứ không phải mình….nhưng khoan đã, hãy bình tỉnh với những giòng kế tiếp.
Tôi chắc rằng trong đó sẽ có chúng ta, kể cả tôi, người đang đọc thật kỹ từng con chữ để mong tìm ra có gì quá đà trong bài viết này không, thế nhưng tôi chỉ thấy mình là một cá nhân trong đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt.

“Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc.
Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày.
Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết…

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình.

Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức:
Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh… ức hiếp bên dưới.”

Tác giả bài viết này là Hân Phan, cô sinh năm 1979, tốt nghiệp Luật, đang là Giám đốc của 1 cty Truyền thông ở Sài Gòn.

Sau một lúc vẽ ra khung cảnh thật đang xảy ra chung quanh mình, tác giả lặng lẽ than thở:
“Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?”
Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài Gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.

Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ.
Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi.
Ðáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.

Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém.
Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác.
Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện.

Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.
Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.
Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.
Tôi đọc tin bọn chủ… lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.
Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.
Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào.
Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp… Còn rất nhiều tin.

Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế?
Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó.”
Còn văn chương xã hội chủ nghĩa thì sao?

Hân Phan không ngại chút nào khi lôi ra từng cuốn sách đóng mốc lên meo của chủ thuyết văn chương phải đạo, hay văn chương than khóc, cho chúng ta nhìn ngắm:
Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc.”
Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa.
– Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.
– Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?
– Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!
Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.”

Nút thắt của những điều mà tác giả vừa nói phải chăng chỉ do mô hình sai lầm là chủ nghĩa cộng sản hay do sự dung túng, lộng hành và tiếm quyền của người cộng sản?
Hay do xã hội đang run sợ trước họng súng đến nỗi không còn một phản ứng nào đáng được gọi là con người?

Hân Phan thẳng thắn chỉ ra, chỉ một phần thôi, tuy rất lớn, và tất cả người Việt phải nhìn thấy trách nhiệm ấy thuộc về mình, từng người một. Tác giả viết:
“Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi?
Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản.
Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản. Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!

Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?
Ngoài sự cấu kết quyền lực-quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay?
Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?”

Là một người tốt nghiệp trường luật, Hân Phan hiểu rõ mình đang nói gì khi chứng minh rằng đạo đức hỗ trợ pháp luật trong những ngóc ngách mà pháp luật không thể vói tới.
Đạo đức, tiếc thay đã biến dạng thành khuôn mặt tươi cười của ác quỷ.

“Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức.
Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn.

Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin mà cộng sản triệt để nhồi nhét từ khi họ nắm được dân tộc này đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ, …
Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật.
Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ không dám làm?”
Tác giả hỏi mình mà sức mạnh của nó làm cho hầu hết chúng ta hải thổn thức, tác giả viết:
“Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?”

Và bây giờ là chúng ta, tất cả chúng ta, những người có trách nhiệm với ngôi nhà mang tên Việt Nam nhưng đang giương mắt nhìn ngoại bang cấu kết với bọn lãnh đạo làm mất dần đất nước, hay ít ra mất hẳn cái gọi là lòng yêu nước, vốn luôn bị lợi dụng trong các cuộc chiến tranh “thần thánh”.
“Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Ðông,” “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn,”… để mong lòng dân yên ổn.

Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam.

“Ðĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại.
Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót.
Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

Còn dân việt nam thì sao?
Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không?
Mà cầm súng để làm gì?
Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa.
Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.”

Hân Phan thố lộ với chúng tôi bài viết đã xuất hiện cách đây nhiều năm, và mỗi lần nó ồn ào trở lại thì một lần gây tranh cãi.
Cô cũng có ý định sửa lại nó nhưng sau vài năm sự mong muốn ngày một nhạt dần vì không có một dấu hiệu nào cho thấy một chút hy vọng, dù mong manh có thể thay đổi xã hội và con người Việt Nam.

“Thật ra nếu mà cháu sửa thì cái ý nó sẽ khác đi một chút chứ không phải là sửa từ ngữ, vì bài đó rất dài mà lúc đó còn lãng mạn, còn kỳ vọng nhiều thứ lắm nhưng bây giờ thực sự nó khó làm cho người ta hy vọng. Khi viết thì ý tứ bài đó nó có thể khác đi một chút.”

Khi được hỏi phản ứng của người đọc ra sao trước bài viết nặng ký như vậy, Hân cho biết:

“Trời ơi, người ta khen thì cũng có khen nhưng người ta vào người ta chửi cháu không còn gì hết!
Nhưng cháu không có phản hồi ai hết vì những gì muốn nói thì mình đã nói hết rồi.
Mình viết bài đó không phải để tranh luận, nếu có người suy nghĩ khác người ta không đồng ý họ chửi mình là thiếu giáo dục, không có tinh thần dân tộc…nhưng cháu nghĩ không cần thiết tranh luận với những người đó.

Chuyện người ta nghĩ khác mình thì cũng là chuyện bình thường.
Hơn nữa thực ra cháu nghĩ là mình bị theo dõi lâu rồi, trong inbox hay trong mail cháu vẫn để đó cho họ đọc vì họ càng đọc thì càng thấy mình không có động cơ gì xấu hết mà mình chỉ muốn cho xã hội tốt hơn thôi nên kệ họ.

Cháu có rất nhiều bạn bè làm an ninh làm này làm kia nhưng cháu vẫn coi mỗi người một con đường, mỗi người một chí hướng thì họ làm gì họ làm còn mình cũng không có ý nghĩ hằn học hay cái gì cũng đổ cho cộng sản…cho nên cháu không sợ.
Việc gì phải sợ, sợ thì mình đã không viết rồi.”

Đóng bài giới thiệu này lại tôi nhận ra thêm một điều nữa về mình: Suốt cả bài viết mặc dù tác giả không hể viết hoa hai chữ Việt Nam, nhưng tôi lại thiếu can đảm để làm điều ấy.

Có một cảm giác mong manh nào đó vẫn thiêng liêng lắm trong tiềm thức của tôi mặc dù biết rằng chính mình không xứng đáng để viết hoa hai chữ Việt Nam nữa.

16 May 2020

BỘ MẶT MỚI CỦA ĐCS SẼ THẾ NÀO?


Đỗ Ngà



Năm 2020 là năm bản lề, những ủy viên Trung Ương ĐCS đang chạy đua để được cơ cấu vào ghế quyền lực mới. Hiện nay trên các tờ báo lớn của ĐCS thường hay có những bài viết nói về tiêu chuẩn chọn người. Nào là có tài, nào là có đức, nào không được có tham vọng chính trị bla bla bla… Họ rao giảng đủ thứ phẩm chất cả, thế nhưng thực tế thì ngược lại. Từ đầu năm 2020, nhân dân đã chứng kiến rất nhiều tội ác và những chiêu trò khốn nạn của nhà cầm quyền ở mức độ táo tợn hơn.

Mở đầu năm 2020 là “chiến công” của bộ công an. Họ mở chiến dịch lớn do một trung tướng thứ trưởng bộ Công an cầm đầu. Họ điều động cả trung đoàn cảnh sát cơ động thiện chiến nhất với xe bọc thép, vũ khí điện tử tiến vào thôn Hoành, xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội. Vào lúc 4 giờ sáng họ phá cửa, xông vào nhà dân, bắn chết cụ Kình 84 tuổi ngay trên giường ngủ. Sau đó họ mang xác cụ về phanh thây rồi mới trả về cho gia đình an táng. Tội ác như vậy thì không ai tưởng tượng nổi đó lại là hành động của một nhà nước.

Tiếp theo là vụ án Hồ Duy Hải, một hội đồng thẩm phán phiên tòa giám đốc thẩm đã bất chấp sai phạm của cơ quan tố tụng, tuyên án tử với người vô tội. Vụ cô Huệ Như chống BOT bẩn bản chất chỉ là vụ án dân sự, nhưng chính quyền CS đã hình sự hóa bằng bản án bất công 42 tháng tù giam. Đây là minh chứng cho hành vi bẻ cong công lý. Với một nhà nước mà ngang nhiên xông vào nhà dân giết người rồi sau đó kéo xác đi phanh thây thì việc chà đạp luật pháp, bẻ cong công lý chỉ là chuyện nhỏ.

Để quỵt 62 ngàn tỷ tiền hỗ trợ, chính quyền CS cho soạn sẵn bản “Đơn Xin Tự Nguyện Không Nhận Hỗ Trợ” rồi buộc mỗi hộ phải ký vào. Đây là minh chứng cho hành động lừa gạt của bộ máy chính quyền CS.

Trên truyền thông, chính quyền cho quy kết cụ kình là tội phạm, họ cho báo chí kết tội người mẹ kêu oan cho con ròng rã 12 năm là “yêu con mù quáng”, rồi họ trơ trẽn nói rằng “dân tự nguyện không nhận tiền hỗ trợ” bla, bla, bla… Nói chung cả bộ máy hỗ trợ nhau rất thống nhất. Nếu ví ĐCS như là một cơ thể thì rõ ràng những cơ quan như Tòa án, Công an, viện kiểm sát, chính phủ là các chi, còn báo chí truyền thông là cái mồm, và Bộ Chính Trị là bộ não của cơ thể ấy. Ở đây ta thấy tứ chi làm ác, mồm nói điều gian xảo thì làm sao có chuyện não nghĩ điều thiện lành? Như vậy chúng ta cũng đã định hình rõ Trung Ương Đảng với nòng cốt là Bộ Chính Trị là thành phần như thế nào rồi?! Đạo đức hay trong sạch chắc chắn không có chỗ đứng trong đó.

Hiện nay đã là năm cuối cùng của nhiệm kỳ Trung ương khóa 12. Mỗi nhiệm kỳ như vậy kéo dài 5 năm có 13 kỳ hội nghị Trung ương. Hiện nay đang là hội nghị Trung ương thứ 12. Đây là kỳ họp rất quan trọng vì nó là kỳ phân chia miếng bánh quyền lực. Theo lý mà nói thì năm nay những người nắm quyền trong ĐCS họ phải tranh thủ làm điều đúng, làm điều tốt để lấy điểm chứ? Nhưng không! Hiện nay ai cũng nhận ra là CS ác hơn, trắng trợn hơn, và gian manh hơn. Câu hỏi là tại sao lại như vậy? Câu trả lời, vì đó sẽ là xu hướng của lớp lãnh đạo kế tiếp trong ĐCS.

Với tội ác đến tột cùng như thế, với việc đạp luật pháp trắng trợn như thế, với việc cong công lý rõ ràng như thế, và với trò lừa dân trơ tráo đến như thế nhưng ở đây chúng ta không thấy sự chấn chỉnh nào từ thượng tầng chính trị mà ngược lại, chúng ta lại thấy sự đồng lòng đến rợn người trong bộ máy đảng cũng như bộ máy nhà nước từ Trung ương đến địa phương. Mà để có sự đồng lòng với nhau ngay cả khi làm điều ác đến tận cùng thì điều kiện phải có là, thế lực thủ ác trong ĐCS phải chiếm tỷ lệ áp đảo. Mà như ta biết, sau 5 năm ông Nguyễn Phú Trọng thanh trừng phe cánh để đưa người mới vào thì hiện nay ai cũng nhận ra là ĐCS ác hơn, gian xảo hơn, trắng trợn hơn, bất chấp hơn và cũng đồng lòng hơn. Vậy thì ông Nguyễn Phú Trọng bỏ 5 năm ra “chống tham nhũng” để làm gì thì nay cũng rõ rồi chứ đừng ai ảo tưởng rằng CS sẽ “sạch hơn”.

Sau 5 năm thanh trừng và thiết lập vây cánh thì hiện nay ĐCS mạnh dạn đánh bài ngửa rằng: “Tao ác thế, tao gian xảo thế, tao xem thường pháp luật thế để xem chúng mầy chịu đựng tới đâu?”. Tuy mồm của CS thì vẫn mở hết công suất cứ rêu rao nào là phải chọn người tài, nào là phải chọn người có đức, nào là người trong sạch bla, bla, bla.. nhưng thực tế thì ngược lại hoàn toàn. Nhiệm kỳ mới hứa hẹn một lứa lãnh đạo táo tợn hơn và gian ác hơn nắm quyền. Dân hãy chuẩn bị đi, tiếp chịu dựng hay phải hành động?!

-Đỗ Ngà-
Nguồn : https://www.facebook.com/photo.php?fbid=233774207955365&set=a.105022040830583&type=3&theater

15 May 2020

Việt Nam gửi Công hàm phản đối Trung cộng lên Liên Hiệp Quốc về Biển Đông và suy tư cùng các luồng dư luận


Vũ Mạnh Hùng (15/5/2020)


   Căn cứ vào niềm tin và biểu hiện tư tưởng, có thể tạm chia vấn đề này thành 5 luồng dư luận như sau:

1- Không tin vào thực lòng quyết tâm của nhà cầm quyền Việt Nam (VN), xem động thái này chỉ là biện pháp xì hơi để giảm sự bức xúc của dư luận, ru ngủ dân chúng trước những động thái ươn hèn bao nhiêu năm qua của họ trước sự xâm lấn ngang ngược của Trung cộng (TC).

Luồng dư luận này được giải thích bởi nhà cầm quyền VN đã nằm trong cái lồng ngày càng kín của TC qua các văn bản hợp tác ký kết công khai hoặc ngấm ngầm, qua chính sách ngoại giao ba không, sách trắng quốc phòng bốn không, đào tạo cán bộ cấp cao, hợp tác quốc phòng, văn hóa, du lịch, dự án đặc khu… Tất cả mọi ký kết đều bất lợi cho VN và nằm trong lộ trình thôn tính VN và thực hiện mưu đồ bành trướng của TC.

Nếu tổng hợp, xâu chuỗi các sự kiện thấy rất rõ điều đó. Người ta cảm thấy dường như những thứ văn bản hợp tác ấy, chính sách ấy không phải do nhà nước VN soạn thảo ra, mà do phía TC soạn ra, còn ĐCSVN đang chỉ là một bộ phận công cụ nhận chỉ thị để thực hiện.

Bởi không có một nhà nước độc lập nào của dân, do dân, vì dân lại ra những chính sách ngoại giao tự trói mình, ký kết những văn bản hợp tác bất lợi cho dân cho nước như thế. Nên việc gửi công hàm phản đối chỉ là hình thức, không ít người không tin đó là động thái tích cực. Nhiều người vẫn còn thất vọng và lo ngại đám tay sai trong bộ máy cầm quyền vì bị TC trói chặt quyền lợi riêng tư đang âm thầm bán từng phần đất nước này cho TC. Chưa nói đến những người dân chỉ bày tỏ lòng yêu nước một cách ôn hòa đã bị nhà cầm quyền dùng mọi thủ đoạn hèn bỉ o ép, sách nhiễu đàn áp, bắt bớ, bỏ tù, truy sát. Bởi không có một nhà nước độc lập của dân nào trên thế giới khi đất nước mình bị giặc ngoại bang xâm lấn, nhân dân lên tiếng, biểu tình ôn hòa phản đối sự xâm lấn ấy lại bị đối xử như thế, triệt hạ tinh thần dân tộc như thế!

2- Chưa tin, nhưng ghi nhận động thái này là tích cực.

Luồng dư luận này được giải thích: Trước những xâm phạm chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của VN, yêu sách quá đáng phi lý, phi pháp của TC ngày càng gia tăng ở Biển Đông, đụng chạm đến quyền lợi của các phe đảng, cũng như bức xúc của người dân.

Nhiều năm nay, bao nhiêu nhân sĩ trí thức cùng những người dân trong ngoài nước đã liên tục bày tỏ và kêu gọi nhà cầm quyền VN kiện TC ra tòa án quốc tế về vấn đề Biển Đông. Để có được động thái mới này không hề đơn giản, chắc chắn phải có một quá trình rất khó khăn, phức tạp, đấu tranh ngay trong nội bộ nhà cầm quyền cùng với sự dồn nén tác động của yếu tố quốc tế, đặc biệt là sự ủng hộ và bênh vực của Mỹ. Mọi sự dồn nén, không thể hèn hơn được nữa. Cuối tháng 3 (đầu tháng 4) vừa rồi, nhà cầm quyền đã có một dấu hiệu tích cực về vấn đề này là đương nhiên. Dù thế nào chăng nữa thì động thái này là tiền đề pháp lý tiến tới việc khởi kiện TC ra tòa án quốc tế. Còn việc nhà cầm quyền VN thời gian tới có dám kiện hay không thì thiết nghĩ nó còn cả một khoảng cách rất xa.

Bởi chính qua thực tế quá trình quan hệ VN với TC nhiều năm qua, những người hiểu biết không ai không nghĩ đám cầm quyền ở VN như đang nằm trong cái lồng ngày càng bị đan kín của TC. Có muốn thoát ra không phải dễ. Cái chính là đặc quyền đặc lợi riêng mà không ít kẻ trong bộ máy cầm quyền vẫn phải bấu víu và làm tay sai cho TC. Vì vậy nguồn dư luận này tuy chưa tin, nhưng ghi nhận động thái tích cực này là tất yếu, và khẳng định nhà cầm quyền VN không có một lựa chọn nào khác để bảo vệ chủ quyền ở biển đông, ngoài việc kiện TC ra tòa án quốc tế.

3- Luồng dư luận có thể gọi là nông cạn, yếu hèn.

Không ít người cho rằng việc VN gửi công hàm đến LHQ là chẳng giải quyết gì, chẳng ăn nhằm gì, vì Philippines kiện TC cũng có giải quyết được vấn đề gì đâu; Nga chiếm đảo Crimea, Ukraine cũng có đòi được đâu…

Có thể khẳng định đó là luồng dư luận có biểu hiện tư tưởng từ sự yếu hèn, nông cạn, thiếu ý chí hoặc quen ăn theo nói leo, lười suy nghĩ học hỏi, chưa có tư duy độc lập… dẫn đến thiếu tinh thần trách nhiệm của một người công dân đối với đất nước. Luồng dư luận này xuất phát từ tư duy yếu kém, cũng có thể bị ảnh hưởng bởi cái lý luận nhồi sọ của đám cầm quyền tay sai bán nước thông qua đám dư luận viên.

 Trước hết chúng ta phải khẳng định rằng đất nước VN là của nhân dân VN. Hoàng Sa, Trường Sa là của VN, ở đây không có chuyện tranh chấp mà chính xác là bị TC xâm lược bằng vũ trang. Không có bất cứ một lý do gì để biện bạch cho trách nhiệm của những người đang cai quản đất nước và sự thoái thác của họ.

Thử hỏi, thế giới có bao nhiêu nước nhỏ, thậm chí nhỏ hơn VN nhiều tại sao người ta vẫn bảo vệ được chủ quyền của đất nước? Nếu ông cha chúng ta từ ngàn xưa cũng có tư tưởng chấp nhận, yếu hèn như vậy thì liệu đất nước VN có còn đến ngày nay không? Các vị và con cháu có còn đất sống đến ngày hôm nay không? Hay VN đã trở thành khu tự trị của TC như Tây Tạng, Tứ Xuyên, Nội Mông, Tân Cương rồi? Và cuộc sống của người dân ở các khu tự trị này dưới sự cai trị tàn khốc với mục đích diệt chủng của TC thế nào, các vị có biết không?

Việc đòi lại phần chủ quyền của đất nước do chính các thế hệ cộng sản cầm quyền để mất vào tay TC không phải ngày một ngày hai, có khi mất hàng mấy chục năm, thậm chí mất cả trăm năm, vài trăm năm. Nhưng việc đòi vẫn phải đòi, và ý chí kiên quyết đòi lại dần dần toàn bộ chủ quyền của đất nước là việc không thể chối bỏ. Bởi những phần lãnh hải, lãnh thổ rơi vào tay ngoại bang là phần xương máu quý giá của ông cha để lại cho chúng ta và thế hệ mai sau.

Việc đòi lại những phần lãnh hải, lãnh thổ đã mất là trách nhiệm của mọi thế hệ, nếu không có ý chí đòi lại chắc chắn chúng ta còn mất thêm và mất hết chủ quyền của đất nước. Các cụ đã dạy “hết nạc nó vạc đến xương”, TC muốn biến đất nước VN từ “cái tổ Đại Bàng thành tổ chim Chích” và nuốt gọn.

Việc ghi nhận điểm tích cực nhà cầm quyền VN gửi công hàm phản đối TC về Biển Đông lên LHQ, không đồng nghĩa với việc ủng hộ chế độ độc tài đảng trị, nhưng chúng ta cũng khó phủ nhận đó là dấu hiệu mới. Nó có thể là cái hẻm để VN thoát Trung, có thoát được Trung mới có được lợi thế để tranh đấu cho một đất nước VN có dân chủ và nhân quyền.

4- Luồng dư luận bộc lộ quan điểm makeno do quá bất mãn, chán ghét chế độ.

Luồng dư luận này thường bày tỏ tư tưởng để cho TC nó lãnh đạo còn hơn. Bởi họ thường ca ngợi TC về sự phát triển kinh tế, chống tham nhũng … Nhưng họ thiếu thông tin về mặt trái và không hiểu bản chất của chế độ độc tài ở đâu cũng đem lại sự thống khổ của nhân dân.

Xin chia sẻ như sau: Tuy thể chế chính trị độc tài đảng trị đã tước đi những quyền cơ bản của người dân, tạo nên một xã hội đầy rẫy bất công, tham nhũng, cướp bóc, oan khuất chồng chất … làm cho cuộc sống của người dân vô cùng bất hạnh, đưa đẩy đất nước đến tình trạng tụt hậu và vô cùng bi đát trước lộ trình thực hiện âm mưu bành trướng xâm lấn lãnh hải, lãnh thổ VN của TC và đang có nguy cơ lấn át đến toàn bộ chủ quyền của VN. Các cụ đã nói “nước mất nhà tan”.

Cách biểu hiện của luồng tư tưởng này do sự hiểu biết hạn hẹp, bế tắc trong tư duy, ích kỷ trong đời sống, chỉ muốn sống cho bản thân và gia đình, không vì cuộc sống chung, không muốn đóng góp sự hy sinh vì một XH văn minh, chỉ muốn hưởng thụ mà quên đi tinh thần và trách nhiệm của một công dân đối với đất nước.

5- Luồng dư luận bình chân như vại, yên tâm đất nước này mất làm sao được, HS-TS mất làm sao được, cứ để đảng nhà nước lo.

Luồng dư luận này xuất phát từ tư tưởng chủ quan, xa rời thực tế, thiếu quan tâm theo sát hiện tình của đất nước. Nó cũng gần với tư chất của luồng dư luận (3) và (4).

Nếu cứ yên tâm để đảng nhà nước lo, mất làm sao được (!), thử hỏi Hoàng Sa mất chưa? Nhiều đảo lớn ở Trường Sa mất chưa? 11.000 km2 đất biên giới phía Bắc mất chưa? Phần chính của thác Bản Giốc, Mục Nam Quan, suối Phi Khanh, bãi Tục Lãm … hiện nay nằm ở lãnh thổ VN hay thuộc về TC? Những thông tin diễn biến về sự xâm phạm chủ quyền, lấn lướt của TC ở Biển Đông ngày càng gia tăng (ngư dân đánh cá bị rượt đuổi ngay trên vùng biển thuộc chủ quyền của VN, bị đâm chìm tàu, bị bắn giết, cướp bóc …), đảng vẫn nhận định “đó chỉ là thách thức chứ chưa phải nguy cơ”! Thách thức thì nó chỉ thể hiện ở sự phát ngôn, đàng này các hành động đó đã và đang diễn ra, sao đảng lại nói chưa phải là nguy cơ? Tại sao đảng phải đánh tráo khái niệm như thế? Các vị nghĩ sao??? Sao các vị sống trong một đất nước có hiện tình bi đát như thế mà như sống ở một nơi xa lạ. Cái tầm tư duy của con người nó khác con vật ở chỗ có khả năng nhìn ra được, thấy trước được cái nguy hiểm, nguy cơ… để biết lo liệu. Các cụ từ ngàn xưa đã dạy “không biết lo xa, ắt có buồn gần”.

*

Với 5 luồng dư luận biểu hiện tư tưởng và quan điểm như đã trình bày trên thì 2 luồng dư luận (1) và (2) đều có cơ sở thuộc loại có tâm có tầm. Niềm tin sát nhau, nó phụ thuộc vào biến động tình hình chính trị thế giới và trong nước, chúng ta hãy chờ xem. Còn 3 luồng dư luận (3), (4) và (5) có sự hạn chế, nó thể hiện tư duy què quặt, thiếu hiểu biết, cái tâm bị ốm yếu dẫn đến thiếu tinh thần trách nhiệm của một người công dân đối với đất nước. Và không hiểu vô tình hay hữu ý (vì bản chất cơ hội, lợi ích cá nhân…) có thể dẫn đến trở thành kẻ đồng lõa, a dua, tiếp tay cho bọn tay sai bán nước hại dân mà không biết. Các cụ đã răn dạy như thế là “nối giáo cho giặc”, nên cũng mang tội với non sông đất nước.

Để đòi lại được những phần đã mất về chủ quyền của đất nước và giữ được phần còn lại thì trước hết người dân VN cần loại bỏ các luồng dư luận tán đồng với các quan điểm yếu hèn, bạc nhược, makeno, hoặc cứ yên tâm sẽ có đảng nhà nước lo như các luồng dư luận (3), (4) và (5) đã trình bày trên.

15/5/2020


V.M.H.


17 April 2020

Bộ phận cai ngục tư tưởng


Vũ Mạnh Hùng


Mạnh Hùng Vũ

Lãnh đạo Ban Tuyên giáo Trung ương thăm và làm việc tại Ban Tuyên ...

Bộ phận công cụ quan trọng nhất trong bộ máy cai trị của chế độ độc tài đảng trị là bộ phận cai ngục tư tưởng! Bộ phận này có nhiều tên gọi khác nhau qua các thời kỳ (bộ tuyên truyền vận động, ban văn hóa văn nghệ, ban khoa giáo, ban tuyên huấn,ban tư tưởng văn hóa trung ương...) cho đến nay nó có cái tên là ban tuyên giáo trung ương. Bộ phận này nó bao trùm lên toàn bộ mọi thông tin trong xã hội, trước hết là kiểm soát và định hướng cho tất cả các cơ quan báo chí, cơ quan truyền thông ...và làm rất nhiều chuyện.
Mục đích là làm sao để khống chế tư tưởng và ru ngủ được đại đa số người dân. Khi sự thật trong thực tế được phơi bày quá nhiều và khá phổ biến đến mức trơ trẽn như hiện nay, nó sinh ra một bộ phận hộ tống để lung lạc, bóp méo, sào sáo thông tin bưng bịt sự thật để ngăn chặn nhận thức của số đông ...

Mặt khác, do nhận thức của nhiều người khác nhau trong xã hội vì sự nhồi sọ và sự thật bị bưng bịp dẫn tranh cãi có thể dẫn đến mất đoàn kết và chia rẻ ... Không những người dân trong nước và cả những kiều bào ở nước ngoài ... Tóm lại là nó chia rẻ và ngu hóa được số đông ... Còn CA chỉ là công cụ cơ bắp chỉ đâu đánh đó ... Mục đích cuối cùng của nó là làm sao khống chế được tư tưởng, lừa bịp được số đông để duy trì quyền lực cai trị độc tài. Chính vì thế chỉ số ít nhìn nhận ra bộ mặt thật của giới cầm quyền.

Nếu số đông an phận và vẫn hy vọng, không thấy sự cần thiết kiên quyết phải thay đổi thể chế, thì xã hội vẫn còn phải sống trong sự giả dối, CS cứ yên tâm tồn tại. Nếu không có bộ phận này thì CA có thể làm những chuyện vô pháp một cách trắng trợn dã man được không? Nếu không có bộ phận này thi liệu CA có u mê đến mức hầu hết đi làm tay sai cho chế độ phi nhân tính không? ...

Tất nhiên chế độ độc tài đảng trị nó có cả một hệ thống cai trị tư tưởng chằng chịt từ trung ương đến địa phương nhưng đều dưới sự thống lĩnh của ban tuyên giáo trung ương,..trưởng ban là cai ngục trưởng. Nhiều người trả lời CA là bộ phận quan trọng nhất. Nhưng nếu chỉ cần 10 triệu dân thức tỉnh và thấy xã hội cần phải thay đổi thì liệu CA có khống chế nổi không? Chưa nói sự thức tỉnh ngày một đông và ngay cả trong bộ phận CA thức tỉnh thì liệu chế độ độc tài đảng trị có tồn tại được không?

Nên bộ phận cai ngục tư tưởng là quan trọng nhất để duy trì quyền lực và thể chế độc tài. Những kẻ độc tài chỉ có thể ngồi trên đầu cả một dân tộc khi nó không chế được tư tưởng của số đông. Chính vì lẽ đó nên có một nhà xã hội học nào đó mới có câu "Tự do về tư tưởng là linh hồn của tự do".

Vậy muốn có tự do thì phải giải phóng được tư tưởng.